“Vợ ơi, cứ chui vào chăn là anh… sợ”

Trời rét tái tê, một mình với đủ loại chăn êm đệm dày cũng không đủ ấm. Người ta đua nhau tìm đến một loại chăn thần kì, “chăn 37 độ”. Bảo sao mà các nam thanh nữ tú mùa hè không thấy cưới nhau, toàn nhằm cuối năm trời rét căm căm mới rủ nhau xây tổ ấm.

Chồng và vợ tính đến nay đã “sưởi ấm cho nhau” được hai mùa đông. Mùa đông đầu tiên, chồng hạnh phúc lắm vì có vợ sưởi ấm “từ ngoài vào đến tim”. Mỗi tối, chồng chỉ mong mau chóng cơm nước xỉa răng, quýnh quáng làm vệ sinh cá nhân, mắt trước mắt sau là lên trùm chăn “hú hí” với vợ. Mà vợ cũng tuyệt vời lắm nhé, mùa đông khô nẻ là thế nhưng người vợ lúc nào cũng mịn màng, thơm mát.
 
Được vuốt ve làn da trơn mịn của vợ, lại ngửi mùi hương hoa sữa tắm thoang thoảng, Chồng chỉ có nước “quên hết sự đời”. Đến cơ quan, nghe các anh kêu ca vợ các huynh ấy như bà thím, bừa bộn lôi thôi, chả chú ý vệ sinh ăn mặc gì cả, mùa đông lại càng khiếp. Chồng cứ ngỡ đó là chuyện chỉ có ở hành tinh khác, lăn ra cười, thì bị ăn mấy cái cốc đầu và lời hăm dọa: “Chưa đến lúc của chú mày đấy!”

Mùa đông năm ngoái chồng đã được mở rộng tầm mắt! Thời gian trôi đi, hà cớ gì con người không thay đổi. Vợ cũng đã thay đổi thật rồi! Nhưng thay đổi của vợ làm chồng… méo mặt.

Vừa đi công tác về đến sân bay,  nghe dự báo thời tiết nói sắp đón đợt rét đầu mùa, chồng nghĩ đến “thiên đường dưới tấm chăn” mà “nóng” hết cả người. Vội vội vàng vàng về, qua cửa hàng hoa còn mua cho vợ một bó rõ to, rõ đẹp, rõ thơm,  nghĩ đến vợ cũng thơm cũng đẹp như bó hoa này đang ở nhà đợi chồng mà ngoác miệng cười mãi.

Cơm nước xong, chồng tắm táp, kì cọ tinh tươm thơm lừng chui vào chăn đợi cợ. Vợ rửa dọn xong cũng chui vào chăn ôm chồng. Không thấy mùi hương quen thuộc, chồng nhắc khéo: “Ơ, vợ còn phải làm gì không?”.

“Vợ ơi, cứ chui vào chăn là anh... sợ” 1
“Người ta chỉ chết vì rét chứ có ai chết vì bẩn đâu!” – vợ “tuyên ngôn” (Ảnh minh họa).

Vợ cười mê hồn: “Chỉ còn phải “làm thịt” chồng thôi!”.

Chồng cố vớt vát: “Ớ, em tắm chưa?”

 “Lạnh lắm chồng ơi, vợ thay quần áo thôi, mai tắm một thể!”

Và thế là chồng với vợ vẫn “làm việc” như thường nhưng ý định làm 3 “tập” lúc đầu thì nay chỉ thực hiện được 1/3 kế hoạch, vì chồng tụt hứng, không “ngóc đầu” lên nổi nữa.

Sáng dậy, thấy đôi tất bẩn của vợ để trên ghế, chồng vào nhà vệ sinh, tiện tay đem ném vào máy giặt luôn. Lúc chuẩn bị đi làm, vợ í éo hỏi chồng đôi tất.

“Chồng bỏ vào máy rồi, thành màu cháo lòng rồi vợ còn để trên ghế thế?”

“Vợ mới đi được một hôm mà, hai hôm mới thay chồng ơi, trời lạnh lắm, hạn chế thay giặt!”

Chồng khởi đầu mùa đông với vợ như thế đó. Suốt mùa đông, chu kì tắm giặt của vợ… cùng nhịp với thời tiết.

Trời nắng ấm thì vợ rình rang tưng bừng cả ngày tắm gội, giặt quần nhỏ áo to đến mấy chậu. Hôm đó là ngày chồng hạnh phúc nhất, cũng “nhiệt tình” nhất. Vợ lại là vợ thơm tho, láng mịn của ngày xưa.

Những khi có đợt rét kéo dài chục ngày nửa tháng, lại mưa phùn gió bấc nữa thì đúng là ác mộng với chồng. Quần áo mặc 1, 2 lần vợ treo lên mặc tiếp, đến khi không thể cố được nữa mới chất đống trong máy giặt, đợi nắng ấm lên giải quyết. Áo sáng màu còn được giặt, chứ áo tối màu không nhìn thấy bẩn thì vợ “bơ” luôn, không cần giặt cho đỡ “tốn nước, tốn xà phòng lại nhanh hỏng quần áo”.

Kinh khủng nhất là tất bẩn, áo chíp vợ cũng tận dụng, dùng 1 lần chưa vội giặt ngay. May mà quần chíp vợ không thực thi chính sách đấy!
Vợ cũng quên hẳn luôn việc trước đây vợ thích nhất: tắm trước khi lên giường với chồng. “Mùa đông có ra mồ hôi đâu chồng, có bẩn đâu, cần gì phải tắm hàng ngày!” – vợ biện minh.

“Với lại, lạnh thế này. Người ta chỉ chết vì rét chứ có ai chết vì bẩn đâu!” – vợ “tuyên ngôn”.

Bàn tay chồng sờ vào làn da khô nẻ, nham nháp, ngửi thấy mùi ngai ngái hôi hôi mấy ngày không tắm của vợ mà “khóc” thầm: “Thời oanh liệt nay còn đâu!”.

Có hôm vợ đi liên hoan với công ty về muộn, thấy chồng đang nằm ôm gối đọc sách, vợ trong hơi men nhảy lên giường đòi “yêu” chồng. Chồng cảm kích sự nhiệt tình của vợ lắm lắm, nhưng mùi rượu, mùi nước hoa, mùi thuốc lá, bụi đường… đủ thứ hỗn độn làm chồng choáng váng. Thêm mùi của đôi tất vợ đi mấy ngày không thay, không rửa chân, chồng đã bịt mũi rồi mà còn muốn… ngất xỉu! Tìm đâu cảm hứng yêu đương đây!

Sáng đang thay quần áo đi làm, thấy vợ cầm cái lọ nhỏ nhỏ xịt xịt lên người. Chồng ngạc nhiên:

“Ớ, vợ mới dùng nước hoa à? Vợ lúc nào cũng tôn thờ mùi tự nhiên của cơ thể mà”.

Vợ thẹn thùng: “Vợ mới mua. Mùa đông không phải ngày nào cũng tắm được, vợ dùng nước hoa để… bù đắp”.

Tối muộn, ngồi trước máy tính làm việc, nghĩ đến cái chăn thiên đường nay không còn, chồng cũng nấn ná chưa muốn lên giường. Một bàn tay ôm cổ chồng, hơi ấm của vợ lan tỏa.

“Vợ đợi chồng mãi” – vợ thủ thỉ.

Chồng chưa kịp đê mê thì mùi nước hoa sộc ngay vào mũi.

“Tối vợ còn xịt nước hoa???”

“Mùi hoa nhài đó chồng. Chồng vẫn thích mùi sữa tắm của vợ còn gì. Điều kiện không cho phép … tắm nên vợ dùng thay. Giống không chồng?”

Chồng bước đến giường từng bước nặng nề như chân đeo đá tảng. Mong cho mùa đông nhanh qua!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments