Một câu chuyện về huyết thống - Chương 12
Chương 12:
“Cái gì?”
“Chị…chị nói là chị có thai rồi.” Chị Adewyn lặp lại.
“Hả.” Tôi nói. “Vậy thì sao?”
“Đó là tất cả những gì em muốn nói à?” Chị Adewyn nói một cách nguy hiểm.
“Ôi thần linh ơi, chị Adewyn, hãy thư giãn đi.”
Raisa nói. Có vẻ như cô ta đang gặp rắc rối khi cười. Con nhỏ này thật là…
“Em không bảo chị hãy thư giãn đó chứ. Chị đã có thai với đứa con chết tiệt của anh ta, vậy mà anh ta chỉ nói ‘Vậy thì sao?” Chị Adewyn nói.
Ấn tượng của chị về tôi không được tôn lên. Raisa thì khịt mũi.
“Thưa ngài, ơ…ồ. Ôi thần linh ơi.”
Kyrza đi thẳng vào trong lều tôi một cách tự nhiên, trước khi bắt đầu nói chuyện với tôi. Tôi đoán là cô ta không mong đợi tôi ở đó trong sự trần truồng trước hai người chị em của tôi.
“Chuyện gì?” Tôi nói, biết ơn vì việc làm xao lãng của cô ta khi không biết phải phản ứng ra sao với tin tức của chị Adewyn.
“Ơ, à, ừm. Có người đang ở đây để, ưm, gặp ngài, thưa ngài.” Kyrza để cho đôi mắt của mình lang thang trên người tôi một cách thô lỗ nhất.
“Tại sao các người bắt tôi phải chờ? Tôi có thể nghe tiếng nói của nó rất rõ.”
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên từ bên ngoài. Tôi nhận ra người đó ngay lập tức, tất nhiên rồi.
“Tôi sẽ vào trong.” Bà ta nói. “Không phải là tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó trần truồng trước đây rồi sao…Ồ…Ôi thần linh ơi.”
Ngay lập tức, bà ta không nói gì thêm nữa, cũng nhìn chằm chằm vào ba người chúng tôi. Tôi thở dài.
“Chào mẹ.”
***
Sau khi mẹ tôi và Kyrza rời đi, cả ba chúng tôi đều mặc quần áo vào, hầu như lặng lẽ. Chị Adewyn đang cố lườm tôi nhưng trông có vẻ sợ hãi. Raisa thì trông không được chắc chắn, giống như một cô bé đang bối rối.
“Tốt.” Tôi nói. “Em cần cái này.”
“Cái gì?” Chị Adewyn hỏi.
“Em cần đứa con của chúng ta. Em rất muốn có nó. Em muốn trở thành một người cha của con chị. Em yêu chị.”
“Thà muộn còn tốt hơn là không bao giờ, chị cho là thế.”
Chị Adewyn nói, nhưng chị đang mỉm cười. Tôi hôn chị, nhanh chóng nhưng dịu dàng.
“Tất nhiên chuyện này có nghĩa rằng không còn giới hạn – phía trước đối với chị nữa.”
“Cái gì?”
Chị hỏi, nhưng tôi giả lơ có chủ ý. Tôi không có thời gian để tranh luận chuyện đó.
“Raisa, có chuyện gì vậy?”
Tôi hỏi khi thấy ánh mắt em tôi hướng về phía tôi với vẻ bối rối.
“Bả thấy mình rồi. Anh và em. Bả đã biết chuyện.”
“À, đúng rồi.” Tôi nói, cũng bối rối theo.
“Bả không thích em. Bả không bao giờ muốn em kết hôn với anh đâu.” Raisa thì thầm.
“Thật không?” Tôi hỏi với sự ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy hay nghe bất cứ điều gì như thế, và mẹ tôi không bao giờ ngại khi nói với tôi những ý kiến của mình về người khác. “Tại sao em nói thế?”
“Ưm, thật khó để giải thích. Bả luôn rất quan trọng với tất cả những gì em làm, luôn chỉnh sửa và so sánh em với chị Merwyd hoặc chị Adewyn.” Raisa buồn bã nói.
Chị Adewyn trông có vẻ ngạc nhiên khi trở thành một mẫu người đóng vai trò tích cực.
“Điều đó nghe có vẻ giống như bả.” Tôi thở dài và nói. “Nhưng không có nghĩa là bả không thích em. Điều đó có nghĩa là bả chấp nhận em sẽ là vợ anh, và đang cố giúp em ‘cải thiện bản thân’. Anh yêu bả nhưng bả có thể đang cố chỉ trích thái quá, ngay cả đối với bả nữa kìa. Bên cạnh đó, không quan trọng là bả nghĩ gì, vì em sẽ là Người Vợ Đầu, cũng giống như bả đó. Bả sẽ bất lực khi ngăn cản ý chí của em và em sẽ thuộc về anh, mãi mãi. Anh sẽ không thể rời bỏ em nếu anh muốn. Nhưng anh sẽ không bao giờ làm thế.”
Raisa trông có vẻ trầm tư. Tôi mặc áo vào khi nói những điều đó. Chợt tôi dừng lại, người đông cứng. Tôi đã có một nguồn cảm hứng bất ngờ. Tôi có thể đang làm cho mọi chuyện này phức tạp hơn chăng? Tôi vừa giả định rằng mình không đủ thông minh hoặc không hiểu những mưu mô phức tạp từ sự phản bội của tôi.
Nhưng sau đó, nếu tôi đúng, tại sao lại giết tôi trước? Thay vào đó, sẽ không có ý nghĩa gì khi dùng tôi như là công cụ của anh ta? Hay là…ôi thần linh ơi. Điều đó cũng có ý nghĩa, xét từ một góc độ nào đó.
“Finn ơi?” Chị Adewyn nói trong lo lắng. “Em có đến không?”
Có lẽ chị nghĩ rằng tôi cần nghỉ ngơi. Có thể tôi làm vậy.
“Hả? Ồ có chứ. Xin lỗi, em vừa có một ý nghĩ. Em cần phải nói gì đó với mẹ em.”
***
Hai mẹ con tôi gặp nhau trong căn lều trụ sở mới. Ai đó đã mang vào bốn cái ghế thoải mái, điều được tôi đánh giá cao. Mẹ tôi trông có vẻ cần được nghỉ ngơi thật nhiều.
Mẹ tôi mặc một chiếc áo dài đơn giản có màu trắng, khiêm tốn và kín đáo, che kín phần trên bao gồm cả cổ. Đương nhiên, nó cũng khá chật nên thể hiện hình dáng đầy đặn của mẹ, tuy hiện giờ đã mảnh mai hơn so với những gì tôi từng nhớ. Người mẹ có vết bầm tím, có thể được nhìn thấy trên đỉnh của cổ áo khiến tôi lo lắng. Mặc dù mẹ cố che giấu nó bằng mỹ phẩm, tôi vẫn thấy được những quầng thâm dưới mắt mẹ, trông mẹ có vẻ bị ám ảnh.
Thật là rõ ràng với tôi, khi tôi biết rõ về mẹ cũng như cả ba nữa, rằng mẹ tôi đã trải qua điều gì đó khủng khiếp. Tôi rất giận dữ nhưng cố giữ bình tĩnh. Tôi không nên có sự giận dữ vào lúc này. Điều đó sẽ đến sau.
“Dì Syrlin, rất…rất vui khi được gặp dì.” Raisa nói, rõ ràng vẫn còn lo lắng.
“Ồ Raisa hả.” Mẹ tôi nói, với mức độ ấm áp bất thường. “Con không biết dì hạnh phúc như thế nào đâu, khi biết được con và Adewyn đang được sự bảo vệ của con trai dì. Dì sợ rằng cả hai đã chết. Các bà mẹ của tụi con hẳn sẽ rất nhẹ nhõm. Và thêm cả dì nữa. Cả hai đứa trông rất rạng rỡ đó.”
“Raisa đã cứu con đó mẹ. Thực ra thì, nếu không có cô ta thì con đã chết rồi. Vài lần như vậy cho đến giờ.” Tôi nói.
Tôi không chỉ yêu em gái tôi, mà còn rất tự hào về cô ta. Raisa đỏ mặt, còn mẹ tôi nhướn lông mày. Mẹ tôi không thay đổi biểu hiện nào khác nữa nhưng tôi có thể nói rằng bà ta rất ấn tượng.
“Mẹ sẽ muốn nghe mọi thứ về điều đó sau, con yêu à.” Mẹ nói. “Nhưng hiện giờ chúng ta phải thảo luận về những tin tức quan trọng hơn. Quân của Tyr đang tiến tới đây. Nó tự mình dẫn đầu đoàn quân.”
Tôi gật đầu rất dứt khoát. Đây là những gì chúng tôi đang mong đợi. Anh ta rõ ràng đã hành quân đi qua trong khi sự thay thế quái dị cho Bá tước xứ Irons vẫn không được phát hiện. Giờ thì tất cả đã được tiết lộ rằng con trai ông ta là Bá tước mới, hy vọng là anh ta sẽ về phe chúng tôi và chặn hết các tuyến đường. Nhưng điều đó không giúp ích được gì khi quân của anh Tyr hiện nay đang hành quân và sẽ đến được đây.
“Chúng cách đây bao xa?” Tôi hỏi.
“Ưm. Mẹ thật xấu hổ phải nói rằng mẹ không biết chắc bao lâu nữa chúng sẽ tới đây.” Mẹ trả lời. Mẹ luôn xấu hổ vì thiếu hiểu biết, ngay cả khi không có cách nào để mẹ biết. “Mẹ rời khỏi chúng khi rẽ sang bên phải tuyến đường này ở Sarnvik ba ngày trước. Mẹ muốn đến đây nhanh nhất có thể, nhưng mẹ không phải là người đua ngựa giỏi nhất…”
Tôi nhìn sang chị Adewyn.
“Nếu chúng bắt đầu hành quân, chúng sẽ mệt mỏi khi xuất hiện nhưng có thể tới đây trong hai ngày nữa.” Chị Adewyn nói. “Nếu không, có lẽ hơn năm ngày. Bất kể thế nào thì không còn thời gian để chuẩn bị chu đáo nữa rồi. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là thử chọn vị trí của mình và chờ đợi.”
“Em đồng ý.” Tôi nói. “Kyrza, hãy ra lệnh cho quân lính nhổ trại và sẵn sàng hành quân. Chị Adewyn, rà tìm trên bản đồ để chọn địa điểm đi. Em đoán là quân mình đông hơn khi phòng thủ. Raisa, đi chọn một số lính do thám, đủ để gây rắc rối nhưng đừng nhiều quá vì họ không thể di chuyển lén lút được. Anh có một nhiệm vụ cấp thiết cho em để em quay trở lại khi tập hợp xong.”
Không ai ngạc nhiên khi tôi nhận lãnh trách nhiệm. Thật kỳ lạ khi ra lệnh như thế này, ngay cả khi biết tình hình khẩn trương. Raisa và Kyrza rời đi để làm theo hướng dẫn của tôi. Chị Adewyn đi đến cuối căn lều lớn và bắt đầu xem xét bản đồ. Điều này đã để cho tôi có được nơi riêng tư với mẹ tôi ở mức độ nào đó.
“Con phải học mẹ nhiều điều. Thực sự thì một số mệnh lệnh của con có lẽ sẽ không tốt.” Tôi nói, nỗ lực hạ giọng và nhẹ nhàng lại. “Con không có ý làm tổn thương mẹ nhưng con không phải là người đàn ông mà mẹ từng biết. Sự xa xỉ của tình yêu mù quáng đã không còn trong con nữa. Con cho rằng tất cả những điều đó sẽ phải chờ. Điều con cần biết nhiều hơn bất cứ thứ gì, ngay bây giờ, là anh Bayrd của mẹ.”
