Truyện của Tiên - Chương 9
Chiều hôm ấy, cái Tiên khóc cạn cả nước mắt khi hay tin má nó gặp phải tai nạn, ông Lâm cũng cuống cuồng từ công ty đến thẳng bệnh viện. Phong lúc này còn đang ở club , nghe tin báo từ tên đàn em, cũng vội vàng chạy tới. Qua hỏi thăm, gã nhanh chóng tới được phòng mổ, ngoài phòng lúc này, ông Lâm như người mất hồn hai bàn tay đan lấy nhau ngấu nghiến siết lại như để cái đau trên thể xác xoa dịu tâm trạng tồi tệ. Còn cái Tiên thì ngồi bên cạnh tóc tai rối loạn mặt cúi xuống thút thít khóc,nước mắt cứ thi thoảng lại nhỏ xuống hai đầu gối nó.
Phong thở dài rồi cũng ngồi xuống bên cạnh, ba người không nói không rằng, cứ như vậy mà chờ đợi. Vài tiếng qua đi, tới khi bên ngoài tối mịt, cửa phòng mổ chuyển đèn báo. Cánh cửa vừa mở ra, ông bác sĩ với dáng người béo phệ vừa ra khỏi phòng liền lập tức bị ông Lâm níu lấy.
– Anh Kiêu, rốt cuộc …thế nào rồi… Vợ…vợ tôi sao rồi.
Giọng ông Lâm run lên, lạc cả đi vì lo lắng, vài tiếng trôi qua ông cũng như già đi cả mấy tuổi. Thấy khuôn mặt lo lắng của ông hằn lên vẻ mệt mỏi, ông bác sĩ tỏ vẻ áy náy nói:
-Bà nhà bị chấn thương vùng đầu, não bộ chịu tổn thương, tuy hiện giờ đã không còn lo tới tính mạng nhưng…
– Nhưng !!? nhưng cái gì…
Thấy tay bác sĩ ngập ngừng, ông Lâm càng thêm lo lắng, cái Tiên nghe tới đó liền mất tự chủ mà khóc lớn. Phong ở bên sắc mặt ngưng trọng nhìn ông Kiêu.
– Kì thực cũng không có gì đáng lo, bà nhà bị tổn thương não tuy được cấp cứu kịp thời nhưng cũng không tránh khỏi bị hôn mê sâu.
– Hôn mê ?…vậy là sao.. hôn mê trong bao lâu..
– Cái này thì vốn không thể nói trước được. Nhanh thì vài ba tuần, vài ba tháng, cũng có thể là…
– Là nhiều năm cũng không tỉnh lại ?.
Thấy ông ta lại một lần nữa ngưng lại, Phong liền ngắt lời hỏi, bởi gã cũng thực muốn biết bệnh tình của cô ta. Ông ta nhìn Phong rồi gật đầu chứng thực. Thế rồi ông Lâm ngồi khụy xuống, nước mắt trào ra nhưng lại chẳng thể khóc lên thành lời.
– Bác…bác..ơi…bác cứu..cứu má cháu với. Cháu …cháu..
Cái Tiên khóc nấc níu lấy cánh tay ông bác sĩ nức nở. Lúc này nó lại không biết cái cúc áo trước ngực đã rơi ra tự bao giờ để lộ ra cái bra đang ôm lấy hai bầu ngực nhỏ. Còn tính an ủi nó lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho xao nhãng, rốt cuộc ông Kiêu cũng chẳng nói một lời chỉ lẳng lặng đứng đó.
Rồi má nó được chuyển về phòng bệnh hạng sang của bệnh viện, cái Tiên cùng ông Lâm đi theo ở lại cả đêm chăm sóc cô. Nhưng dù có lay gọi bao nhiêu lần, mặc cho bác sĩ cắm vào người cô đủ thứ máy móc kì lạ, má nó vẫn chẳng tỉnh lại, chỉ nằm đó như còn đang say ngủ.
– Chuyện này là sao hả !!?
– Em…em chỉ làm theo lời anh, đưa cho cô ấy xem đoạn phim mà anh bảo. Ai dè đột nhiên cô ta chạy đi rồi bị tông phải. Em cũng đâu biết phải làm sao đâu..
Trong phòng làm việc, đối diện Phong lúc này là một thanh niên vô cùng tuấn tú. Tóc để lệch một bên uốn lượn đuổi về phía sau. Sống mũi cao , kết hợp với hàng lông mày rậm cùng khuôn mặt góc cạnh mười phần nam tính. Tuy nét mặt hiện giờ có chút sợ hãi do bị Phong tra hỏi nhưng không vì vậy mất đi vẻ điển trai vốn có.
– Mẹ kiếp, vậy tại sao, tao gọi cho mày đến giờ mày mới xuất hiện là sao !!?
– Em cũng muốn…nhưng mà lúc đó em sợ quá…nên…nên trốn đi…đến giờ mới dám tới gặp anh.
Phong vò đầu nhìn kẻ trước mặt như hận chỉ muốn giết chết hắn. Cố kìm nén cơn giận, gã gằn giọng hỏi tiếp :
– Rồi có ai thấy mày ở cùng nó hay không ?
– Dạ, cái này thì không, em đảm bảo ạ. Em cố tình chọn nơi vắng vẻ, lúc cô ta bị xe đụng em liền chạy hướng khác nên không..không ai thấy.
Nghe ra vẻ không chắc chắn qua lời nói của đối phương khiến Phong một lần nữa cảm thấy ức chế. Gã run lên vì giận dữ rồi thì cũng không nhịn được vơ lên cái gạt tàn đập xéo xuống trán tên thanh niên khiến hắn té nhào kêu lên vì đau đớn.
– Công, mày vào đây.
Đứng đợi sẵn từ bên ngoài, nghe tiếng Phong gọi có phần giận dữ, Công không dám chậm trễ liền mở cửa bước vào.
– Mày, cút ra ngoài kêu thằng Lý băng cho.
Phong nhìn tên thanh niên đang nằm dưới sàn quát lớn, như được ân xá hắn nào dám ở lại miệng liên tục vâng dạ rồi chạy biến ra ngoài. Lúc này , trong phòng chỉ còn lại có hai người, Phong mới ngồi xuống ghế, suy nghĩ tới xuất thần. Thi thoảng lại nở nụ cười khó hiểu rồi lại lắc đầu chau mày, không dám cắt ngang Công chỉ biết cúi đầu đứng đó tiếp tục chờ đợi. Chừng mười phút sau, Phong mới mở miệng nói :
– Mày thu xếp để thằng kia tránh mặt một thời gian cho tao. Tuy không đáng lo nhưng vẫn phải cẩn thận một chút.
Vừa nói Phong vừa tiến lại chỗ Công đứng. Dứt câu, gã mới thì thầm vào tai Công nói nhỏ điều gì đó, càng nói khuôn mặt gã càng hiện rõ lên vẻ nham hiểm.
Suốt mấy ngày sau đó , trừ những khi đến bệnh viện chăm sóc má nó, quãng thời gian còn lại nó đều trốn ở trong phòng, thi thoảng lại khóc lớn rồi thiếp đi mà chẳng thiết tới ăn uống. Ông Lâm thì tất tưởi cả ngày, sáng thì tới công ty hết việc liền trở lại bệnh viện ở lại luôn trong đó chẳng còn thời gian mà quan tâm tới cái Tiên. Cứ thế chỉ vài ngày, người nó đã gầy rộc cả đi , khuôn mặt xanh xao như chính nó mới là người mắc bệnh.
– Cô chủ, cô không ăn thêm sao ?
Thấy nó đứng dậy rời khỏi bàn ăn, người giúp việc vội lên tiếng hỏi khi nhìn tới tô cơm như còn nguyên trên bàn, hiển nhiên lại giống những hôm trước nó cũng chỉ xúc đại một, hai miếng rồi bỏ.
-Thôi, tôi không muốn ăn lắm.
Nó vừa nói xong thì Phong cũng vừa lúc bước vào, nghe vậy liền nắm lấy cổ tay nó cản lại. Ra hiệu cho người giúp việc rời đi, gã mới lên tiếng :
– Rồi mày muốn sao đây, sáng không ăn giờ cơm trưa cũng bỏ, bộ muốn bệnh mà chết hả !?
– Anh bỏ ra, mặc kệ tôi.
Nó nhíu mày cố vùng tay ra , nhưng lúc bình thường nó còn chẳng làm nổi huống chi là lúc này. Phong bất chấp nó có đồng ý hay không, gã bế thốc nó đặt xuống ghế, giữ chặt vai để nó không thể đứng dậy rồi lấy tô cơm đưa về trước mặt nó.
– Nè ăn đi, ăn hết tô này rồi mày muốn đi đâu thì đi. Chứ mày còn giữ bộ dạng này mà tới bệnh viện á, có khi người ta chuyển thẳng mày vào phòng cấp cứu chứ ở đó mà chăm má mày.
Nó cố cựa mình nhưng chẳng được lại thấy ánh mắt kiên quyết của Phong tuy không hiểu sao gã lại để tâm, nó đành thở dài :
– Nhưng tôi không muốn ăn mà.
– Con nhỏ cứng đầu này…
Gã mất dần kiên nhẫn liền dùng một tay khoác qua vai đẩy đầu nó về phía mình, trong lúc nó còn đang bất ngờ gã xúc một muỗng cơm ấn vào môi nó. Miệng nó mím chặt vùng vẫy không ngừng khiến cơm rơi vãi khắp người. Phong tặc lưỡi, xúc lại một muỗng khác, lần này gã lấy tay bóp chặt ép nó há miệng rồi chầm chậm đút cơm cho nó. Miếng cơm vào trong miệng nó đành phải nuốt xuống, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, vừa thấy nó ăn xong Phong đã lại đút thêm một miếng khác.
– Hai đứa… làm gì vậy ?
Ông Lâm đi vào gian bếp, đúng lúc thấy được Phong ngồi cạnh cái Tiên gần gũi ôm lấy cổ nó, cứ ngỡ cả hai có điều khuất tất ông vội lại gần lên tiếng hỏi.
-Ba về thì tốt rồi, giờ thì tới ba nịnh cho nó ăn đấy.
Nghe thấy giọng ông, Phong không chút hoảng sợ chỉ khẽ giật mình vì bất ngờ nhưng liền lập tức lấy lại bình tĩnh. Gã ngoái đầu ra sau đáp lại ông. Giờ ông Lâm mới vỡ lẽ, nhìn thấy muỗng cơm trên tay Phong cùng tay gã đang bóp miệng cái Tiên đầy vẻ thô bạo. Ông chợt tự trách mình cả nghĩ.
– Tiên sao vậy, sao con không ăn cơm vậy.
Ông định kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Phong liền thấy gã ra dấu không cần rồi đứng lên.
– Con ăn cơm chưa, Phong ?
– Ăn gì mà ăn, con ra ngoài cho khỏi phải bực mình. Nhìn hai người mà mắc mệt ấy, hai người cứ vất vưởng như thế thì tốt lắm à, làm vậy thì bà ta chóng khỏi hơn chắc. Cũng đâu phải bà ta không tỉnh lại bác sĩ cũng nói đây là chuyện thường gặp vậy mà hai người cứ làm như người ta chết đến nơi rồi vậy.
Phong gắt lên một hồi rồi bỏ ra khỏi nhà. Lúc này, chỉ còn có ông và cái Tiên trong phòng, thấy nó cứ ngây người nhìn tô cơm dở. Khuôn mặt trắng trẻo đầy sức sống hiện giờ lại xanh xao kém sắc đến tội nghiệp. Ông thầm trách cứ bản thân đã không làm tốt bổn phận một người cha, lúc nó cần người để an ủi ,xoa dịu lo âu trong lòng thì ông lại để nỗi buồn lấn át không ở bên để giúp đỡ khi nó cần ông nhất.
– Tiên !!!
Ông mỉm cười gọi lớn khiến con nhỏ giật mình , chớp mắt nhìn ông.
– Ăn nhanh đi, rồi ba đưa con đến một nơi.
Nói rồi ông tỏ ra vui vẻ xúc đầy một tô cơm ăn uống một cách ngon lành trước mặt nó. Thái độ có phần tích cực của ông như cảm nhiễm nó phần nào, con nhỏ dạ khẽ nghe lời ông từ từ ăn hết tô cơm trước mặt.
Bữa ăn mau chóng kết thúc, ông Lâm về phòng làm việc lấy một tập hồ sơ giao lại cho một người đem đến công ty giúp mình. Còn ông thì tự mình lái một chiếc khác chở cái Tiên. Vốn nó nghĩ ông muốn cùng nó vào thăm má, nhưng đến một ngã rẽ đi về hướng ngược lại nó liền thắc mắc :
-Mình không về bệnh viện hay sao ba !?
– Ừm…ba nghĩ, ở bệnh viện dù sao cũng đã có bác sĩ cùng y tá sẽ không có gì đáng lo đâu con.
– Vậy giờ mình đi đâu ạ ?
Cái Tiên gật đầu tò tò hỏi, ông Lâm không nói chỉ mỉm cười nhìn nó ra điều bí ẩn.
– Á…..á…..!!! Đừng…A…A…A..
Cái Tiên bấu chặt lấy tay vào đai an toàn trên tàu lượn hét lớn vì thích thú cùng sợ hãi. Ông Lâm ngồi cạnh nhìn nó mỉm cười cũng làm bộ hét theo. Tàu chạy hết hai vòng liền dừng lại, nó run run vịn lấy tay ông Lâm bước xuống tàu nét mặt còn y nguyên vẻ hào hứng.
– Ba này nhất quyết bắt con chơi cái này, sợ muốn chết…
Nó cười đánh nhẹ vài khủy tay ông làm như trách cứ. Nỗi sợ bỗng chốc thay thế cho cái lo âu trong lòng nó, con nhỏ mỉm cười sinh động hơn hẳn ban nãy.
– Haha…tại lâu rồi ba, con mình chưa ngồi tàu lượn cùng nhau còn gì ? A ! Tiên ơi nhìn kìa, mình chơi cái kia đi con.
Ông Lâm chỉ tay về phía một trò chơi gần đó với thiết kế giống như quả lắc đang đong đưa qua lại với tốc độ cao khiến những người ngồi trong đó phải thét lên không ngừng. Nhìn đến thôi cũng đủ khiến cái Tiên sợ phát khiếp, còn đang do dự ông Lâm đã nắm cổ tay nó kéo đi mua vé.
– Ba này, chơi cái này có vẻ sợ lắm , hay thôi mình xuống đi được không…con…con
Còn đang nói dở, cái đai an toàn trước ngực nó liền thít chặt lại báo hiệu trò chơi bắt đầu. Nó sợ hãi vội ra sức nắm chặt lấy bắp tay ông Lâm.
– Đừng sợ mà, con nhìn phía trước kìa.
Nó nghe lời quay mặt về phía trước đúng vào lúc cỗ máy chuyển động. Cảm thấy tốc độ cũng không quá cao nó thoáng yên tâm phần nào. Căn buồng nơi hai ba con nó ngồi cứ vậy từ từ được đẩy lên cao, nó mỉm cười thở phào dường như cũng không đáng sợ như nó nghĩ.
– Cũng không có gì ba nhỉ …Á….á….!!!
Lời còn chưa kịp dứt nó đã sợ hãi thét lên bởi cảm giác chới với khi xuống rơi tự do. Mắt nó mở to không dám nhắm lại sợ rằng sẽ chẳng bao giờ mở mắt ra được nữa. Toàn thân nó lại bị cái đai bảo hộ giữ lấy không thể cựa quậy khiến cho có cảm giác bản thân hệt đang như một con búp bê bị người mặc sức quăng quật. Cứ như vậy, nó ngồi trên ghế liên tục bị quăng qua quăng lại tới hai ba lần, hết bị kéo về phía trước lại ngã xuống phía sau. Nhất là khi lên cao hết nấc liền bị ngã xuống cảm giác cơ thể chới với làm nó phát hoảng không thôi. Tới khi thấy dần quen thì cỗ máy đã chậm lại rồi dừng hẳn. Bấy giờ nó mới thở dốc, cảm giác kì lạ không biết nên sợ hay vui khiến nó nhất thời ngẩn cả ra. Đôi chân đứng trên mặt đất mà cứ xa lạ không sao kiểm soát bước chân được.
– Sao hả con thấy vui không ?
Còn chưa hoàn hồn sau trải nghiệm đáng sợ ban nãy, nghe ông hỏi mà nó phát hờn. Nó dỗi ông không thèm nói bỏ ra cái ghế đá gần đó ngồi. Thấy nó nổi tính trẻ con, ông nín cười bỏ nó ngồi đó, ông chạy lại hàng kem đối diện tính mua để dỗ dành.
-Nè ! con gái yêu, kem của con nè.
Nhìn thấy cây kem ốc quế màu hồng đỏ vị dâu mà nó thích. Con nhỏ liền bật cười cảm thấy hạnh phúc không thôi bởi ngoài má nó ông là người duy nhất nhớ được điều ấy.
– Lần sau, con không chơi mấy trò vậy nữa đâu. Sợ chết được.
Nó vui vẻ cầm lấy cây kem đưa lưỡi quét một đường dài, cái lưỡi nhỏ xinh đẩy ra liếm quanh rồi bặm môi ngắt trên phần đỉnh cây ốc quế. Ông Lâm nhìn xuống mà tim nhói lên vì cái liên tưởng dâm dục chợt xuất hiện trong đầu mình. Nhất là vị trí hai người lúc này thực sự quá phù hợp. Vội ngồi xuống ghế, ông mỉm cười gợi chuyện ,quên đi những suy tưởng đồi bại ban nãy.
– Vậy lát mình không chơi mấy trò cảm giác mạnh nữa, mà chơi trò ngựa gỗ mà con thích nha chịu không ?
Cái Tiên ngừng lại mím môi liếm chỗ kem dính quanh miệng mình nói:
– Thôi, trò đó trẻ con lắm, con lớn rồi mà. Với lại con còn đang mặc váy nữa ngồi sợ vướng ấy, Vừa rồi chơi con cứ phải khép chặt chân chẳng thoải mái gì cả. Mình chơi trò khác đi ba.
– Thế thì ba con mình đi quanh một vòng rồi mới quyết định vậy.
Cái Tiên vâng dạ, nhưng lúc đứng dậy nó liền nhìn tới cái đu quay to lớn nằm ở cuối công viên. Vòng đu lớn quay tròn chậm rãi đem đến cho nó cảm giác bình lặng khó tả.
– Hay mình chơi đu quay nha ba.
Hàng người xếp hàng ở đu quay vô cùng thưa thớt, rất nhanh sau đó liền đến lượt hai ba con nó vào trong buồng. Căn buồng hình tròn vốn dĩ được thiết kế dành cho bốn người lúc này hoàn toàn rộng rãi với hai ba con. Ngồi cạnh ông Lâm nó tựa đầu lên vai ôm lấy cánh tay chắc khỏe của ông trong thâm tâm thực sự biết ơn vì những gì ông đã làm cho má con nó. Suốt mấy ngày qua lúc nào nó cũng sống trong cảm giác bất an, trơ trọi thứ cảm giác gợi nhớ lại quãng thời gian mà gia đình nó phá sản. Ba nó bỏ đi để hai má con phải ngược xuôi bên ngoài, má nó vì bận bịu kiếm sống để nó cô đơn, một mình chống trọi với hiện thực tàn khốc. Không có ai bầu bạn không có người để chia sẻ, lại chứng kiến những người từng nuông chiều , nâng niu nó lần lượt trở mặt. Kẻ thì tỏ vẻ giả tạo áy náy người thì hả hê vui sướng. Nó dần mất lòng tin, thấy bản thân như người hèn kém không đáng tồn tại trên đời vậy. Chỉ đến khi nó gặp ông, nó mới thoát ra được cái suy nghĩ tiêu cực ấy. Lần này cũng vậy, ông vẫn là người giúp nó.
Vòng đu quay chầm chậm đưa buồng hai ba con lên cao, ông nắm bàn tay nó đang đặt nơi bắp tay mình nhìn nó đầy trìu mến. Ánh nắng hắt qua lớp cửa kính càng khiến hai má nó phiếm hồng lại thêm hàng mi dài cùng đôi môi mỏng lúc nào cũng như đang cười mỉm, vô cùng cuốn hút. Ông ngắm nhìn khuôn mặt nó hồi lâu trong đầu lại nghĩ tới dáng vẻ vợ ông hồi trước, chỉ khác điều cái Tiên thì có vẻ đáng yêu trong sáng, còn má nó thì lại sắc sảo , tinh nhanh. Hai khuôn mặt tựa giống nhau nhưng lại mang khí chất khác biệt khiến ông nhất thời nhịn không được mà đem ra so sánh.
Chợt nó mở mắt liền bắt gặp ánh mắt kì lạ của ông đang ngắm nhìn mình. Nó thoáng đỏ mặt , mỉm cười nói :
– Sao ba nhìn con kĩ vậy, xấu hổ lắm đó.
Ông xoa đầu hôn lên tóc nó nói :
– Tại con giống má con quá, nên ba nhớ lại hồi má con bằng tuổi con bây giờ ấy mà..
– Bằng tuổi con ? ba quen má con lâu vậy sao ba ? Mà con giống má lắm sao ba.
– Ừm…..
Nghe ông Lâm nói, nó liền thấy kì lạ. Vốn dĩ nó luôn nghĩ ông quen má nó vào lúc hai má con sống nơi khu ổ chuột. Tình cờ gặp mà hai người yêu nhau rồi sống bên nhau đến giờ.
– Thật sao ba !? chứ không phải sau khi li dị sao ba. Rồi chuyện hai người là sao vậy ? kể cho con đi , kể đi ba..
Con nhỏ nhất thời hào hứng liền luôn miệng hỏi. Ông Lâm thở dài , cười mỉm xoa đầu nó ánh mắt nhìn xa xăm nhớ lại quãng kí ức mà ông coi là đẹp đẽ cùng cay đắng nhất .
Ông bắt đầu kể lại,
Khi đó, ông Lâm lên thành phố theo một người họ hàng học làm bánh ngọt. Vào mùa đông năm ấy ông tình cờ gặp một cô gái, chính xác thì một cô nhóc mới vừa tròn mười bốn tuổi.
– Đứng vào trong tiệm đợi nè bên ngoài lạnh lắm đó.
Còn đang loay hoay sắp lại bàn ghế trong quán sau một ngày vất vả. Đồng hồ đã điểm mười giờ hơn. Nhưng bên ngoài tiệm bánh, trong cái giá lạnh lại có một cô nhóc đứng dựa người trước cửa tiệm, bàn tay bị lạnh liên tục cọ vào nhau tránh rét. Nghe được tiếng mời, nó chần chừ rồi cũng bước vào trong. Lâm nhất thời ngây người bởi bước vào trong phòng lúc này, là đứa con gái độ tuổi mười ba, mười bốn. Làn da con nhỏ trắng ngần, mái tóc đen xõa một sang một bên uốn lượn dài tới ngang hông. Khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi môi màu hồng phấn tựa màu cánh sen. Nhưng đẹp nhất chính là đôi mắt nó, tròng mắt đen trắng rõ ràng trong trẻo, mắt hai mí với phần đuôi mắt hơi xếch hướng lên trên cùng hàng mi dài cong vút. Tạo cho người khác cảm giác sắc sảo đầy cuốn hút.
– Cháu ngồi đây đi, đợi người hay sao mà khuya vậy ?
– Anh bao nhiêu tuổi mà kêu chú cháu với tui. Năm nay tui cũng mười bốn rồi đó.
Con nhỏ chu mỏ không hài lòng với cách xưng hô mà Lâm gọi.
– Nhưng mà chú tới hai mươi lăm rồi cháu ạ.
Lâm bật cười nhìn con nhỏ thích thú. Nghe xong nó đưa mắt phán xét một hồi, rồi lắc đầu :
– Anh cùng lắm hơn tui được vài tuổi thôi. Đừng có lừa tui vậy.
Lâm lại cười lớn làm cho nó có cảm giác bị cười nhạo liền khó chịu quay mặt đi không muốn tiếp tục nói chuyện với anh.
– Rồi rồi, thì em vậy. Mà nhà em đâu sao khuya rồi còn đứng ngoài đường vậy nguy hiểm lắm đó.
– Em tới nhà cô học thêm, ở ngay đối diện kìa. Mà ban nãy đứng đợi trước cửa nhà cô có đám con trai lại trêu, thấy bên này sáng đèn nên em chạy đại ra đây đợi.
Lâm nghe vậy cũng cảm thấy không có gì kì lạ, xinh đẹp như nó lại đứng một mình vào tối muộn thế này không bị chọc phá mới lạ. Cũng may con nhỏ đứng ở gần đường cái chứ nếu trong hẻm vắng chưa chắc nó đã may mắn thoát thân.
– Vậy lần sau em phải cẩn thận đó, giờ này còn đứng đợi ngoài đường dễ bị bọn lưu manh để mắt lắm.
– Thì cũng tại…A ! người nhà em đến đón rồi kìa.
Nó chợt đứng dậy nhìn về hướng đối diện reo lên. Lâm liền quay đầu nhìn sang bên đường chỉ thấy nơi đó có một chiếc ô tô màu đen, người bên trong vừa bước xuống đang nhìn xung quanh như tìm người.
– Thôi em cám ơn, giờ em phải về rồi. Chào anh nha.
Con nhỏ nói, mỉm cười nhìn anh khẽ gật đầu, rồi mau chóng chạy tới chỗ chiếc xe đang đỗ lại rồi chiếc xe rời bánh mang chút nhung nhớ của Lâm theo cùng. Cũng từ cuộc gặp tối đó, cứ hễ tới giờ đó Lâm lại bất giác nhìn sang phía đối diện chứng kiến con nhỏ lên xe rời đi rồi mới yên tâm đóng cửa.
Cho tới một ngày, vẫn như mọi khi, Lâm vừa dọn hàng vừa len lén nhìn về phía đối diện ngắm nhìn đứa con gái xinh đẹp ấy. Còn đang tơ tưởng sắc mặt Lâm liền trở lên ngưng trọng, bởi phía đối diện là một đám lưu manh xăm trổ khắp mình, chúng nắm lấy cổ tay con nhỏ buông lời trêu ghẹo thi thoảng còn nghe thấy tiếng cười lớn vang sang tận bên này. Lâm cuống quít toan chạy lại ngăn cản nhưng rồi lại ngập ngừng không dám mở cánh cửa trước mặt ra. Nhìn đám người bên đó , chỉ có một mình, anh lại không chắc bản thân mình ngăn chúng lại được. Chưa kể đến sau đó còn có thể khiến chúng ghi thù sau này khó mà sống yên ổn ở đây được. Là để con nhỏ tự sinh tự diệt hay ra mặt rồi trở thành tầm ngắm của đám lưu manh.Cứ như vậy Lâm dùng dằng, cánh tay nắm lấy tay vặn cửa mà chần chừ không quyết.
– Mấy anh bỏ tay ra, tôi la lên đó…
– Thì la đi ai cấm em đâu. Xem quanh đây có ai dám cứu em không. hahah…
Con nhỏ lên tiếng đe dọa liền bị một tên lập tức chế nhạo, đám xung quanh cũng được đà cười lớn.
– Thôi nào , đi với bọn anh đi. Lên vũ trường nhảy đã lắm đó em ơi..
