Lão ăn mày - Phần 114
Trên đường về, Ninh thấy Như không nói gì, lên xe nàng đã nhắm mắt lại và dựa đầu ra ghế. Lồng ngực nàng vẫn thở khá nhanh, Ninh liếc mắt nhìn vợ, ngày hôm nay anh thực sự hài lòng và sảng khoái, nhưng không biết cảm giác của vợ anh thế nào… Đến giây phút này Ninh vẫn không thể ngờ vợ mình vừa làm tình với một lão già.
Điều mà có lẽ cả cuộc đời anh không hề nghĩ đến. Từ hồi mới yêu Như, anh đã biết cô ấy là người rất chung thủy, xinh ngoan và đem lòng yêu mình hết mực… Thời đó anh cũng đã quyết tâm mình sẽ là người che chở cho cô ấy cả cuộc đời này và không để ai chạm vào người cô ấy dù chỉ một sợi tóc… Vậy mà…
– Em sốt à? Sao trông mặt em đỏ thế? – Ninh sờ má vợ, chiếc má phúng phính mà vừa mới đây thôi nó phải phồng lên để thổi kèn cho mình và ông già Mừng. Đôi môi xinh xắn này đã ngậm vào chim của một cụ già tuổi 70, thật khó thể tin đây là sự thật.
– Em không biết nữa… Em vẫn thấy nóng kiểu gì ý… – Như mở cửa gió điều hòa và giảm nhiệt độ tăng thêm gió trong xe. Những ngón tay thon dài của nàng thao tác trên bảng điều khiển mà cũng khiến Ninh chú ý tới và tưởng tượng đôi tay này vừa cầm chim cho mấy ông cụ kia khiến anh lại hưng phấn. Ninh bỗng nắm tay Như và đưa vào mồm mút.
– Chụt… – Ninh mút một cái và nhìn gương mặt xinh đẹp của vợ mình, có lẽ cô ấy vẫn đang bị ngấm thuốc kích dục. Chắc phải ngủ qua đêm nay mới đỡ. Lát về anh sẽ pha nước cam cho vợ uống, nó sẽ làm giảm thuộc tính của thuốc.
– Eo! Anh là đồ bẩn thỉu… – Như nhăn mặt và rụt bàn tay xinh của mình lại.
– Hôm nay em thấy thế nào? – Ninh quay sang nhìn Như cười dâm đãng, dường như anh không mảy may có chút ghen tức hay nghi ngờ nào với cú xuất tinh cuối cùng của ông cụ Tâm. Ông ta đã nhanh trí lợi dụng lúc Ninh kéo rèm vào bồn tắm để nhảy lên người Như làm tình với nàng mà không dùng bao cao su.
Cũng may cho lão ta khi Như cũng không thể phản ứng vì lúc đó cơ thể nàng không thể tự chủ được do tác dụng của thuốc kích dục vẫn còn đó. Đến thời điểm này, thậm chí nàng vẫn còn cảm thấy hưng phấn và rạo rực mặc dù đã lên đỉnh tới 4 lần.
– Hmmm… – Như thở dài và không nói gì vì lúc này nàng đang cảm thấy rất xấu hổ.
– Em… Em biết anh muốn nghe cảm nhận của em mà… – Ninh nhìn vợ cười, anh thấy Như không nói gì nhưng trên gương mặt nàng hiện lên sự thoải mái nhất định, có lẽ cô ấy chỉ đang cố gắng kìm nén lại cảm giác thoải mái này và phủ nhận sự sung sướng của ông cụ đó đem lại.
– Anh đừng hỏi nữa ạ, anh tự biết mà… – Như bĩu môi rồi nhắm mắt lại.
– Tự biết sao được, anh có phải là em đâu? Sướng không? Em lên đỉnh mấy lần? – Ninh cười cợt và đưa tay sang sờ vú vợ.
– Anh ý nhờ… – Như nhún vai và gạt tay Ninh ra.
– Thế trả lời đi không anh sàm sỡ em đến lúc về bây giờ! He he… – Vừa nói Ninh vừa đưa tay sang chọc chọc mấy cái để trêu vợ.
– Em không biết… – Như đỏ ửng cả mặt khi chồng cứ gặng hỏi. Nàng không thể để chồng biết nàng lên đỉnh mấy lần được. Chính nàng cũng không rõ chỉ biết nó nhiều hơn hai lần, và cảm giác cuộc mây mưa đó cực kỳ thăng hoa.
– Thôi nào!! Nói anh biết đi mà… – Ninh đổi sang kế sách nũng nịu.
– Em!!! Không!!! Biết!!! Chính anh là người muốn như vậy, không phải em… – Như gạt tay Ninh và dựa đầu vào thành cửa xe để tránh né, nàng nói nhỏ lẩm bẩm trong mồm, kiểu nửa thừa nhận nửa phủ nhận vậy. Dù gì tính cách của nàng cũng không thể nào nói toẹt vấn đề đó ra được.
– Thôi nào!! Như!! Thì đúng là anh muốn vậy nên anh mới thích nghe cảm nhận của em… – Ninh cau mày lại vì vợ cứ vòng vo tam quốc.
– Hmm… Vậy là anh không ghen một chút nào thật hả? – Như quay sang liếc Ninh với ánh mắt có chút trách móc, vì tại sao một người chồng lại để vợ làm tình với một người khác ngay trước mặt thế được.
– Anh không! Hê hê! – Ninh cười lắc đầu như đó là một điều hiển nhiên vậy.
– Thôi được… Vậy anh thích em thừa nhận điều gì? – Như quay sang nhìn Ninh, nàng cũng phải bó tay với kiểu mè nheo bằng được của chồng mình. Nếu anh ấy thích nàng sẽ nói cho ghen luôn.
– Hề hề… Thế em có sướng không? – Ninh háo hức hỏi.
– Em có! – Như nói và nhìn chằm chằm vào mắt chồng xem phản ứng.
– Thế… Em lên đỉnh mấy lần… – Ninh hỏi với nhịp thở tăng dần.
– Em không nhớ, cũng nhiều nhiều đấy…
– Em có muốn quay lại đó không?
– Có thể đó… – Như mỉm cười khi thấy mặt chồng biến sắc.
– Thật á… – Ninh quay sang vợ, anh lo lắng vì anh sắp đi công tác rồi.
– Anh hâm à! Em đùa đấy! Hi hi hi… – Như đánh nhẹ vào vai Ninh một cái rồi ôm miệng cười. Cái tội thích hỏi, đến lúc nghe câu trả lời mặt lại ngắn tũn như vậy.
– Làm anh tưởng he he… – Ninh cười nhạt và nhìn Như với vẻ mặt đần thối, điều này càng khiến Như không thể nhịn cười mà cứ ôm miệng cười khúc khích rồi nhìn chồng.
– Mà chuyện này bí mật nhé! Em đừng kể cho ai kể cả chị Uyên đấy! Nghe chưa! – Ninh cẩn thận dặn dò vợ.
– Vâng ạ! Em biết mà, hâm mới nói ra ý…
– Anh sắp đi công tác… Em chờ anh về, anh sẽ bù đắp lại cho em… – Ninh véo má vợ một cái… Như thì không nói gì, nàng có chút buồn trong lòng khi nghĩ tới chồng sắp sang Kenya, sắp tới nàng lại cô đơn một mình, thú thực Như chỉ muốn đi chơi với chồng và muốn anh ấy luôn ở nhà.
Bởi vì nàng và Ninh rất hợp tính nhau. Như rất yêu chồng, cảm giác như hai người vừa là vợ chồng vừa là bạn thân vậy. Nên thế việc Ninh phải đi công tác khiến Như cảm thấy rất buồn. Hai vợ chồng lúc này nói chuyện đã tự nhiên hơn trước, cảm giác xấu hổ được xóa bỏ… Cuối cùng Ninh và Như lượn phố một lúc đi tìm nước cam ép rồi mới về nhà.