Mặt mẹ tôi biến sắc khi nghe tôi nói. Tôi thấy rằng bà ta lo lắng về những gì tôi có thể nói hay làm. Rằng tôi có thể đuổi bà đi hoặc ngay cả bắt giam bà lại. Tôi không muốn làm vậy, nhưng ngay cả như thế, tôi vẫn không chắc chắn về những gì mình có khả năng làm vào lúc đó.
“Rất tốt.” Mẹ trả lời, trông mẹ đột nhiên rất mệt mỏi. “Mẹ sẽ trả lời tốt nhất trong khả năng của mẹ. Làm ơn, làm ơn đừng đánh giá mẹ một cách khắc nghiệt, con trai à. Mẹ yêu con và ba con rất nhiều, nhiều hơn bất cứ thứ gì.”
“Chú Bayrd vẫn còn yêu mẹ, như một người đàn ông yêu một người đàn bà chứ?”
Mẹ nao núng như thể tôi đã đánh bà ta.
“Có. Cũng nhiều như ổng nói yêu bất cứ ai, ổng có yêu mẹ.”
“Sau khi ba hành quân lên phía bắc, ổng chờ trong bao lâu để đưa mẹ lên giường ổng?”
Tôi hối tiếc về cách tiếp cận chuyện này, không có sự khéo léo hay tử tế nào. Mẹ tôi nhìn xuống đất, không dám nhìn vào mắt tôi.
“Ôi thần linh ơi, con trai của mẹ ơi. Mẹ không có lựa chọn nào hết. Con phải tin mẹ! Mẹ không bao giờ chọn điều này. Đó là lý do tại sao mẹ ở đây, ngay trong lúc này để cảnh báo con! Mẹ chỉ muốn đưa con về. Và…và ba con nữa. Chắc chắn bây giờ ổng đã hiểu là con chưa từng cố giết Tyr…”
Tôi với tay ra và nắm lấy tay mẹ.
“Con không đổ lỗi cho mẹ đâu. Làm ơn trả lời câu hỏi của con đi.”
“Đó là…khoảng một tuần sau đó. Ổng gọi mẹ đến gặp trong phòng ổng, điều làm mẹ thấy thật kỳ lạ. Đây không phải là lần đầu tiên ổng cố dụ dỗ mẹ sau khi mẹ kết hôn với ba con. Lần này thì…khác. Khi mẹ đến nơi, ổng không giả vờ với ý định của mình nữa. Ổng nói thẳng với mẹ rằng mẹ thuộc về ổng. Khi mẹ từ chối…ổng…cứ làm những gì ổng muốn. Sau đó ổng giả vờ như thể mẹ đã đồng ý, mặc cho máu và nước mắt của mẹ. Đám cận vệ đã nghe được mọi thứ nhưng không can thiệp. Sau đó mẹ nói với Tyr, nhưng nó chỉ cười và bảo rằng ‘hãy tận hưởng sự chú ý của chú Bayrd đi”.
Tôi ngồi trở lại. Tôi đã quên mất sự ghê tởm và thù hận của chú tôi, và lòng từ bi sâu sắc của mẹ tôi. Tôi tự nói với mình điều gì đó mà không suy nghĩ trước. Tôi là một thằng ngốc.
“Vậy là…ba đã thực sự chết rồi.”
“Cái gì?” Mẹ nói, gần như trong hoảng loạn. “Mẹ chưa bao giờ nói như vậy! Ổng đã đến đây, về phía Bắc! Lúc đầu mẹ muốn tìm ổng, nhưng sau đó mẹ nghe nói con vẫn còn sống liền đến gặp con ngay lập tức. Tại sao con lại nói một điều khủng khiếp như vậy?”
Mẹ vung hai tay lên theo vô thức khi nói chuyện.
“Mẹ à.” Tôi nói với sự dịu dàng hơn nhiều. “Không đời nào mà chú Bayrd dám làm chuyện đó nếu ba còn sống. Không ai nhìn thấy ổng ở đây. Con tin rằng ba đã bị giết ở Marche Grodayn và câu chuyện ông ta đi du lịch được dựng lên để bảo vệ những kẻ âm mưu. Đó là chú Bayrd và anh Tyr.”
“Tại sao con cứ nói những chuyện đau đớn như vậy hả?”
Mẹ hỏi, rồi cuối cùng rơi nước mắt và khóc nức nở. Tôi đứng lên và đi đến chỗ mẹ, kéo mẹ vào trong vòng tay an ủi của tôi. Ngay khi tôi làm vậy, mẹ liền vùi mặt vào bụng tôi và ôm tôi thật mãnh liệt.
“Con không vui gì khi làm tổn thương mẹ, mẹ à. Con nghĩ mẹ phải có chút nghi ngờ gì đó chứ.” Tôi nói trong khi vuốt nhẹ mái tóc của mẹ. “Chúng ta phải đối mặt với sự thật, nếu còn sống sót thì chúng ta sẽ trả thù cho ba.”
Mặc dù trong tim tôi vẫn có chút tình yêu dành cho ba tôi, nhưng tôi vẫn thấy mình tức giận. Nếu ông ta khôn ngoan hoặc xảo quyệt đủ để suy luận rằng tôi là kẻ phản bội, thì có lẽ ông ta vẫn còn sống. Ông ta đã trả giá cho bất cứ tội ác nào mà ông ta có thể hoặc không thể phạm vào tôi, và tôi rất tin tưởng rằng ông ta là một nạn nhân cũng như tôi.
Mẹ tôi đã kiểm soát nước mắt của mình sau một lúc. Mẹ có khả năng kỷ luật như vậy mà ít người có được. Một hồi sau, mẹ thở dài và rồi nhìn lên tôi với vẻ cam chịu.
“Con muốn gì ở mẹ? Nếu con muốn đuổi mẹ đi thì con sẽ không gây ra bất cứ khó khăn nào cho mình. Mẹ biết rằng con…con phải nghĩ nhiều hơn về bản thân so với gia đình con ngay trong lúc này. Mẹ chỉ yêu cầu con đừng giao trả mẹ trở lại nơi đó. Ổng sẽ yêu cầu mẹ nhờ con và đề nghị con…một điều gì đó. Mẹ không biết điều gì nữa. Làm ơn đừng đồng ý nhé. Mẹ cầu xin con.”
“Con không nhẫn tâm hoặc đủ ngu ngốc để đuổi mẹ đi đâu. Không ngay cả trong lúc con đang trong tình trạng như hiện giờ. Con muốn mẹ gần gũi với con, vì nhiều lý do lắm.”
Mẹ nhìn tôi và gật đầu, trước khi nhổm người lên và hôn tôi. Đầu tiên mẹ hôn nhẹ vào má tôi, và rồi từ từ hôn mạnh mẽ trên đôi môi tôi. Khi mẹ dừng lại, tôi bắt gặp chị Adewyn đang nhìn chúng tôi và chị vội nhìn đi chỗ khác, đỏ mặt lên. Tôi kéo mẹ lại gần, nghiền ngực mẹ vào ngực tôi, cảm thấy cặp vú đầy đặn của mẹ đang ép vào ngực tôi. Thậm chí bị kiệt sức vì bệnh tật và sự làm tình tuyệt vời từ hai người chị em của tôi trước đó, con cặc tôi đã phản ứng với mẹ ngay lập tức. Mẹ tôi hơi rên rỉ thút thít. Tôi không thể biết đó là một sự chào đón hay là sợ hãi nữa. Tôi phải nhẹ nhàng với mẹ đến khi mẹ sẵn sàng.
Tất cả điều đó sẽ phải chờ đợi, trong bất cứ trường hợp nào. Chiến tranh sắp xảy ra ở nơi đây. Tôi hy vọng rằng chúng tôi đã sẵn sàng.