Thằng đang nắm cổ tay nó cười lớn nói.
– Mà cần gì đi đâu xa, trong kia cũng được, trời ơi con nhỏ trắng bóc đã quá tụi mày ơi..
– Không biết chỗ đó có trắng không hahaa…
Đám lưu manh liên tục buông lời cợt nhả khiến con nhỏ sợ hãi phát khóc.
– Vậy hay xem thử trước ở đây xem sao, chúng mày thấy sao hả…
Một tên nói xong liền nhận được lời tán thành từ đám còn lại, tên nãy giờ nắm lấy cổ tay con nhỏ cũng cười lớn rồi kéo tay nó hướng lên trời. Thằng đứng bên phải nó thấy vậy cũng học theo nắm lấy tay còn lại kéo ngược lên trên không cho nó che chắn. Con nhỏ hét lớn hoảng hốt lùi lại phía sau liền bị chúng được đà đẩy nó sát vô tường.
– Giờ mới tới phần vui đây nè…
Thằng đối diện con nhỏ liền tiến lại gần cánh tay vén lớp áo khoác cầm lấy cổ áo trong nó giật mạnh xẻ cái áo ra làm hai.
– Ui…trắng quá mày ơi…đụ má kiếm được hàng ngon rồi.. đêm nay phải đụ nó tới sáng mới được .. Má ơi , trắng quá đi mất, lại còn eo ót thế kia.
– Tao nói là để tao trước đó nhá..cấm thằng nào giành với tao đó…
– Chấp mày đụ trước mà phải để con nhỏ bú cặc tao đầu tiên đấy nhé.
Chứng kiến thân hình nó sau lớp áo, bọn chúng như phát cuồng liên tục nói ra những điều tục tĩu. Bàn tay chúng tham lam thi nhau chạm lên ngực lên bụng nó. Con nhỏ khóc lớn hai chân khép chặt không ngừng giãy giũa phản kháng, nhưng đám du côn chỉ xem đó là trò cười thuận theo chuyển động mà liên tục vuốt ve khắp nơi có thể.
– Bọn mày làm gì đó , bỏ cô ấy ra…
Tiếng người hét to khiến đám lưu manh tức giận vì bị xen ngang. Chúng quay đầu nhìn người đến, đầy giận dữ.
– Mày là thằng đéo nào. Đụ má mày chán sống sao mà cản bọn tao hả.
– Tao nhận ra mày rồi, mày là thằng người làm bên tiệm bánh bên kia phải không. Chán làm ăn đất này rồi đấy à…
Một thằng trong đám nhận ra Lâm liền lập tức nói lớn. Nghe vậy lại thêm vẻ bặm trợn từ đám người đối diện, chút dũng khí trong anh bay mất lập tức hạ giọng nhún nhường.
– Không…không phải nhưng mấy anh biết đấy…dù sao cũng…quanh đây có dân phòng đi tuần nữa. Hay anh thả cô bé ra đi không…không tụi dân phòng bắt…bắt…đó.
Nghe ra vẻ hèn nhát trong lời Phong nói, cả đám liền đắc ý cười lớn.
– Ô, nó lo cho mình đấy.
– Thằng này khá nhể, cũng được nhưng mà không phải việc của chú. Về tiệm đi không cần lo cho bọn anh nhá.
– Biến cha mày đi cho được việc, nhãi con. BIết điều một chút có gì tụi ông còn cho ăn sái. Cút…!!
Chúng nói rồi lại tiếp tục quay qua, đúng lúc này qua khoảng cách giữa bọn chúng. Lâm nhìn vào trong liền lập tức sôi máu, lúc này cái Tiên vẫn bị giữ chặt tay, nước mắt lưng tròng để lộ toàn bộ phần thân trên cả áo lót cũng bị chúng giật, quăng xuống mặt đường.
– Lũ chó chết !!!
Lâm tức giận quát to lao thẳng vào tên đối diện đấm túi bụi. Nhưng chỉ có một người làm sao chống lại được cả đám lưu manh, giây phút bất ngờ qua đi. Rất nhanh chúng lập tức nhận thức sự việc liền ra sức dẫm đạp khiến anh đau điếng nằm lăn xuống đường.
– Má thằng chó này..chúng mày để tao….
Tên bị đánh bất ngờ liền gượng dậy lao vào Lâm đạp tới tấp hết vào mặt lại vào bụng anh ta.
– Thôi kệ cụ nó, thằng đó tính sau đi. Giờ lôi con này về nhà chơi trước cho đã cái…
Một tên kéo người thằng kia lại nói liền được cả bọn tán đồng. Hiển nhiên chúng coi chuyện cưỡng hiếp đứa con gái kia hấp dẫn hơn nhiều so với việc trừng phạt một thằng đực rựa. Nhưng cũng đúng vào lúc chúng định kéo tay con nhỏ lôi đi. Từ đàng xa lao tới một chiếc ô tô, đèn pha rọi thẳng vào đám người làm chúng bối rối. Chiếc xe ngưng lại liền có tiếng người quát lớn. Cả đám liền buông tay đứa con gái tức tốc tháo chạy. Dù chỉ là đám lưu manh thì chúng vẫn đủ khả năng hiểu được người có thể ngồi trên một chiếc ô tô thì chẳng phải là đối tượng mà chúng có thể dây vào.
Sáng hôm sau, khi tỉnh lại Lâm liền phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện. Nghĩ tới việc mình không thể ngăn cản đám lưu manh lòng anh nặng trĩu, hận bản thân không thể cứu được con nhỏ rốt cuộc vẫn để nó bị hại.
– Nè, tôi nghe báo anh tỉnh lại rồi, vào thăm anh nè.
Còn đang day dứt Lâm liền bị tiếng con nhỏ đánh động mà tỉnh lại. Thấy nó cầm theo bịch hoa quả cùng đường và sữa tới thăm mình, bộ dạng con nhỏ tiều tụy tóc tai có chút rối loạn đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhìn thấy nó vậy mà nước mắt anh chợt trào ra vì hổ thẹn.
– Anh sao vậy ? bộ còn đau đâu à.
– Không anh không sao.
Lâm lắc đầu quệt nước mắt nhìn nó nói.
– Em có sao không ? đừng nghĩ ngợi nhiều quá, anh biết chuyện bị như vậy em sẽ…nhưng em phải mạnh mẽ lên đừng…
Đợi nó ngồi xuống ghế bên cạnh, Lâm nhìn nó đầy vẻ cảm thông rồi nói một tràng khiến con nhỏ mù mịt chẳng hiểu gì.
– Anh nói gì thế ? sao lại phải…mạnh mẽ ?
– Thì chuyện đêm qua. Em bị…anh biết là không dễ dàng chấp nhận nhưng…Dù sao anh cũng xin lỗi vì không giúp được em…anh…
Nghe tới đây con nhỏ liền lập tức đoán được anh ta hiểu lầm mình. Quả thật đêm qua là một trải nghiệm đáng sợ lại thêm khi về nhà liên tục bị ba nó làm phiền, nên con nhỏ mới không ngủ được, vừa sáng liền nghe bệnh viện báo rằng anh ta tỉnh lại liền vội vàng đến đây nên mới đâm ra bơ phờ như vậy. Thấy nét mặt anh ta nó không nhịn được liền nín cười, vội bưng lấy mặt giả vờ khóc nức nở.
– Sao anh lại nói ra chứ. Chẳng phải tại anh hay sao. Giá mà anh đánh được bọn chúng tui đã không bị chúng hại. Giờ tui không còn trong trắng nữa, biểu làm sao tui lấy chồng được đây. Do anh, do anh cả đấy…bắt đền đi…
– Anh biết, anh xin lỗi…tại bọn chúng….anh thật sự xin lỗi…
Lâm cuống quít lên tiếng xin lỗi nhưng rồi lại nhận ra có gì đó không đúng lắm trong lời con nhỏ. Khẽ dừng lại nhìn nó dò xét , chẳng dè con nhỏ không nhịn được liền cười lớn.
– Anh đúng là dở hơi. Bọn chúng đông vậy một mình anh đánh sao lại. Mà nếu tui gặp chuyện đó thì giờ sao có tâm trạng mà vào thăm anh được. Đúng là ngốc hết chỗ nói.
Con nhỏ mỉm cười hếch mũi nói, khuôn mặt đáng yêu khiến Lâm chẳng thể giận nó trêu chọc mình chì còn biết cười trừ.
– Nhưng anh cũng xem như là dũng cảm, còn biết chạy lại cứu tôi.
– Thì …thấy em bị vậy không cứu sao được…Mà anh cũng biết thế nào cũng bị đánh mà không ngờ bị đánh đau vậy.
– Ngốc quá, mà anh tên gì ?
Con nhỏ nghe vậy bật cười liền nhớ còn chưa biết tên đối phương liền hỏi.
– Anh tên Lâm, còn em ?
– Em tên Vy.
Vy cười nói rồi đưa tay về phía trước muốn bắt tay Lâm như một cách chào hỏi lịch sự. Thấy bàn tay nhỏ nhắn đưa tới cạnh mình, Lâm bồi hồi nắm chặt lấy tay nó không buông. Khiến con nhỏ đỏ mặt bật cười thích thú.