‘Vì yêu nên anh mới đánh em!’

Yêu là luôn bên nhau

Chỉ thiếu nhà vệ sinh là Hà (24 tuổi) chưa theo Trang (19 tuổi) vào
cùng, còn ở bất cứ nơi đâu, họ cũng dính với nhau cứ như song sinh dính
liền. Yêu nhau được gần một năm, lúc nào Hà cũng tự hào luôn ở bên Trang
mọi lúc mọi nơi, kể cả khi Trang cần và khi Trang không cần.

Ở chung nhà trọ, cảm mến rồi yêu nhau lúc nào không hay, Hà được bạn bè
đặt cho biệt danh “keo dính người” bởi lúc nào cũng theo sát mọi hoạt
động của Trang. Trang đi học đã có Hà làm tài xế, khi đi chơi, shopping,
Hà cũng sẵn lòng lẽo đẽo theo người yêu dù chỉ để xách đồ. Thậm chí khi
Trang đi tám chuyện cùng đám bạn con gái, Hà cũng đòi theo bằng được
với lý do: “Cho anh hiểu thêm về em và bạn bè em”,
để rồi chỉ có mình Hà là nam giữa đám con gái khiến tất cả đều ngượng
không dám ho he nói chuyện gì. Đôi khi có nhắc đến anh chàng nào mà thấy
Trang nhiệt tình hùa theo là Hà lại khéo “E hèm” nhắc nhở người yêu.

Mới đầu, Trang còn cảm thấy thích thú vì được người yêu chiều chuộng lại
quan tâm, sau một thời gian, cô cảm thấy ngột ngạt vì cuộc sống bị kiểm
soát quá đáng, “cảm thấy như là tù nhân đang bị quản giáo”. Sau khi
khuyên giải mà Hà vẫn không hề thay đổi, Trang đâm sợ rồi tìm cách tránh
mặt, lấy lý do công việc để chuyển nhà trọ và bảo với Hà rằng “tạm xa
nhau để suy nghĩ lại”…


Yêu là có quyền ghen và tự “xử”

Mô tả ảnh.

Vốn tính nóng nảy, việc Đức (22 tuổi) đánh người yêu như chuyện cơm bữa
thường xuyên được “buôn” ở mấy quán nước vỉa hè mà Đức hay ghé qua. Thi
thoảng, Đức lại trầm ngâm kể chuyện “gia đình”: “Hôm qua tao vừa đánh cho một trận, vợ gì mà vừa láo lại còn già mồm. Suýt nữa tao cho đi viện chỉnh cả hàm”.

Giang (18 tuổi) – người yêu Đức thì thút thít kể lại, tay còn xoa xoa vệt tím gần miệng:
“Tao có làm gì đâu, chỉ có đứng nói chuyện với anh Hùng thôi mà anh Đức
cũng đánh tao. Lúc đánh thì hăng lắm, thế mà xong lại khóc lóc rồi xin
lỗi. Tao cũng quen rồi.”


Yêu nhau được vỏn vẹn được 3 tháng, nhưng số lần bị “ăn chưởng” của
Giang thì nhiều hơn con số ấy gấp vài, ba chục lần. Cứ tức chuyện gì hay
ghen với ai, cậu người yêu lại “tẩn” cho Giang vài phát tát, thậm chí
còn đạp và đá vào bụng, vào đầu, mặc kệ lời Giang phân trần, giải thích.
Cứ 3 ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, đều đều mặt mũi Giang
lúc nào cũng thâm tím, vết thương cũ chưa lành đã có vết mới.

Họp lớp cấp 2, cấp 3, rồi gặp bạn bè, kể cả tới nhà bà ngoại, bà nội,
cũng phải “kè kè” chàng đi cùng. Thế cho nên lắm lúc ngồi họp lớp, bạn
đùa nhau vui vẻ thì Giang nghệt ra, ngồi im hoặc lẽo đẽo theo sau người
yêu. Lỡ gặp bạn cũ mà là con trai thì cứ xác định tối về “vêu mặt” với
lý do: “Biết ngay mà, không có tao đi cùng chắc còn chạy ra ôm hôn chúng nó đúng không?”

Không hiểu có phải tình yêu làm mờ mắt hay không mà mở mồm ra là Giang bênh người yêu chằm chặp: “Không yêu đánh làm gì, không yêu đã bỏ bê”, rồi anh kia mỗi lần cho người yêu thâm xì 2 cánh tay lại thủ thỉ, quỳ xuống cả đêm trước cửa nhà nàng mà thề rằng: “Anh thề vì yêu em anh mới đánh em!”. Thậm chí, “Thấy anh ấy khóc lóc với thề thốt, tội thế! Đúng là chỉ có yêu thật thì con trai mới khóc trước mặt người yêu như thế thôi!”.


Yêu anh, em đã tự nhốt mình vào lồng

Hương (18 tuổi) nhưng lại yêu chàng hơn tới tận 8 tuổi, đã có công ăn
việc làm ổn định, Bằng lo lắng, chăm sóc cho Hương để cô nàng có một
cuộc sống sung túc, đầy đủ cùng với việc làm xe ôm miễn phí cho nàng.
Đưa Hương tới trường, đi chơi thậm chí có hôm Hương đi phỏng vấn tìm
việc part – time, Bằng cũng đi theo. Anh cứ sùm sụp mũ nón khiến Hương
được phen ngượng đỏ cả mặt vì được hỏi: “Em thuê bác xe ôm chở đi cả buổi cơ à?”.

Đáp lại tấm lòng của Bằng, chưa bao giờ thấy Hương đi lang thang cùng
bạn, tham gia những cuộc vui, bữa tiệc sinh nhật nào, đơn giản Hương
giải thích rằng: “Người yêu tớ không cho phép!”.Dù
không kè kè bên cạnh, Bằng vẫn luôn có cách để “trói” Hương bằng sợi
dây vô hình. Cô nàng chỉ được phép đi chơi cùng 1-2 người bạn gái thân
trong lớp và phải nhắn tin báo cáo liên tục. Đôi khi muốn đi đâu lại
phải nói dối người yêu nên Hương rất hạn chế vì sợ Bằng phát hiện ra.

Nghỉ hè, Hương về quê thăm bố mẹ thì Bằng nghỉ hẳn một buổi làm để Hương “khỏi phải nhờ vả rồi lại õng ẽo với mấy thằng đồng hương”.
Phần lớn thời gian ở quê, Hương chỉ ở nhà, có đi đâu chơi thì chỉ được
đi cùng bố mẹ và 30 phút Bằng lại gọi điện thoại kiểm tra xem Hương có ở
đúng tọa độ xác định không.

Không cảm thấy khó chịu như Trang vì người yêu quản lý thái quá, Hương
có phần còn cảm thấy tự hào khi được “yêu và quan tâm như thế”. Bỏ qua
lời góp ý của bạn bè vì cho rằng họ ghen ăn tức ở, mình có người si mê
quá nên mới được quan tâm nhiệt tình vậy chứ. Kết quả là bạn bè dần dần
cũng xa lánh Hương, cô bị cả lớp bỏ rơi trong mọi cuộc vui, thậm chí, có
người còn nghĩ cô bị “đơ đơ” khi tự hào vì được “trói” chặt.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận