Vẽ tranh - Chương 50
[Vẽ tranh #50]
“Hì hì..! Dạ..! 2 đứa bàn tính ăn thịt bé Ý nè..!” – Cương xạo xạo.
Ý đang ngồi thì tròn xoe mắt nhìn Cương và Tuyền như sắp bị đem đi hiến tế. Hai đứa quỷ quái nhìn nhau, Tuyền lườm Cương cái như tỏ vẻ “hay quá..! Trả lời hay quá..!” kiểu mỉa mai.
“Hả..? Cái gì Ý..?” – cô Hiền quay qua Ý với mặt ngơ ngác.
Thấy bẻ lái được, che giấu thành công hành động “chế biến hải sản trong phòng” nhỏ tưng, Cương cười cười:
“Ý..! Đi với anh ấy cái kia nè..!”
Giờ là nhỏ Tuyền với cô Hiền nhìn Cương chằm chằm. Anh cũng mắc cười lắm, nhưng cố nhịn.
“Đi đâu con..? Ấy là ấy gì..?” – Hiền.
“Dạ..! Mua vải cho bé nó may đồ. Hứa em nó bữa giờ… Hm hm..!” – Cương.
“Ủa..! Con biết may đồ hả, Ý..?” – cô HIền.
Cả đám tập trung nhìn Ý, em nó cũng lớ ngớ ko biết trả lời sao. Chắc ko kịp bấm đthoại nên bèn gật gật với vẻ gượng. Cương sợ Ý mệt nên nói thay:
“Thấy nó thích coi thời trang này kia. Con tính cho may đồ thử coi được hông. Cho có cái để làm đó mà..!” – Cương.
“Ồ..! Vậy đó hả..? Hm hm..! Uhm..! Vậy cũng được..!” – cô HIền.
Cương tính đi 1 mình với Ý thôi, nhưng:
“Ah..! Cho em đi nữa..! Đi nữa..!” – nhỏ Tuyền chụp cổ tay Cương, lay lay năn nỉ, chu cái mỏ ra.
“Hoi..! Ở nhà chơi với cô kìa..! Đi đi… Ngộ..!” – Cương.
“Chơi gì chơi..! Lát cô có chuyện, đi giờ mà..! Kệ cho nó đi đi..!” – cô Hiền.
“Thấy chưa..! Lệnh người lớn, phải nghe nghe chưa..! Hớ..!” – TUyền “bép” vai Cương cái, lườm lườm.
Sợ thất lễ, cuối cùng cũng phải cho nhỏ tưng đáng ghét đi theo. Cô Hiền ngỏ ý phụ tiền vô, nhưng Cương nhất quyết ko cho, vì là ý định của mình anh. Thấy ổng cãi người lớn ghê hông..?! Đang nói chuyện, tự dưng:
“Chò ơi..! Tháo băng rồi hả anh..?” – Ngọc từ đâu đứng sau lưng Cương, chụp tay anh giơ lên ngắm lúc nào ko hay.
“Làm rồi nè..! hí hí..! Giấy gì đây..?” – Ngọc vô tình thấy tờ khám HIV của Cương.
“Ey..! Trả đây..!” – Cương la lên khi bị Ngọc giật lấy bí mật phát triển tên lửa hạnh nhân 2 trái.
“Làm gì ghê zạ..! Ah..! Chắc có gì nè..! Nên mặt xanh lè luôn..!” – Ngọc lướt lại chỗ cô Hiền để được bảo kê.
Cương hốt hoảng với theo Ngọc mà ko kịp. Em nó vừa quỳ bên hông cô Hiền, vừa mở tờ giấy bị gấp làm 4 ra coi.
“Ey..! Trả đây..! Nói nghe hông..?” – Cương càng lúc càng hoảng.
Ngọc bình thảnh cầm tờ giấy coi, cô Hiền thuận tầm nhìn nên cũng cúi xuống tò mò dòm vô. Cương tính giật lại thì sựng mẹ nó rồi, vì lỡ chụp giật ngay mặt cô Hiền là coi như tiêu đời. Cái thứ láo xược..! Bởi anh chỉ còn biết xanh mặt, đứng đơ ra nhìn 2 cô cháu kia săm soi tờ giấy High-Five (HIV). Ngọc lẩm bẩm trong họng, cô Hiền càng nhìn, càng nghe thì mắt trợn lên. Một hồi:
“Ủa..! Con khám gì tùm lum hết vậy..? Tổng quát hả..?” – cô Hiền vừa liếc lên Cương chưa tới 1s, là ngía xuống đọc tiếp.
“Hoi trả nè..! Ghi gì đâu ko á..! Ghê quá..!” – Ngọc đột nhiên chìa lại tờ khám HIV cho Cương với vẻ nhăn nhăn mà cười cười.
Chắc lỡ tay rủ cô Hiền coi mấy thứ ko nên, bởi thế mới dễ dàng trả lại cho Cương về bí mật kì cục tại ốc đảo dừa 2 trái. Cương cầm lại tờ khám mà thở phào trong lòng. Nhưng nhìn Ngọc cứ tủm tỉm cười ko biết nó đang nghĩ giống gì… còn cô Hiền thì chau mày lại, nhìn Cương kiểu “thằng này nó khám gì ớ bây..?”. Cả 2 bên đều đớ người, và mắc cỡ nhất là Cương. Anh thừa thế lôi bé Ý lên phòng để né mặt. Nhỏ Tuyền cũng theo lên, sau đó cả đám đi 2 xe tới chỗ chuyên bán vải vóc, dụng cụ may.
Trong lúc chờ Ý tự lựa lấy mấy thứ em nó cần mua cho việc thiết kế mẫu áo mà ẻm từng chia sẻ với Cương, anh mới nói cho nhỏ tưng kia biết ý định chuyện giúp Ý có gì đó làm, kiếm thu nhập, chứ ở nhà chơi ko cũng chán và mang tiếng ăn bám… dù mọi người thông cảm cho hoàn cảnh bé nó. Nhỏ Tuyền chợt siết vòng tay vô tay Cương, ép 2 má ngực tròn vào đó mà nhìn Ý làm chuyện của em nó. Đúng là con gái, lúc nào cũng có mùi thơm thơm. Mọi chuyện ko có gì đáng nói, vì tới lúc về, cô Hiền đã đi đâu mất dạng, còn mỗi Ngọc dữ tợn đang nằm phè trong phòng bấm đthoại. Cuối cùng 4 đứa xúm nhau ở đó mà bàn luận xôn xao chuyện chăn gối… lộn… chuyện may mặc của bé Ý.
“Ý ơi..! May xong, phải cho chị mặc nữa ớ..!” – Tuyền lanh lảnh.
“Nhỏ này..! Người ta chưa gì hết mà cứ..!” – Ngọc nẹc cho câu.
“Bộ em hỏi chị hả..? Hả…? Đây em… đo chị cho. Mốt Ý nó may luôn cho 1 bộ… Há há há..!” – Tuyền vừa nói, vừa chồm qua đè Ngọc xuống.
“Ey nhỏ này..! Bỏ ra..!” – Ngọc vừa lướt mắt qua Cương, rồi chống cự khi bị Tuyền bóp vào 2 ngực.
Nhìn cảnh 2 nữ nhân vật lộn, vú đít tưng lộn xà ngầu lên mà thằng đực rựa duy nhất trong phòng khoái chí nhìn. Tự dưng Ý bấu vai Cương mà lay lay.
“Cám ơn anh Cương..!” – Ý bật âm đọc trong đthoại.
Quay qua nhìn, thấy con bé mặt mày hớn hở, vui tươi hơn bao giờ hết. Tội nghiệp mấy chục ngày qua ko có gì làm, cứ lòng vòng trong căn nhà to lớn, chắc cũng chán lắm. Chưa kể nói sâu hơn, từ khi trốn khỏi trại gì gì đó, Ý nó cũng chưa ai tặng này kia, quan tâm tới mức như vậy, nên cảm động là điều khó tránh khỏi. Cương trong lòng cũng rung rinh, khóc sướt mướt dữ lắm… nhưng ở ngoài chỉ nhoẻm miệng cười nhẹ cái, rồi vuốt đầu Ý như con mèo.
“May đồ cho chị nha…! Nha… Nha…” – TUyền từ đâu nhào vô vịnh vai Ý mà lay lay muốn gãy cổ con nhỏ.
“Chạy hả con..!” – Ngọc từ sau, vồ lấy Tuyền mà kéo nằm ngửa ra để bóp lại mọi chỗ.
Cuộc chiến giữa 4 bịt sữa lại tiếp diễn. 4 đứa loi nhoi hết giỡn rồi lại ăn… cứ vậy cho tới tận chiều thì Cương về. Ngọc thì đi làm rồi, 2 đứa kia kêu ở lại, nhưng anh có việc cần làm, nên đành đi mà ko ở lại chơi thêm. Lý do cũng đơn giản là ở nhà nghỉ ngơi, chứ bị nhỏ tưng lôi vô động hút sinh lực nữa chắc ngủm.
…
Sáng Chủ Nhật, nó lạnh hơn mọi ngày khác, tới nỗi Cương phải tắt hết những thứ phà gió mát đi, mới chịu được.
Trời mưa…
7h sáng mà nhìn như 6h mấy tối. Cương gọi cho mấy chị em động banh để hỏi thăm tâm sự.
“Chán quá à..! Mưa hổng đi đâu được á..! Chòng qua chở em tắm biển ih..!” – nhỏ tưng.
“Lôi cái thau ra sân, bỏ miếng muối vô rồi nhảy trỏng tắm. Biển chi..!” – Cương.
“Con này nó mass rồi..! Hơi đâu nghe nó. Qua đây chơi nè cưng..!” – Huyền chắc nghe TUyền mở loa lớn, nên đáp.
Vậy là hết “to nhỏ” với nhỏ tưng, Cương:
“Thôi em nay ở nhà làm đồ tiếp. Để bữa khác qua..!”
“Trời ơi..! Bên đây có nay đông đủ… mà đòi bữa khác..! Qua đi… qua đi..!” – Huyền.
Ko biết chị có ý đồ gì mà hối dữ dội. Cương một mực kiếm cớ từ chối mà bả cứ vậy. Cương:
“Hoy..! Mưa ướt lạnh… chừng nào hết rồi em qua..!”
“Ờ qua đó nha..! Qua rồi… mấy chị đây ôm cho ấm. Há há há há..!” – Huyền.
Cũng ko ngờ phong cách của bà chị lại giống hồi xưa, lúc chưa biết Cương quẹo hay thẳng. Nghe cũng mừng, mà trời đâu cho dễ vậy. Cuối cùng trời mưa bão áp thấp gì đó cho tới tận chiều tối gần 21h. Mấy chị em tiu ngỉu, còn Cương thì tranh thủ làm đồ up clip cả buổi nên chả có gì để mà tiếc nuối, dù chưa xong. Thực ra trong đầu đang nung nấu 1 ý định mà cần nhìu xèng, bởi cố lòi mắt ra dựng mô hình, quay clip để có thu nhập.
Qua 3 ngày sau, sáng thứ 5, Cương mới hoàn thành dự án và một cuộc gọi kêu tới. Cương rưng rưng nước mắt vì oán hận mà accept cái trò chuyện.
“Chị đẹp nào gọi tui dạ..? Có quen hông..?” – Cương.
“Ờ vậy thôi… cúp máy..!” – chị Trang nói với giọng buồn bã.
“Hay quá..! Trốn em bữa giờ… Làm gì im re vậy..?” – Cương giả bộ gằng giọng hỏi tội.
“Chị hông giỡn đâu..! Nói chuyện đàng hoàng đi..!” – chị Trang.
Cảm giác có gì đó nghiêm trọng. Không lẽ chị bị chồng đánh, mẹ la… hay vẫn còn sầu thảm vụ hôm bữa. Cương tuột mana để cà rỡn như mọi khi. Thằng ku cũng gục đầu thông cảm cho hoàn cảnh hiện tại.
“Có gì… nghe giọng chị buồn zợ..?” – Cương dỗ dành.
Im 1 lúc, nghe có tiếng Tv nói cái khỉ gì đó, rồi nghe chị Trang thở dài cái:
“Giờ có làm gì hông..?” – Trang vẫn giọng sầu thảm.
“Mấy bữa nay em mới bận xong. Giờ rãnh nè. Tính kêu em qua hay gì..?” – Cương vừa gãi đầu vừa nói.
Lại nghe bên kia, chị Trang hít một hơi thấy rõ:
“Uhm. Được thì… em qua địa chỉ xxx này đi..! Chị nói cái này..!” – Trang.
Cương vừa lo sợ có gì ngộ ngộ, nhưng cũng tò mò. Trong đầu ổng nghĩ chắc chị đang ở trong hotel nào đó chờ đợi Cương. Anh bỗng hơi vui lên xíu:
“Uhm. Chờ chút nha chị..! Em qua liền..!” – Cương.
“Uhm. Chị đợi..!” – Trang.
Sau khi kết thúc cuộc hội thoại, Cương lôi cái xe cùi dưới 175cc ra chạy theo định vị bản đồ. Do ảo tưởng sẽ thấy 1 ks nào đó thú vị trong con hẻm rộng chừng 5m này, nên kiếm hoài ko có… toàn nhà dân bình thường thôi.
“Ủa..? Gì kì vậy..? Đây toàn nhà 1-2 lầu chứ có khách sạn nào đâu ta..!” – anh thầm nghĩ.
Cuối cùng, dừng ngay đúng địa chỉ chị Trang đưa, thì lại là 1 căn nhà rất ư bình thường và nhỏ bé, 1 trệt duy nhất như kiểu cấp 4.
“Này… hổng lẽ nhà mẹ của chỉ..?” – lại thầm hỏi.
“Alo..! Chị… em tới địa chỉ đó rồi. Nhà có 1 trệt phải ko..?” – Cương gọi Trang.
Chị ko hề trả lời, chỉ có nghe và cúp máy cái tụt. Cương nhăn nhó, trên mặt có cả trăm dấu chấm hỏi.
“Cạch cạch…” – tiếng kim loại từ trong cửa kính 4 cánh.
Một bàn tay thò ra, vén cái màn bên trong. Nhìn lờ mờ, Cương thấy đúng là chị Trang đang mở cửa, người thì mặc áo thun xám tay dài và quần trắng che tới tận mắt cá chân.
“Dắt xe vô luôn em..!” – chị vừa né qua bên, vừa nói mà mặt hơi cười nhẹ kiểu buồn.

<Trang – minh họa>
Cương đương nhiên ko vui nổi với tình cảnh như vầy. Anh lủi thủi đưa xe vào nhà. Một nơi cực kì đơn giản, có mỗi phòng khách nối với bếp nhỏ xinh xinh, kế tới là căn phòng ngủ vừa phải và cuối cùng là nhà vệ sinh. Nhưng thứ làm Cương hơi ngạc nhiên, là anh thấy một vài món đồ quen thuộc, kèm mấy cái vali để kế ghế sofa vải, 1 đống thùng cardboard. Anh ko vội hỏi, mà lết xác ra ghế ngồi, chờ chị. Trang đóng cửa, kéo rèm tối thui, xong bật cái đèn vàng mờ tịt lên… nhìn như muốn tự kỷ. Biểu hiện lạ nữa, là Trang ko ngồi kế Cương, hay rút vào lòng anh, nhất là gương mặt sầu não vẫn lộ rõ. Chị lôi từ đâu ra cái phong bì trắng, để lên bàn, rồi thượng tọa trên cái ghế vuông góc cái của Cương, cách nhau 1m mà nói nhẹ:
“Bữa giờ khỏe ko em..?” – Trang.
“Bữa giờ ít ngủ để làm này kia, nên còn hơi mệt chị. Chị sao..?” – Cương.
“Chị cũng bình thường à..!” – Trang.
Thấy Trang có vẻ muốn nói gì đó, nhưng chắc ngại hay gì đó mà lòng vòng, Cương phang luôn:
“Thôi có gì hỏi thì chị nói đại đi..! Chứ bữa giờ, rồi bây giờ… mặt mài chị ngộ lắm..! Hổng zui..!” – Cương.
Trang nhìn Cương vài giây, liếc xuống phong bì trên bàn, bặm môi, nhướn mày, rồi hít một hơi dài như sắp lặng hụp kiếm sò lông… xong thở phì cái như thả lỏng cơ thể. Chị lụm lấy phong bì, mở ra, lôi 1 que nhựa gì đó trăng trắng mà trượt trên mặt bàn, dừng lại trước tầm nhìn của Cương.
“Hả..? Chị dính cúm Tàu hả..?” – Cương la nhẹ.
Anh thấy que nhựa trông như nhiệt kế trước mặt, ngay giữa có 2 vạch màu sậm (vì tối nên ko biết màu). Cương tròn mắt nhìn lên mặt chị.
“Em nghĩ sao vậy..?! Bị cúm mà chị kêu qua đây cho lây hả..?” – Trang nẹc vào bản mặt Cương dương.
Với một thằng cũng gọi là rành về dưa, bưởi, sò lông… thì trong đầu đã nghi nghi “chính nó” rồi. Nhưng anh muốn xác nhận lại nên hỏi:
“Chị… dính bầu hả..?”
Trang ko trả lời câu hỏi, mà hỏi lại Cương:
“Chị hỏi nè..!” – Trang nhỏ nhẹ.
“Sao chị..?” – Cương.
“Em… thích con nít ko..?” – Trang.
Cương sựng lại 1 hồi, rồi nói:
“Dạ..! Ko phải em thích, mà là thấy thì vui, ko thấy thì thôi.”
“Ủa… Vậy là sao..?” – Trang ngớ mặt.
Biết chị lại vòng vo, Cương phán luôn:
“Con em đúng hông..?”
“Hả..? Sao em… biết..?” – Trang.
Nói vậy là tự thú luôn còn gì. Cương biểu hiện gương mặt giận dữ, nói với chị:
“Vậy đúng rồi còn gì nữa..! Vậy bữa giờ là do vụ này, mà né em, xong im re núp núp đúng hông..?” – Cương gằng giọng.
Chắc thấy Cương vậy, chị vừa sợ hãi, vừa năn nỉ:
“Chị nói vậy thôi. Coi như… Em biết rồi đó. Nếu… em ko thích… Thì… chị ko dám gặp em nữa đâu. Chứ chị… Ko muốn bỏ thai này đâu..! Đừng có ép chị..!” – giọng như khóc.
Cương có nói gì nặng nhẹ đâu, mà chị Trang tuông 1 tràng như người đang bấn loạn. Liếc qua, thấy chị vừa ôm bụng (tất nhiên ko phải tại tiêu chảy), vừa lùi xa anh hơn. Cương phì cười cái, nhìn vào cái que 2 vạch.
“Sao em cười..?” – Trang hơi sụt sịt như khóc, tay dụi mũi.
Cương ko nói lời nào, ngay lập tức đứng dậy, sà vào sát bên chị mà ôm chặt vào. Trang giẫy giụa, cố đẩy Cương ra, giống như sợ bị làm hại. Cương thì thường ko thích nói nhìu, chỉ hành động.
“Em làm gì..? Bỏ chị ra..!” – Trang kêu to.
Sợ hàng xóm tưởng bị bạo hành, Cương tức thì ngoạm mỏ vào môi chị để bịt lại. Trang “ứm ứm” trong họng, tay đẩy ngực, ấn vai Cương ra xa nhưng ko được, vì anh đã chụm lấy 2 cổ tay chị lại chỉ bằng 1 bàn tay của mình. Anh đè ngửa chị dựa vào tựa ghế mà mút môi, xoắn lưỡi lia lịa. Cái vụ lần đầu hấp chị ở studio so với giờ, gần như na ná nhau. Có điều anh biết trong bụng người chị thiên thần đang mang hạt giống của mình, nên có phần nhẹ nhàng xiu xíu. 1 hồi thì Trang dịu người lại, tứ chi thả lỏng ko còn chống cự. Cương mới nhả môi chị ra, thấy mắt lờ đờ kèm vài giọt nước.
“Thôi bỏ đi chị..!” – Cương nhỏ nhẹ.
“Hả..? Cái gì..?” – Trang chợt bừng tỉnh.
“Chị nói sao… chị ko bỏ thai này đâu..! Em ko thích thì chị em mình ko gặp nữa. Bỏ chị ra..!” – Trang dùng dằng, lại bắt đầu đẩy.
“Trời..! Ý em là bỏ qua chuyện này… chứ thai thì ai kêu chị bỏ..!” – Cương cười cười.
Trang lại ngơ mặt nhìn Cương với 2 mắt long lanh. Chị thở mạnh làm bộ ngực phập phồng, độn cái áo lên. Công nhận nhìn chị thấy thương, chứ ai dám hãm hại, ruồng bỏ gì đâu. Thôi thì chị ko nói, để em nói:
“Em làm chị có bầu thì có gì đâu mà chị làm ghê quá à! Vậy là hôm bữa, chị ko uống thuốc luôn hả..?” – Cương.
Trang im 1 hồi, mới gật đầu nhẹ. Cương trấn an chị bằng cách áp má mình vào má chị, mắt dòm xuống bụng chị rồi thả 2 cổ tay chị ra, xoa nhè nhẹ cái bụng đó.
“Hm hm..! Mốt thiên thần mẹ đẻ thiên thần con nha..!” – Cương.
Cảm nhận rõ người chị thư giãn hoàn toàn. Chợt Trang đánh má mình vào má Cương.
“Hứm..! Làm chị hết hồn à..!” – giọng Trang có vẻ vui lên.
“Ủa..! Sao vui lẹ vậy ta..? Nãy vô nhà… mặt hầm hầm mà..!” – Cương.
“Hớ..! Tại em đó..! Hầm cái đầu em..!” – Trang ốp tay lên mu tay Cương.
Được bàn tay mềm ấm chạm vào, Cương sướng rên người. Một phần vì lâu ngày ko gặp, ko nói, ko tiếp xúc. Anh quay qua “chụt” vào môi chị cái, tưởng vậy là xong, ai ngờ Trang mím môi mình lại để miệng 2 chị em dính nhau ko rời. Chị bấu 2 tay sau gáy Cương mà kéo đầu anh lại. Theo phản xạ, Cương mò lên 2 trái đào mà hái ngoài 2 lớp áo. Phong cách của chị là trơn lán, nên sờ cái là biết áo ngực kiểu gì rồi. Niềm vui trở lại, miệng Cương nhả chị ra mà gạ:
“Cho con mình gặp thằng nhỏ của em nha..! Hm hm..!” – Cương.
“Bốp” – chị đánh vào vai Cương.
“Thôi đi ông kẹ..! Ko cho nó vô đâu..! Động thai giờ á..! Khó lắm mới có à nha..!” – Trang nẹc.
“Em làm nhẹ mà..! Mà sao chị ở đây..? Nhà mẹ chị hả..?” – Cương ngưng sàm sỡ thiên thần, ngồi hẳn 1 bên mà ôm chị.
Trang nhìn ngó xung quanh, rồi:
“Ko..! Này chị mướn á..! Ko thấy đồ người ta để hả..? Mới dọn qua mấy bữa á..!”
“Ủa vậy..? Ông kia sao..? Bộ chị… bỏ luôn hả..?” – Cương.
“Đó để chị tính. Đừng nhắc lại… mệt lắm..!” – Trang.
Nghĩ mà tội. Một người phụ nữ đường hoàng, đẹp đẽ xui khiến sao bị dính phải dị vật cú có gai suốt mấy năm ko biết. Nhờ có Cương mới vạch được váy… Ả lộn… Vạch trần bộ mặt của hắn cho chị Trang thân thiền thấy chưa. Một sự hy sinh quá lớn của thằng bóng hám gái. Chỉ có level thần thánh cỡ Cương mới cứu được thiên thần ấy. Kakaka..!
“Ùa..! Vậy hông nhắc nữa..!” – Cương chu mỏ.
“Hm hm..! Đừng có làm mặt đáng thương với chị à..! Uýnh chết giờ..!” – Trang giờ gan lắm, hăm dọa ba đứa bé.
“Sao la sợ động thai, mà đòi động tay chân vậy… hả..?” – Cương hất mặt lên.
“Uýnh em giờ á..!” – Trang cười cười.
“Rồi…! Chừng nào tụi mình cưới..?” – Cương.
“Hả..? Cái gì nữa..?” – Trang tròn xoe mắt, ngửa người ra sau.
“Thì có con rồi, cưới nè..!” – Cương.
“Hớ..! Mặt em… ai thèm lấy mà cưới cưới..!” – Trang.
“Ah..! Chị nha..! Lén lấy nòng nọc em tạo em bé, rồi bỏ nha. Vắt tinh bỏ chủ nha..!” – Cương.
Trang đánh túi bụi vào người Cương thay cho lời nói. Lúc sau, chị bặm môi, thở hổn hểnh nhìn Cương.
“Hứm..! Này chưa xong… Chị chưa nghĩ tới cưới hỏi gì hết. Mà người ta chưa độc thân, đòi cưới cưới gì..?! Đập em giờ á..!” – Trang dữ tợn.
“Sao chị dễ dãi vậy..? Dám để con nòng nọc kia làm độc, sưng bụng vậy..? Hả..?” – Cương.
“Nói gì..? Giờ muốn gì..? Hả..?” – lại cái mặt dữ tợn như thiên thần của Trang.
Cái kiểu phụ nữ đã dễ thương, thì có làm gì cũng thấy ghét. Dù bị đánh ko thương tiếc, Cương vẫn vòng 2 tay ôm chị lại, đầu dựa vô má chị.
“Hoi..! Bỏ ra..! Hông có ôm ấp gì ở đây hết..!” – Trang dùng dằng mà miệng cười cười.
“Sao chị gan quá dạ..? Hả..? Dám cướp con tinh của em nhốt vô bụng dạ..?” – Cương.
Chị Trang ko nói, mà đập cho Cương 1 trận súc quần. Thiên thần có bầu cái là dữ tợn..! Thay vì thần thoại có ông Zeus suốt ngày đi rãi giống, lòi ra mấy thanh niên như Hercules, thì ở đây, thiên thần đi “bắt giống” của thằng bóng để bị phình bụng. Nói ko phải xui, chứ ko đẻ ra Hercu, mà lòi ra “les” là vui cả đám luôn cho coi.
“Động thai à..!” – Cương.
Nghe vậy, thiên thần của Cương mới chịu lùi lại. Ko quên lườm Cương cái. Trang cầm đthoại lên bấm bấm. Cương nhích lại, nhẹ nhàng ôm chị vô lòng. Nãy lo vật lộn nên ko để ý, giờ hửi được mùi thơm thơm của phụ nữ, hơi ấm từ người chị. Cảm giác muốn ngồi vậy hoài mà ko chán.
“Chị nè..!” – Cương thỏ thẻ.
Trang quay qua, má vô tình ịnh vào trán Cương.
“Gì..? Muốn ăn đòn nữa hả..?” – Trang gằng giọng.
“Nay chị dữ quá à..!” – Cương nhõng nhẽo, chu mỏ ra.
“Ờ dữ vậy đó..! Tránh ra đi..!” – Trang.
Cương ko những buông, mà còn siết mạnh thêm vào chị.
“Hm hm..! Chị nhắm đẻ trai hay gái..?” – Cương.
“Quan tâm chi..? Bộ em phân biệt giới tính hả..?” – giọng chị hơi cộc.
“Hông có..! Con nào cũng được. Chị vui được rồi..!” – Cương.
“Hứm..!” – Trang lườm Cương rồi nhìn lại đthoại tiếp.
Chắc đang thai nghén, hay sao sao đó mà chị Trang bữa nay quạu hơn xưa. Lỗi tại con tinh tinh. Cương nhìn quanh nhà dù hơi tối, tự hỏi chị ở đây có ổn ko. Chợt buộc miệng thốt ra.
“Chị chị..! Đang bầu bì vậy… mốt em qua chăm nha..!” – Cương.
Trang ngưng nhìn đthoại, quay ngoắc mặt qua nhìn Cương, mắt tròn xoe.
“Thoi..! Chị tự ấy được..! Em lo thân em đi..!” – Trang lúc này mới nhỏ nhẹ lại.
“Cũng con em nữa mà..! Chứ mốt bụng bự ra… cũng cần người chở đi khám, đi đẻ. Đúng hông..?!” – Cương.
Trang liếc xuống bàn nhìn chằm chằm 1 chỗ như suy nghĩ, rồi chỉ:
“Uhm..!”
“Nếu cần nữa..! Kêu Thi qua ở 2 chị em cho vui..! He he..!” – Cương lỡ miệng.
Trang trợn mắt lên nhìn:
“Rãnh quá ha..! Nghĩ chuyện gì đâu ko..!” – Trang.
“Thì em sợ chị vầy, ở mình bất an. Ý kiến vậy thôi mà..!” – Cương.
“Ủa mà..! Ngoài em ra, còn ai biết bầu chị chưa..?” – Cương.
Trang lắc đầu. Anh cũng nghĩ đây là bí mật, nhưng nhớ lại thấy Thi cũng thân với chị Trang, nhìu khi còn thân hơn anh nữa, nên hỏi:
“Vậy chị tính nói Thi biết hông..?” – Cương.
“Nay em hỏi nhìu quá vậy..?” – giọng chị hơi bực.
Thông cảm người chị bữa giờ chắc stress dữ dội, Cương có hơi tự ái, nhưng thôi ko dám chấp người thế cô. Nhìn thấy đống thùng cardboard lộn xộn, chắc do chị chưa dọn xong, anh:
“Để em dọn đồ phụ cho gọn nha..!”
“Thôi để đó..! Chị tự làm..! Để đi..!” – Trang.
Cương ko thèm nghe, một mạch lướt tới chỗ đèn, rồi bật lên và sắp xếp lại đồ đạc gọn gàng.
…
Gần nửa tiếng trôi qua, Trang lúc đầu tỏ vẻ “chị có thể cân cả ngôi nhà”, nhưng rốt cuộc cũng im lặng nhìn Cương phụ sửa soạn cho nhà chị. Cửa chính thì đóng, máy lạnh chả biết có ko, mà rất nóng. Cương đang ép dẹp cái thùng mỏng lại tính để sát góc tường thì:
“Uống đi nè..!” – Trang từ đâu khều Cương, đưa anh chai nước trà chanh.
Khát nước thấy mồ tổ, Cương vặn ra nốc 1 hơi gần hết. Bỗng thấy 2 cánh tay ôm chầm lấy eo mình.
“Nãy xin lỗi em..! Chị hơi gắt..!” – Trang nói giọng rung rung.
Nách thì hôi, mà chị thiên thần ko hề chê, vẫn dúi đầu vào. Cương như bay bổng lên Asgard của thần Thor.
“Ai thèm chấp bà bầu..!” – Cương.
“Ứm..!” – Trang đập ngực Cương cái, vẫn dúi mặt vào nách Cương.
“Mỏi cổ chưa..? Cao vậy mà cứ cúi cúi chi ha..?” – Cương chọc.
Trang lò mò, chạm được đầu ti Cương là nhéo cái rõ đau. 2 chị em ôm ấp ko trong sáng. Rồi 2 người chở nhau ăn tiệm, lại vòng về nhà chị mới mướn mà kẹp nhau ngủ gần tới chiều. Bữa nay ko biết trời độ hay sao mà ko có nhỏ nào gọi, nhắn tin Cương, kể cả bé tưng ở chân giường nào đó.
…
Ngày chủ nhật, Cương lết qua động banh. Thường là đông đủ mấy chị em bữa sáng, nhưng giờ thiếu đi Sương, Minh và chị Dung. Nghe đồn về quê thăm nhà.
“Ủa chòng mua gì zọ..?” – nhỏ tưng mới mở cửa ngoài sân ra là hỏi.
“Bánh với trái cây… Còn này… lát vô biết..!” – Cương.
Tuyền nghe xong, hí hửng giật mấy bọc đồ ăn le te đi vô nhà như Cương ko hề tồn tại, bỏ lại thằng bóng với cái hộp chứa vật bí ẩn. Mọi người ăn uống đã cái nư, Cương mới kéo nhỏ Tuyền vô phòng nó. Loay hoay 1 hồi unbox ra.
“Ỉh..! Cái gì vậy anh..?” – Tuyền tròn mắt nhìn vật bí ẩn.
“Tẩy lông laser..! Hé hé hé..!” – Cương.
“Hoi..! Cái gì ghê quá à..! Có phỏng ko dạ..?” – Tuyền.
“Phỏng là trả hàng chứ mà..!” – Cương.
“Ih..! Hỉ hỉ hỉ..! Cho em thử đi..!” – Tuyền hí hửng.
Hai đứa loi nhoi vạch đồ, lột áo ra mà bắn lông cho trụi. Mùi khét bốc lên khắp phòng. Nhìn thấy nhau, chạm nhau nhìu quá riết lờn rồi, nên ko ai ngại ai… Khi mà 2 anh em trụi lủi kèm mùi lông cháy bán khắp người, thì mới tắm sơ và ra ngoài.
“Anh cầm gì đó..?” – Ngọc thấy hộp Cương cầm trên tay.
Vậy là 1 lần nữa, mọi người xúm lại xài thử cái máy triệt lông Cương mới mua và đã test thử. Ngọc nó cầm bắn tùm lum trên người, còn cô Hiền thì ngồi đó nhìn và hỏi han.
“Cô toàn đi ra tiệm cho nó ấy ko đó..! Này nhỏ gọn cũng hay quá ha..!” – cô Hiền.
Tự dưng nổi lên ý định dâm tặc, Cương:
“Cô thử ko..? Con bắn luôn cho..! Hé hé..!”
Ko biết đang nghĩ gì, cô Hiền tròn mắt nhìn Cương chằm chằm. Lát sau cô cười phì.
“Thôi mấy đứa làm đi..! Cô ko cần ấy chi đâu..!” – cô Hiền.
“Hí hí..! Này cũng được nè cô..! Thử thử đi cô..!” – Ngọc tự dưng hùa theo Cương.
Cuối cùng, cô Hiền cũng chịu cho Ngọc bắn laser. Lúc đầu làm ở tay thì ko có gì, tới chừng Ngọc kêu cô Hiền thử làm ở chân… cô kéo cái quần thun dài lên, lộ ra bắp chân trắng nõn như gái mới lớn. Ngồi xa nên Cương ko thấy lông lá gì, vậy mà Ngọc cứ dí cái máy vào. Cô Hiền co chân lên ghế sofa, vô tình ép đùi vào 2 trái bưởi ko biết đã ai hái chưa, trừ chồng cô ra. Bởi con gái mặc áo thun nó hấp dẫn chỗ đó. Ước gì bây giờ, lòng bàn tay Cương thay thế cho cặp đùi của cô thì còn gì sướng bằng. Người gì suốt ngày vú với mu.
Trời xui đất khiến sao, Ngọc lựng khựng:
“Ủa sao nó ko chạy ta..?”
“Rồi..! Em làm hư rồi..!” – Cương.
“Hoi nha..! Anh mua đồ dỏm sao đó, xài xíu là hư nha. Ko đổ thừa nha..!” – Ngọc.
“Đâu coi coi..!” – Cương được dịp sáp lại gần mấy đứa và cô Hiền.
Đúng là nổi bật giữa đám đông. Người cô Hiền tỏa ra hương thơm dịu nhẹ mà hớp hồn. Có luồng hơi nóng như bức xạ từ người cô khiến Cương cũng nực cả con người. Cầm cái máy coi nó bị gì, mà tâm trí bị chói lóa bởi bắp chân của cô.
“Chỉnh sai chế độ rồi cô nương..! Đây nè..!” – Cương thử bắn vào chân Ngọc.
“Ủa được rồi nè..! Há há..!” – Ngọc.
Bị bắn mà mặt vui thấy gớm. Cương giành lấy cơ hội, quay qua nói với cô Hiền:
“Đây con làm cô coi. Nhỏ kia ko biết xài gì hết..!” – Cương giả điên.
Thay vì ngại ngùng đâm ra nghi ngờ, Cương ấn nhẹ mấy ngón lên bắp chân cô Hiền kiểu căn ra cho dễ làm lông. 4 mấy tuổi mà da thịt cô ko nhũn, dù ko săn bằng mấy đứa kia. Thấy chạm vào, mà cô Hiền ko phản ứng khó chịu, Cương mới dùng máy bắn vào lông chân nhỏ bé như tơ nhện. Tiện thể cái hướng xéo xéo đang nhìn xuống, thấy cả một mảng u nhô lên giữa vùng tam giác. Thằng ku làm thằng anh nóng hừng hực. Bởi cô Hiền đang dựa vào tựa lưng ghế, 1 bên mông hơi zãnh ra ngoài, về hướng Cương. Ko dám nhìn thẳng thừng, chỉ thấy hình ảnh tròn bự của bờ mông bên khóe mắt.
“Cái này ấy ko đau ha..! Hm hm..! Chắc mốt cô mua thử 1 cái xài quá..! Hm hm..!” – cô Hiền chợt nói.
“Mua chi..! Con cho mượn, đỡ tốn tiền..!” – Cương.
“Mua chi cô..! Lấy luôn của ổng xài đi..! Con trai con đồ, cần gì ba cái này..! Hé hé..!” – Ngọc.
“Em qua đây..! Cho mất lông mày luôn nè..!” – Cương ngưng làm lông cô Hiền, chuyển qua Ngọc.
2 anh em giỡn nhau 1 hồi…
“2 người lo giỡn đi ha..! Cô Hiền chờ nãy giờ kìa nha..!” – Tuyền nhắc nhở.
“Thôi được rồi con..! ấy cho biết thôi chứ có gì đâu..!” – cô Hiền.
Sợ mất cơ hội, Cương:
“Đây đây… để con làm luôn cho..!”
“Thôi được rồi..! Ấy vui vậy thôi chứ cô già rồi… Làm mấy này chi..!” – cô Hiền.
“Cô già đâu..! Tranh thủ ổng để máy ở đây, phải lợi dụng tận gốc..! Hí hí..!” – Ngọc.
Cả đám nói vậy, mà cô HIền vẫn sờ sờ chỗ mới tẩy lông, cười cười, rồi kéo luôn ống quần xuống. Thấy mất cơ hội, Cương:
“Thôi để mốt xài xong, con qua đưa cô mượn. Cho cô tự làm..! Ha cô..!”
“Ờ…! hm hm..! Cám ơn con..! Hoi mấy đứa ở chơi. Cô đi siêu thị cái..!” – cô Hiền.
Khoái vậy thôi, chứ xung quanh có mấy đứa nhỏ ngây thơ, Cương cũng ko dám làm gì quá lố với cô Hiền. Rồi Ngọc với cô dắt nhau đi siêu thị. Ý lên lại phòng làm mấy chuyện thuê thùa, Cương với Tuyền ngồi ngó như 2 con khỉ. Nhìn bé Ý tập trung cao độ vào một việc gì đó, thấy cũng hấp dẫn kinh khủng chứ ko phải giỡn. Lâu lâu Cương mò tay ra sau mông nhỏ tưng mà sờ vào cái đầm cute quen thuộc của ẻm. Tuyền liếc qua, lườm Cương cái, rồi cho ăn vài chỏ ngay ngực. Ý lâu lâu ngó qua, chắc cũng thừa biết Cương làm gì, nhưng ai thèm bận tâm.
Ngồi 1 hồi, tự dưng Cương nhớ chị Trang, người phụ nữ đang mang thai của anh, mà lại ở thui thủi một mình. Cái này là nhớ thiệt trong cõi lòng, chứ ko phải kiểu vì mông và vú. Đang lơ mơ, tự nhiên…
“Làm gì ngồi đực ra zạ..?” – Tuyền tưng đánh đùi ẻm vào đầu gối Cương.
“Đang coi coi chừng nào đủ tiền cưới vợ đây..! Haizzz..!” – Cương giả điên.
“Hả..? Cưới ai..? Quen đứa nào hồi nào mà cưới..? Hửm..?” – đột nhiên Tuyền gằng giọng, trợn mắt.
“Ai biết đâu..! Nghe đồn… đứa nào đó vòng vòng trong phòng này nè..!” – Cương.
Ý chợt ngẩng mặt lên nhìn anh, còn Tuyền thì bặm môi, nhéo túi bụi khắp cả con người Cương. Đau nhưng ko sao, miễn đánh lạc hướng con bé là được. Bình thường mà “chủ vắng nhà”, là Cương lôi nhỏ tưng vô phòng để mà trao đổi chất từ trên xuống dưới. Nhưng dạo này, lớp thì đang có tư tưởng dồn sức kiếm tiền để đầu tư một chuyện lớn, lớp thì biết vụ của chị Trang. Nó khiến anh giảm bớt ham muốn rất nhìu, dù thằng nhỏ đã có một cuộc “biến điên” lớn trong đời.
Những ngày cuối tuần cũng trôi qua mà ko có thêm con nòng nọc nào thoát khỏi bệ phóng. Cương lại làm video, cứ cách 1 ngày, lại chạy qua nhà chị Trang thăm nuôi. Dù ngoài mặt chị cứ kêu tự lo được, nhưng Cương đoán phụ nữ mang thai vừa luôn thấy khó ở, vừa cần có người chăm kế bên. 2 chị em dù chưa phải vợ chồng nhưng nhìn lại y như vậy. Cho tới 1 một hôm…
“Ủa..? Sao em biết… qua đây..?” – Cương bất ngờ kêu.
Thi đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà chị Trang vào khoảng xế chiều, khi có Cương. Em nó vừa thở, vừa bặm môi mà đấm nhẹ bụng Cương cái.
“Anh đấy..! Tí em hỏi tội sau..! Chị Trang đâu..?” – Thi dữ tợn lên.
Làm như thằng nhỏ biến đổi, cứ đâm vào cô nào là người đó cũng khác lạ theo. Cương dẫn Thi vào phòng ngủ, nơi 2 chị em mới trước đó nằm tâm sự nhau (ko có xxx thời điểm này). Vừa thấy chị Trang cái là.
“Ối chị..! Sao ra như này..?” – Thi vừa nói xong, ngoảnh đầu lại lườm Cương.
Thi ngồi dưới đất nắm tay chị Trang, còn chị ngồi trên giường, chân thòng xuống. Chị mới kể và giải thích lỗi ko phải ở Cương, nhưng bé Thi vẫn tỏ vẻ “ghét iu” Cương bằng cách cầm gối chọi vô bản mặt anh. Kể từ thời khắc đó trở về sau, Cương thấy Thi càng dữ tợn. Cứ hễ đi ngang qua anh là ráng với tới, nhéo anh 1 cái ở mọi chỗ. Cương biết tội nên ngồi cam chịu, nhìn hèn hết sức. Bị gái đánh mà ko dám chống miếng nào. Rồi thì vài ngày trôi qua, chưa tới cuối tuần, nhưng nhỏ Tuyền tưng báo về quê thăm gia đình, động Phong Nha… lộn… Banh tưng giờ còn mỗi Ý và cô Hiền là có nhà buổi chiều. Cương đang chỉnh sửa video thì điện thoại kêu lên.
“Alo..! Cô hả..?” – Cương bất ngờ khi cô Hiền gọi.
“Con làm gì đó..? Qua bé Ý nó nhờ gì nè..!” – cô HIền.
“Ủa sao nó ko gọi con luôn ta..? Uhm thôi con qua..! Chờ con xíu..!” – Cương.
“Ờ..! Àh mà con… còn cái máy ấy lông gì hông..?” – cô Hiền.
Cương bất ngờ thêm lần nữa. Tưởng hôm bữa là “lông lá về dĩ vãng”, cô ko cần xài chứ. Nhưng thôi cổ nhờ thì giúp.
“Dạ có cô… Để con đem cho..!” – Cương.
“Uhm..! Cám ơn con..!” – cô Hiền vẫn cái tính lịch sự.
Cương chả nghĩ gì nhìu, tâm trí dạo này có phần “hướng thiện” nên đỡ đen hơn trước. Ngộ đời..!
Anh xách dép + xách máy ấy lông qua bên động banh. Ấn tượng đầu tiên, là thấy cô Hiền ra mở cửa, mặc trên người cái đồ như đầm ngủ, màu xanh dương, 2 sợi dây vai mỏng manh, hở gần nửa ngực, có viền hoa văn chạy men theo ngực ra sau lưng, mép váy dưới ở đùi cũng vậy. Mà cái đầm cũng hên là che gần tới đầu gối. Vải thì trơn, mà mỏng, nhìn sơ là thấy hết đồ lót cộm lên từ trong. Cô có khoác áo tay dài, mỏng ở ngoài nên ko thấy được vai nách gì hết. Nhưng nhiu đó cũng đủ khơi dậy thằng ku tu tâm bữa giờ.

<Hiền – minh họa>
“Ủa… Nay cô… không đi đâu hả..?” – Cương nóng người, nhưng vẫn giả bộ hỏi.
“Sáng đi rồi con, chiều nắng đi chi cho cực. Ăn uống gì chưa..? Cô đi mua cho..!” – cô Hiền nhỏ nhẹ đề nghị.
“THôi cô..! Con mới ăn xong đó..! Đi đi vô… Đứng ngoài chi..!” – Cương.
Cương đưa cho cô cái máy, chỉ sơ cách xài, rồi vọt lẹ vô phòng Ngọc để coi Ý muốn nhờ gì. Trong lòng thì anh cũng tò mò ko biết cô Hiền đang làm gì với máy kia.
Thật ra, Ý nó nhờ anh qua, rồi mặc thử đồ cho Cương ngắm coi được ko. Ko ngờ con bé lấy vải anh mua cho, rồi tự may đồ bộ mặc ở nhà. Mới may mà nhìn cũng đẹp ko thua gì tiệm bán. Bé nó khoái mặc đầm ngủ nên tự làm cho mấy cái. Bỗng Cương thấy thấp thoáng trên bàn có đồ gì nhìn ngộ ngộ. Anh đợi con bé quay lưng cởi đồ thì tiến lại gần cái bàn mà cầm trang phục bí ẩn lên.
“Woa..! Gì đẹp vậy ta..?” – Cương tròn mắt.
Ý nó may bộ đồ lạ hoắc. Đầu thì đội cái nón đỏ, hình dạng giống ông chủ trong phim Chú heo chăn cừu. Mình thì mặc áo thun đỏ bó, cổ rộng vừa, tay vào eo áo ngắn lòi cả rốn và 1 mảng bụng + lưng. Dưới là quần jean mà 2 ống ngắn tới nổi chỉ vừa phủ khỏi mép mông xíu… còn có 2 sợi dây móc từ trước, lên 2 vai vào đan chéo sau lưng, nối xuống mông. Đã vậy còn dếnh cho 2 cái vớ trắng cao gần tới đầu gối.
“Ơ ơ..! Hm hm hm..!” – Ý nói giống gì đó chả hiểu.
“Em mặc gì lạ vậy..? Há há..! Mà nhìn dễ thương quá ta..!” – Cương.
Ý với lấy cái đthoại, bấm rồi mở loa lên:
“Nhân vật trong game. Anh ko thấy quen hả..?” – Ý.
Cương nhăn mặt, chau mày lại si nghĩ. Game là game quái gì mà đội nón rồi…
“Àh..! Mario đó hả..?” – Cương bất chợt la lên.
Ý che miệng, tủm tỉm cười như đúng rồi. Cương đương nhiên đâu có ngu game mà ko biết, dù lúc đầu ngu thật. Anh đẩy nhẹ bé Ý quay mấy vòng để ngắm. Công nhận con nhỏ này khéo tay, may được cosplay Mario phiên bản nữ, cao ráo và đương nhiên nhìn thích mắt hơn cha già lùn xịt trong game. Nghĩ trong đầu:
“Trời ơi là trời..! Cái này mà Ngọc hay con nhỏ tưng kia bận vô… nó hút TINH thần tới level nào nữa..?!” – Cương.
“May ra mấy đồ kiểu này, tính livestream hay gì bé..?” – Cương hỏi.
Ý lại bấm đthoại mà mắt sáng rỡ: “Em nghĩ được đó anh..! Với em tính cho người ta thuê nữa..! Anh chỉ em nha..!”
Cương thì kinh nguyệt… lộn … nghiệm livestream ko hề có, vì ổng toàn làm video cho người ta coi lại. Nhưng tới đâu hay tới đó, miễn giúp được con bé tội nghiệp mà có chí hướng làm ăn là OK, bao cao su. 2 anh em ngồi trao đổi, hẹn thề gì đó là sẽ hỗ trợ Ý kỹ thuật và vốn. Bé nó cũng nói sẽ trả lại cho Cương sau khi kiếm được thu nhập, dù anh ko đòi hỏi hay nhắc nhở. Đang cao hứng + sự nứng, 2 đứa đang ngồi sát nhau trên mép giường, thòng chân xuống đất, thì Cương choàng tay qua ôm eo con bé. Mắt dòm chăm chăm vào 2 trái cây trước ngực đang bị chiếc áo ép vào, lộ viền áo lót ở trong, và 1 phần ngực mềm u ra.
“Ơ ơ..! Ở ơ ơ..!” – Ý chau mày, đánh tay Cương đang sờ từ bụng mà vuốt lên ngực ẻm.
Người ta tận tâm, đâm sau đít vậy mà dám chống chế. Cương mạnh dạn ngồi bên hông mà chụp tay lên 2 trái đào của bé Mario mềm mại. Ý dùng chỏ tay ấn đẩy Cương ra nhưng ko được. Làm như ăn no ngủ ấm lâu ngày, cảm giác người bé có phần múp míp hơn trước, ngực cũng hình như to hơn mà bóp ko hết tay. Thằng ku như thường lệ, đổ mồ hôi trên đỉnh đầu, còn vùng cỏ đen đã bị bứng gốc ướt mem mồ hôi như ai tưới nước. Cái tội cosplay là Cương cho chết.
Đang gồng mình chống trả lại sự chống cự của em nó thì:
“Cộc… cộc cộc…” – ai đó gõ cửa.
“Ơ ơ ơ..!” – Ý kêu.
Cương hơi khó chịu vì bị gián đoạn cục hứng. Mặt như mắc ị mà lết ra.
“Hả..? Cô hả..? Có gì hả cô..?” – Cương hết hồn khi thấy cô HIền.
“Hai đứa đang làm gì á..?” – cô nghiêng đầu ngó vô trong.
Thấy bé Ý đang bận cosplay thì:
“Ui trời..! Con may đó hả Ý..? Dễ thương quá zạ..?” – cô Hiền tròn mắt.
Vậy là cổ bung cửa mà lướt vô trong. Chăm chú nhìn bé Ý. 2 cô cháu cười nói rôm rả xung quanh bộ đồ đó. Cương lúc đầu hơi bực, nhưng vô tình thấy cặp chân trắng nõn và nuột nà của cô Hiền, tự dưng anh muốn cô cứ đứng đó cho mình ngắm hoài. THằng ku chảy ke tởm lợm.
“Cho cô mượn anh con xíu nha..! Hm hm..!” – cô Hiền.
NÀy chắc anh trai mưa, tối ngày xả nước vào con bé quá..!
“Mượn gì cô..?” – Cương mơ hồ.
“Qua đây cô hỏi cái..! Ở đây có bé Ý… nói kỳ lắm..!” – cô Hiền.
“Gì mà kì ta..?” – Cương thầm hỏi.
Cô Hiền ra khỏi phòng, rồi quay lại nhìn Cương như “đi ra nhờ cái coi”. Bé Ý đột nhiên chạy tới, lùa Cương ra khỏi phòng như anh là 1 thứ dư thừa trong không gian của con bé. Nhờ nhà tài trợ xong cái là hất hủi người ta.
“Em đợi đó..!” – Cương thầm hăm dọa.
…
Cương đi theo cô Hiền. Cô dẫn anh vô phòng mình. Thoạt nhìn, phòng cô rất ngăn nắp và tối giản với rất ít đồ đạc. Chắc ở VN ít nên trữ đồ nhìu chi cho bám bụi, hư hỏng tốn kém và phí của. Thấy cô với tay lấy cái máy bắn lông của anh cho mượn, đang được ghim điện vô ổ có dây dài dưới sàn… Cương hỏi:
“Máy bị gì hả cô..?”
“Sao cô bấm… mà chỗ được, chỗ ko… Ko biết chỉnh sao nữa..!” – cô Hiền.
Định bụng chỉ lẹ cho cô xài, rồi quay lại với Ý cute… nhưng suy tính lại, thấy con bé chắc ko thèm bản mặt anh nữa, vắt dừa bỏ xác, nên thôi bên này chơi với cô Hiền xíu rồi về làm video tiếp. Anh ngó màn hình hiển thị của máy bắn, hiểu ra nguyên nhân cô ko dùng được và chỉ lại cho cô. Nhưng lúc này, cái TINH thần của anh đã nóng lại khi đứng cách cô Hiền vĩ đại ko quá 20cm. Cô thì nhìn cái máy, còn anh thì liếc liếc 2 trái bưởi ép nhau tạo thành khe ở giữa, cộng mùi thơm lạ, nhưng quyến rũ. Anh chợt hỏi dọ:
“Này cô tính tẩy chỗ nào trên người..?”
Cô Hiền biểu hiện hơi ngại, 1 hồi mới nói:
“Ưm..! Hm hm..! Cô ấy chơi thôi mà..! Chủ yếu mấy chỗ hay lộ ra ngoài. Chân tay gì thôi à..! Hm hm..!”
Chân tay thì quá tầm thường, kể cả da mặt. Thay vì để cô tự làm, Cương ngang nhiên hỏi:
“Ko thôi để con ấy luôn cho lẹ. Ở nhà con mò hồi, biết xài cũng gần hết rồi đó. Có nhiu lông dày mỏng, nhỏ bự là con cho trụi hết. Hm hm..!”
“Úi trời..! Con trai mà sợ lông dữ vậy hả..?” – cô Hiền.
“Hì hì..! Tại nhìu quá… vướn lắm cô. Nói hơi kì, nhưng mà chỗ đó… con cũng cho trọc luôn. He he..!” – Cương bạo gan thô bỉ.
“Chỗ đó… là ấy đó hả..?” – cô Hiền có vẻ ko dám nói thẳng.
“Dạ..! Người ta hay kêu là vùng bikini đó. Chứ ko lẽ kêu lông ku… Nó kì..! Hè hè..!” – độ thô của Cương tăng gấp bội.
Cương có ý đồ đen như lông gì đó rồi. Nhưng đánh thẳng thì có khả năng thất bại, anh chủ động từ từ.
“Cần thì con làm cho cô luôn. Còn ko thì để con chỉ mấy đứa kia, tối về làm cho cô. Ha..!” – Cương.
Cô Hiền chỉ cười phì cái, liếc lên ngó mặt anh chưa được 2s là ngó lại cái máy như né ánh nhìn. Cương bèn nắm nhẹ cổ tay cô Hiền.
“Cô ngồi xuống giường đi, con ấy chỗ tay trước.” – Cương.
Cô Hiền xuôi theo lời Cương, ngồi xuống nệm nhẹ nhàng. Nắm tay cô Hiền lần đầu tiên, da hơi căng dù ko như mấy em 2x, nhưng độ mịn và mướt cũng đủ làm Cương nóng rang, tuy bề ngoài giả bộ ko bị tác động bởi nữ giới. Tự hỏi ko biết cô nghĩ anh là đực hay bóng… thôi thì cứ tới đâu hay tới đó.
Cương chỉnh máy, rồi nâng nhẹ tay cô lên mà bắn (bắn laser chứ ko phải chất lỏng gì đâu). Đang làm lông mấy ngón tay, mu bàn tay, nhưng tới cổ tay trở đi là vướn cái áo khoác mỏng của cô.
“Ấy áo ra đi cô..!” – Cương kêu.
Cô Hiền chậm rãi cởi nó ra. Ko biết cô cố tình hay vô ý, mà mặc đầm ngủ 2 dây, nhìn thấy cả nách, vai và má ngực 2 bên. Lấp ló có dây áo lót bắt ngang ra tận sau lưng, màu trắng. Nứng lắm mà cũng cố kiềm. Cương từ từ chích laser từ cổ tay, cẳng tay… rồi khi xong phần vai, anh ngó lên, thấy cô hơi chằn miệng ra như sợ bị phỏng.
“Nóng ko cô..?” – Cương.
“Hơi hơi thôi..! Mà chủ yếu mùi khét á..!” – cô Hiền.
“Hm hm..! Ở nhà con, đóng cửa cả phòng rồi mở cửa sổ ra đó. Như mà ám mùi này… ghê lắm..!” – Cương.
2 cô cháu, kẻ tẩy lông, người ngồi hưởng. Nói chuyện này, xọ chuyện kia. Cương lợi dụng việc tẩy lông cho cô Hiền, cứ sờ bấu nhẹ vào tay, cổ và khi tới chỗ nách… anh kêu cô nằm xuống. 2 trái bưởi theo trọng lực mà bẹc xuống, dồn cả mảng tròn lên phía gần cổ cô. Cương thấy chưa tới 1s mà đã muốn say xẩm mặt mày vì sôi não. Nếu dòm lâu sẽ sinh nghi, Cương vịnh nhẹ tay cô giơ lên khỏi đầu, lộ ra vùng nách trắng, lúng phúng vào sợi lông tơ mờ nhạt mà phải soi kĩ mới thấy. Mặt anh kê sát nách cô, cách chừng 30cm, chứ sát quá thì hít phải khói.
Cô Hiền chắc ngại, ko dám nhìn Cương, mà ngó lên trần nhà, rồi quay mặt chỗ khác. Cương thừa cơ hội ngàn vàng mà tia cặp bưởi được bao che bởi chiếc đầm ngủ mỏng manh. Ko thể soi được núm ti để biếc nó màu gì, kích thước sao. Cương chuyển qua bài khác. Anh chấm 1 phát laser, là dùng ngón tay xoa xoa, vuốt vuốt vào vùng nách của cô. Nó ko hôi như một số người, ngược lại là thơm mà muốn dúi mặt vào hít. Làn da mịn, chỉ hơi cộm cộm bởi vân da, và đó là bình thường, vì ai chả có. Cứ mỗi khi anh xoa nách, là người cô hơi giật nhẹ như nhột, hoặc bị kích thích.
“Rồi bên kia nè cô..!” – Cương kêu.
Anh đi vòng xuống giường, rồi leo lên lại mép bên kia để tẩy tiếp nách còn lại. Cô Hiền lần này nhìn chằm chằm vào nách mình, làm Cương ko có cơ hội soi lén thứ gì khác. Chữa cháy, Cương nói:
“Cô có đi thẩm mỹ ko… mà da đẹp dữ ha..!” – Cương.
“Thẩm Mỹ gì đâu..! Hm hm..! Cô đi spa này kia thôi. Cô thích tự nhiên hơn. Ko có dao kéo gì hết.” – cô Hiền vừa nói mà tỏ vẻ tự hào.
Ko ngờ là vậy. Cả cơ thể chỉ dùng liệu pháp thiên nhiên để ra một người phụ nữ mà nhìn vào, đảm bảo ông nào cũng mê. Trừ bê đê thì miễn.
“Dạ..! Con cũng vậy..! Tập tành thể thao cho phát triển tự nhiên thôi, chứ ko uống thuốc than tăng cơ, tăng đồ gì đâu.” – Cương.
“Hm hm…! Uhm..! Vậy tốt..!” – cô Hiền.
“Hì hì..! Nhưng mà mấy cái lông là ko tự nhiên được rồi..! Ha ha..! Phải bắn cho nó bay màu..!” – Cương.
“Ờ..! Hm hm hm..!” – cô Hiền.
“À quên nữa..! Cái này đáng lẽ phải có gel bôi cho nó dưỡng ẩm, đỡ bị nóng. Để con lấy vô..!” – Cương.
Cô Hiền trố mắt ko biết nói gì. Cương lục lọi trong túi chung bộ máy triệt lông, lôi ra chai gel, xịt vô tay rồi bôi lên nách cô Hiền một cách bình thản, ko rung sợ (dù thằng ku cứng đơ suốt nãy giờ).
Khi Cương bôi gel lên, cảm giác trơn trơn làm anh tưởng tượng như mát xa cơ thể, chứ ko phải tẩy tiết gì hết. Anh mới bắn tiếp.
“Ừ..! Cái này vô… đỡ nóng hơn ha..!” – cô Hiền cười cười, nhìn qua Cương.
“Dạ..! Nãy con quên..! Xin lỗi cô..!” – Cương.
“Ko sao..! Cũng ko tới nỗi cháy da..! Này có cũng tiện quá ha..! Đỡ đi tới lui..!” – cô Hiền.
“Dạ..! Xong cái này..! Con xuống dưới chân nha..! Hay cô tự làm..?” – Cương hỏi dọ.
“Ưm..!” – cô như lưỡng lự.
1 lúc sau, cô:
“Thôi con làm dùm cô luôn đi..! Được ko..? Có bận bịu gì ko..?”
“Dạ có..! Bận làm đẹp cho cô..! hì hì..!” – Cương.
“hm hm..! Cái thằng..!” – cô Hiền cười dịu nhẹ.
“KO mấy, cô nghe nhạc hay gì đi. Chứ để nằm ko, thấy nó lâu.” – Cương.
“Ưm..! Ừm..! Ờ lấy cho cô cái máy tính bảng đi. Đưa cái tai phone chỗ kia nữa..!” – cô Hiền làm liền luôn.
Cuối cùng thì cô nghe nhạc, nhắm mắt tận hưởng khi nằm ngửa. Cương thì được nước, vừa xong vùng nách, là chuyển xuống cặp chân. Anh bắt đầu từ mấy ngón, rồi cổ chân, bắp chân. Tới đây, tuy đang đối diện khoảng đen bí ẩn trong cái đầm, nhưng do nó ko ngắn, anh ko thể thấy gì bên trong mà soi sáng tâm thức, TINH thần. Được cái là tay có thể bóp nắn, sờ soạn thỏa thích đôi chân thon thả của cô Hiền. Lớn tuổi mà ko chảy xệ hay nọng mỡ nhăn nheo. Anh chỉ làm tới đầu gối, rồi ngưng mà ko đi tiếp lên trên. Lý do đơn giản… vì anh quên phần mặt của cô.
Cương ngồi gần chỗ đầu cô, rồi lay nhẹ vai cô:
“Cô cô..!” – Cương.
Cô Hiền từ từ mở mắt, tròn xoe nhìn.
“Nãy quên ấy mặt cô..! Để con chùi sạch máy rồi làm luôn ha cô ha..?” – Cương.
Cô Hiền chỉ phì cười mỉm cái, rồi nhắm mắt lại, gật nhẹ đầu như kiểu “muốn làm gì làm đi… mà làm thịt là bà thiến..!”. Cương nói là làm, anh vệ sinh lại máy, sau đó nhẹ nhàng bôi gel lên khắp mặt cô. Đang chồm chồm thoa gel mảng bên kia, chợt cô Hiền mở mắt.
“Ngồi trên đây nè..! Cho nó dễ… chứ với với chi..!” – cô Hiền kêu.
Cô vỗ vỗ tay lên khoảng nệm trên phía đỉnh đầu, còn trống nên ý là cho phép Cương ngồi đó. Cương quỳ lên phía mảng giường đó, khum xuống bôi gel. Khi bắt đầu bắn phần ria mép, mặt anh cúi sát xuống, mỏ anh cách trán cô chắc ko tới 30cm vì muốn nhìn coi lông cháy chưa. Cảm nhận làn gió CO2 từ mũi cô Hiền phà ra, anh cũng phà lại vô mặt cô. Đảm bảo 2 người đều thấy được điều đó. Tay cầm máy bắn, tay kia cố tình chống nệm gần sát cổ cô Hiền, chạm luôn vào đó. Luồng hơi ấm từ da cổ truyền qua tay Cương. Nó mịn, trắng và còn có nhịp đập như tim mà rất mạnh. Chắc nghe nhạc rock sôi động mới thành vậy, chứ cảm xúc gì với thằng bóng đâu.
Vừa thoa gel lên má, mũi, trán cô Hiền…. Cương cố tình làm lâu, chèn hành động mát xa từ cổ, lên cằm rồi vuốt qua má và trán cô bằng 2 tay.
“Mát xa giỏi quá ha..! Hm hm hm..!” – cô Hiền bỗng cất tiếng.
[Hết phần 50]