Home Nghệ Thuật Yêu Vợ “hổ mang”

Vợ “hổ mang”

Vợ “lộng ngôn”, chồng đành “ngậm tăm”

Ngày cưới Long, chú rể được dịp “nở mày nở
mặt” vì ai cũng khen cô dâu xinh. Quyên trắng trẻo, người dong dỏng
cao, tính cô lại hay nói nên nhanh chóng gần gũi bạn bè, người thân của
Long. Long lại chừng mực, ít nói nên riêng chuyện “đấu khẩu” với người
yêu, lần nào anh cũng thua. Khốn khổ nhất là Quyên rất hay ghen bóng
ghen gió đâu đâu. Mỗi lần có gì nghi ngờ, cô phải ngồi căn vặn, chửi
rủa cho hả dạ mới thôi.

Vợ chồng người ta lỡ có “sứt mẻ” gì vẫn
thường đóng cửa bảo nhau, đằng này hễ có việc gì dù bé bằng con kiến
Quyên cứ oang oang ngay trước mặt con và hàng xóm. Đã nhiều lần Long góp
ý, rồi nhắc nhở nhưng biết chồng không dám “lên lớp” khi có người ngoài
đứng đó nên cô vẫn chứng nào tật ấy.

Cuối tuần vừa rồi, phòng Long tổ chức đi
tham quan ở Ninh Bình trong một ngày. Đường xa, lại đi nhiều nơi nên hơn
11 giờ đêm cả đoàn mới về đến Hà Nội. Do không tiện đường nên các anh
không thể đưa hết chị em về tận nhà. Thiết nghĩ là trưởng phòng, phải có
trách nhiệm lo cho anh chị em đi đến nơi về đến chốn nên về nhà, Long
nhắn tin lần lượt cho từng người hỏi xem đã về đến nhà chưa.

Trong lúc Long đi tắm, thấy điện thoại
liên tục có chuông báo tin nhắn, Quyên tò mò mở ra đọc. Máu ghen trong
Quyên bùng lên, cô vào lôi thốc haiđứa con ra và bắt đầu “bài ca”: “Xem
bố chúng mày kìa, bảo sao mà về muộn, sao mà sáng họp, tối họp, cả tuần
cơ quan, cuối tuần lại cơ quan. Lại còn ngang nhiên nhắn tin trước mặt
con này à, giỏi lắm. Thích thì đi luôn đi”.

Giọng Quyên cứ lanh lảnh hướng về phía
chồng, vừa nói, cô vừa cầm chiếc điện thoại chỉ chỏ. Long cứ cất tiếng
thì cái giọng chua ngoa kia lại sa sả át đi. Thấy bố mẹ nói to, hai đứa
trẻ sợ hãi, níu tay nhau định bước về phòng nhưng Quyên nhất định không
cho: “Đi đâu, ở đây mà xem bộ mặt thật của bố chúng mày kia kìa. Đồ
đểu”. Không những thế, cô còn văng những từ bậy bạ ra để chửi
chồng trước mặt con cái.

Long ấm ức lắm nhưng không muốn to tiếng
trước mặt con. Anh vừa kịp lên giọng: “Để cho hai đứa ngủ mai còn đi
học, khuya rồi” thì vợ càng được đà giữ chặt hai đứa lại.

Đây không phải lần đầu tiên Quyên làm thế.
Chắc nắm được điểm yếu của chồng nên hễ cãi nhau, cô lại nhất quyết
phải cho con chứng kiến. Một lần khác,haivợ chồng cãi nhau, các
conđi học, cô mở tung cửa cất tiếng oang oang về phía nhà hàng xóm.
Càng thấy có người, Quyên lại càng gào to hơn như thể được dịp bù lu bù
loa cho người ngoài biết.

Long không thuộc dạng người hiền như đất
để vợ lên mặt cũngđành im lặng trước thói “hổ mang” của vợ –
sẵn sàng giương giọng, ngoái cổ chửi chồng vì không muốn ảnh
hưởng đến con và thêm lời dị nghị từ người ngoài. Còn Quyên,
cô vẫn giữ thói cứ phải cho người ngoài cuộc biết thì mới hả dạ.

Vợ "hổ mang" 1Thấy chồng không nói, Quyên càng được đà quá quắt (ảnh minh họa).

Không cần đao to búa lớn

Nhìn vợ Tùng cơm nước, chăm sóc mẹ chồng
ốm nằm viện, ai cũng trố mắt ngạc nhiên. Trước khi lấy chồng, Hoa vốn là
tiểu thư con nhà giàu, việc gì trong nhà cũng có ôsin làm hết, đến luộc
bắp cải còn phải gọi điện hỏi thái như thế nào cho vừa.

Vẫn giày cao gót, vẫn váy ngắn, áo bó, mỗi
bước cô đi cả hành lang bệnh viện đều phải nhìn theo. Vào đến giường mẹ
chồng nằm, cô vội vã bỏ túi đồ, lấy cháo, gọt cam, đợi mẹ ăn xong lại
bê hết bát đũa đi rửa. Rồi cả đống quần áo trút dưới gầm giường từ hôm
trước, loáng một cái cô cũng giặt xong tinh tươm mới về đi làm. Bác bệnh
nhân nằm giường bên cứ tấm tắc: “Con dâu bà được cả người lẫn nết, làm
gì cũng nhanh”.

Tùng nhiều bạn bè, thích tụ tập nhưng hiếm
khi nhậu ngoài quán. Có hôm 7 giờ tối, Hoa đã cơm nước tinh tươm thì
Tùng mới kéo 5, 6 người bạn về. Thế là cô lại phải đảo ra chợ, mua vội
ít đồ ăn sẵn cho các anh ngồi uống rượu trước, rồi làm thêm ít rau và
vài món mang ra sau. Đám bạn Tùng cũng thích cà kê ở nhà anh bởi dù đến
muộn hay đến sớm, báo trước hay không báo trước thì chỉ ra khỏi nhà vài
phút, Hoa đã xoay được đủ món cho các anh lai rai cả tối.

Bạn Tùng cứ thắc mắc, sao nhà Hoa giàu có
mà chả có vẻ tiểu thư, làm gì cũng thoăn thoắt. Lúc này, Tùng mới được
dịp ra oai: “Phải dạy cả đấy. Các ông không biết à, không dạy có mà vợ
nó cưỡi lên đầu”. Nghe thế, đám bạn chẳng ai tin, cứ ngỡ Tùng chỉ giỏi
“chém”.

Có chứng kiến hành trình “dạy vợ” của
Tùng, nhiều người mới nể thật. Ngày Hoa về ra mắt, mẹ Tùng đi chợ mua đủ
thứ lỉnh kỉnh về nhưng phải trông cháu nên không thể vào bếp. Hoa định
ngồi dăm câu ba điều rồi chào về nhưng người yêu không cho, bắt ở lại
nấu cơm. Thế là lần đầu tiên trong đời một mình Hoa phải xắn tay nấu bữa
một mình. Có con cá to không biết loay hoay ra sao, Tùng phải làm giúp.
Còn lại, làm đến đâu Tùng lại chỉ đến đấy, cái gì anh không biết thì
bắt Hoa vào hỏi mẹ. Không có món nào trong bữa hôm đó thật vừa gia vị,
nhưng mẹ Tùng dễ tính cũng chẳng để ý mấy. Từ sau lần ấy, hễ đến chơi,
Tùng lại giục Hoa xuống bếp phụ mẹ cơm nước.

Tùng kể, từ chuyện quà cáp Hoa cũng chẳng
biết gì. Đến nhà ai, mua quà gì ban đầu Tùng đều phải nhắc hết. Cứ thế,
đến lúc kết hôn có cả trăm thứ việc Hoa không biết gì, hoặc Tùng làm
cùng, hoặc anh chỉ cho vợ cách làm. Sau một thời gian “huấn luyện” giờ
Hoa đã khá hơn nhiều, dẫu chẳng đảm đang, khéo léo lắm nhưng bù lại, Hoa
làm gì cũng nhanh thoăn thoắt.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x