… Sáng hôm sau…
Tỉnh dậy với một tinh thần sảng khoái, rất lâu rồi Như mới có một sáng tràn đầy năng lượng thế này. Nàng dậy sớm, mở rèm cửa sổ để đón ánh ban mai vào phòng, sau đó tung tăng đi vào phòng vệ sinh, thậm chí nàng còn nhảy chân sáo và hát nữa. Tiếng hát trong trẻo khiến Ninh tỉnh dậy với một nụ cười trên môi.
Ninh vươn vai một lúc rồi cũng vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, anh thấy Như vẫn đang hát và đứng trước gương với gương mặt tràn đầy sức sống, tươi tắn xinh đẹp đến bất ngờ chứ không mệt mỏi như những ngày trước.
Ninh mỉm cười hạnh phúc khi thấy vợ vui vẻ thế này. Lúc này Ninh mới chiêm nghiệm được tầm quan trọng của tình dục… Hôm qua cô ấy phải thoải mái lắm sáng nay mới tràn đầy năng lượng như vậy. Nếu như hôm qua anh không cho Như uống thuốc kích dục rồi phát sinh làm tình với ông cụ Tâm thì chắc sáng nay lại như người mất hồn cho xem.
Nghĩ đến đây Ninh lo lắng sau này anh đi công tác, vợ mình sẽ rất thiếu thốn, cô ấy mà cứ như mấy hôm trước sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe, về lâu về dài thực sự sẽ là một vấn đề nghiêm trọng.
… Ba ngày sau…
– Ơ… ơ… ơ… Anh… Nhẹ thôi anh…
– Yên Tâm! Ở đây không có ai đâu! Sướng không em?
– Anh! Sao mình không đi nhà nghỉ?
– Ngoài này sướng hơn chứ… hê hê…
Trong bụi cỏ công viên, có một đôi nam nữ đang chim chuột với nhau ngay cạnh ông lão ăn mày mà họ không hề hay biết. Còn ông lão chỉ biết nằm im không dám nhúc nhích, ông đã tu cả chai rượu hồi chiều và ngủ đến tận bây giờ. Ông đã cố tình chọn chỗ vắng người nhất, xa nhất mà vẫn có đôi nam nữ đến đây để làm tình.
– Ớ Ớ Ớ Ớ… Em sướng anh ơi! – Giọng rên của cô gái vang lên khiến ông lão ăn mày cảm thấy khó chịu, chim cửng lên thành cái ụ lớn trong quần.
– Hờ hờ… Nào nào anh sắp ra rồi, em lên người anh đi, để anh nằm xuống! – Nói dứt câu cậu thanh niên nằm xuống bãi cỏ, cô gái lồm cồm bò lên và bất ngờ thấy có gì đó là lạ phía trước, điều đó khiến cô gái nheo mắt lại và rướn người lên để nhìn.
– Chết rồi… Anh ơi… có người… – Cô gái giật mình nằm xuống ôm chàng trai, cô ta rất bình tĩnh mà không có chút hoảng hốt nào, có vẻ như họ ra ngoài này làm tình nhiều nên quen rồi.
– Đâu!! – Chàng trai bật dậy, nhìn ngó xung quanh thì ngay bụi cỏ bên cạnh là một đống đen thùi lùi đang nằm ở đó, lúc này chàng trai mới tá hỏa ngồi dậy mặc quần.
– Ai?? – Chàng trai định cầm điện thoại lên soi thì lão ăn mày bật dậy và chạy.
– ĐỨNG LẠI!!! Mẹ kiếp! Nó rình mình từ bao giờ… – Lão ăn mày vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, trông cái dáng người ở tuổi 76 gầy gò nhỏ bé mà chạy nhanh như sóc. Lão ăn mày thấy chàng trai kia cầm điện thoại lên gọi đồng bọn, thấy vậy lão ăn mày sợ lắm. Lão chạy thục mạng trong công viên, trông thật đáng thương.
Chạy được một đoạn lão thấy một đám thanh niên ở đâu phi xe máy trong công viên, tay cầm gậy gộc, không biết có phải tìm lão không nhưng lão vẫn sợ. Tim lão ăn mày đập thình thịch và trốn vào một cái thùng rác chờ lũ đó đi qua. Lão nghĩ nếu ở công viên tối nay chắc không toàn mạng, vì vậy lão liền tìm cách lao ra đường và đi lang thang ngoài phố.
Lão ăn mày lang thang hết cây đèn đỏ này đến cây đèn đỏ khác, lão liếc lên cái đồng hồ to oạch giữa ngã tư thấy lúc này đang là 21h20 tối. Đối với lão khung giờ này vẫn còn sớm chán, đi tìm cái gì bỏ vào bụng đã… Cuối cùng hướng đi của lão lại hướng về ngôi nhà của Uyên và Như. Lão biết đến đây lúc này là tự sát vì còn sớm quá. Nhưng ở công viên còn khiến lão sợ hơn, thậm chí là đi ngoài đường, tụi nó có thể nhận ra lão ngay lập tức.
Cảm thấy không còn chỗ nào để đi, lão ăn mày lò dò tới gần nhà của ông Lưu. Vừa đến nơi lão choáng ngợp vì hôm nay nhà ông Lưu mở full đèn phía ngoài căn biệt thự. Không biết họ đang làm gì nhưng phía ngoài cổng và tường nhà có rất nhiều siêu xe đỗ ở đó. Hàng xe dài như đi ăn cưới vậy.
Thấy vậy, lão ăn mày lò dò đến gần thùng rác, nơi năm xưa lão hay ngồi. Đến gần căn biệt thự lão mới nghe thấy tiếng người cười nói rất to ở phía trong. Hôm nay nhà họ làm gì mà linh đình đến vậy, càng nghĩ lão ăn mày càng tò mò. Lão đi ra cái khe tường nằm xưa lão hay nhìn và ngó vào trong đó.
Đúng hôm nay nhà ông Lưu tổ chức tiệc thật, nhưng là tiệc gì đây mà lắm xe ô tô vậy? Phía ngoài sân cũng để kín rồi, mọi người đang ở trong nhà cười nói rất vui vẻ. Lão ăn mày nhìn mãi không thấy ai ngoài sân, lão chỉ muốn cô Như hoặc cô Uyên bước ra ngoài lúc này thì tốt. Lão ngồi dựa vào bờ tường để chờ thức ăn thừa vứt ra đây, lão sẽ có một bữa ra trò.
Vừa ngồi lão vừa nghĩ đến hình bóng của Như và Uyên, nghĩ tới điệu cười xinh xắn của hai con bé mà khiến ông ấm lòng. Ông lão cứ ngồi đó thi thoảng lại ngó vào cái lỗ nhỏ, chỉ muốn một trong hai cô đi ra ngoài. Lão chỉ cần ngắm hai cô ấy thôi cũng mãn nguyện rồi… Một sự nhung nhớ da diết, một sự tương tư lớn dần trong lão. Lão rất nhớ cảm giác khi ở cạnh hai cô gái đó để quên đi cảm giác sợ hãi lúc này.
Ngày hôm nay ông Lưu tổ chức một bữa tiệc linh đình để mời toàn bộ cán bộ tại đại sứ quán Kenya đến thăm nhà cùng một số cán bộ cấp cao của thủ đô. Đây là một bữa tiệc quan trọng vì vậy mọi thành viên trong gia đình ông đều tham gia, kể cả là ông Lý thông gia.
Trong bữa tiệc thân mật này, Như và Uyên đều diện những bộ váy và trang sức lộng lẫy, trang phục của hai nàng vừa kín vừa hở, trông vừa sang trọng lại rất quyến rũ, vòng nào ra vòng ấy, mông ra mông ngực ra ngực… Rất nhiều quan khách bị cuốn hút bởi vẻ xinh đẹp ấy nhưng họ chỉ dám liếc nhìn vì phép lịch sự tối thiểu.
Như và Uyên là con dâu và cũng là bộ mặt của gia đình nên ông Lưu rất hãnh diện khi có sự tham gia của hai cô con dâu xinh đẹp và hết sức quyến rũ này. Cũng may là chúng đồng ý tham gia bữa tiệc chứ nếu không ông Lưu sẽ rất khó xử.
Như, Ninh và Phi, Uyên ngồi cùng mâm với một nhân vật rất quan trọng phía Kenya, bà ấy là một nhân vật tầm cỡ, là bộ trưởng của Kenya, là người quyết định sẽ cấp giấy phép cho tập đoàn của ông Lưu được phép khai thác đá quý bên Kenya. Đổi lại tập đoàn ông Lưu sẽ cung cấp việc làm cho người dân lao động bên đó và đóng thuế đầy đủ cho quốc gia Đông Phi này.
Mặc dù bất đồng về ngôn ngữ và chỉ giao tiếp được bằng tiếng anh nhưng bà bộ trưởng lại rất quý mến Uyên và Như. Vì hai nàng sở hữu vẻ bề ngoài cực kỳ xinh đẹp, nói chuyện có duyên và hết sức thông minh tài giỏi khi Uyên và Như đã nói được một số từ cơ bản của tiếng Swahili. Ngôn ngữ bản địa của người Kenya.
Nhất là Uyên vì trước đó bà ấy đã có ấn tượng rất lớn với Uyên ở lần gặp trước. Bà bộ trưởng là một người có ánh mắt tinh tường và sâu sắc khi nhìn nhận một con người. Và Uyên đã để lại một ấn tượng cực kỳ sâu sắc bởi kỹ năng giao tiếp và sự thông minh của mình. Vì vậy bà ấy đã ngỏ lời mời Uyên và Như có dịp sang Kenya du lịch. Đây là một tín hiệu tốt cho mối quan hệ hết sức quan trọng của tập đoàn nhà ông Lưu.
Còn chưa kể hôm nay Uyên mặc một bộ váy có hở một chút ngực, bộ váy ấy đã phô bầy ra bộ ngực to trắng nõn nà của Uyên. Đối với người bản địa Kenya thì những cô gái ngực to là những cô gái có tâm hồn và năng lượng của thần thánh. Và việc phô bầy một phần ngực ra như vậy cũng là tôn trọng người đối diện và thể hiện ra giá trị và vẻ đẹp của bản thân.
Vì thế bà bộ trưởng rất ưng trang phục của Uyên tối nay. Bà ấy thấy cô gái này rất tôn trọng bà vì chắc chắn cô ấy đã tìm hiểu về bản sắc văn hóa của người Kenya trước khi tham dự bữa tiệc tối nay. Nên bà đã đánh giá Uyên rất cao và rất hài lòng… Điều đó thể hiện ở việc bà ấy đã uống rượu rất nhiều, và rất mở lòng để nói chuyện.
… 10h30…
Khi bữa tiệc sắp tàn, bà bộ trưởng phía Kenya đã đứng dậy về trước, việc bà đi dự tiệc tới tận giờ này là rất hiếm. Cả gia đình ông Lưu tiễn bà bộ trưởng ra tới tận xe với một không khí rất vui vẻ. Bà bộ trưởng lên xe và liếc nhìn Uyên, Như cho tới khi đi khuất. Đối với quốc gia Kenya họ là một quốc gia rất coi trọng những người tài giỏi. Vì vậy bà bộ trưởng rất có ấn tượng với hai cô con dâu của ông Lưu. Thật tiếc khi ông ta lại không biết tận dụng sự thông minh của những cô gái trẻ ấy.
Lúc này từ phía xa, lão ăn mày đang đứng núp ở góc tường liếc nhìn Uyên và Như, lão thở mạnh khi thấy hai cô ấy đi ra ngoài, một cảm giác nhung nhớ khó tả, như thể lão đang yêu vậy. Lão nuốt nước bọt ừng ực và liếm mép liên hồi…
Lúc sau, lão không hiểu sao con bé Uyên nán lại trong khi Như chạy vào trong nhà với mọi người. Lão ăn mày nhìn Uyên không chớp mắt, một vẻ đẹp hoàn mỹ không có góc chết, gương mặt kiều diễm, xinh đẹp và rất cá tính. Ông luôn bị hút hồn bởi ánh mắt sắc sảo, kết hợp với những biểu cảm cũng hết sức thục nữ của nàng. Ông không có từ ngữ nào có thể miêu tả được vẻ đẹp của Uyên và sự tương tư nhung nhớ của ông lúc này.
Ông chỉ biết ông rất nhớ nơi đây, nhớ căn phòng của mình, nhớ những khoảng sân rộng cùng với những buổi chiều mát mẻ, nhớ những cử chỉ ân cần của Như. Những ánh mắt cau có và nụ cười xinh đẹp của Uyên. Tất cả đều khiến ông lay động và cảm thấy rất hạnh phúc. Cả cuộc đời ông chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp như vậy. Từ khi biết Như và Uyên cuộc đời ông mới bắt đầu được nở hoa rạng rỡ. Mới bắt đầu cảm nhận được thế nào là sống, thế nào là yêu thương.
Lão ăn mày nhìn Uyên đứng đó một lúc, lão chỉ muốn lao đến nói chuyện với Uyên nhưng lão không dám. Lão đứng ngây ra nhìn gương mặt của Uyên rồi liếc xuống đường cong của con bé, khi nhìn những hình ảnh gợi dục ấy. Bất chợt lão ăn mày nghĩ lại hình ảnh hai thanh niên làm tình ngoài công viên lúc nãy và nhìn chằm chằm xuống bộ mông cong của Uyên sau lớp váy mà chim lão cửng lên to tướng trong quần. Lão ăn mày bắt đầu thở mạnh và tóm chim mình xoa xoa vài cái.
– Brừm! Brừm!!! Ôi mày ơi em kia xinh vãi l** – Một đám thanh niên phóng xe qua biệt thự nhà ông Lưu nhìn thấy Uyên xinh quá không khỏi phải thốt lên những lời cảm thán vô học. Uyên cau mày lại nhìn theo đám thanh niên một đoạn rồi quay mặt đi chỗ khác. Thấy đám thanh niên lão ăn mày sợ hãi liền trốn vào một góc, lão tưởng là đám ở công viên đang truy tìm mình.
– Brừm! Brừm! Brừm! Thôi!!! Tiểu thư nhà người ta đấy mày tuổi l** trêu, tí nữa lại ăn kẹo đồng bây giờ! – Mấy thanh niên nghe đàn anh nói vậy liền liếc nhìn Uyên có chút tiếc nuối rồi phóng thẳng cùng với một đống tương tư mà không dám ho he thêm câu nào. Đơn giản bởi vì Uyên quá đỗi xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng sẽ hút hồn bất kể ai nhìn thấy nàng chỉ với một lần duy nhất.
Người ta nói thanh niên thủ đô biết người biết ta trăm trận trăm thắng quả không sai. Khi nhìn thấy ngôi biệt thự to đùng giữa lòng thủ đô cùng với dàn siêu xe ở ngoài và ánh mắt cùng khí chất ngời ngời của Uyên thì bọn chúng biết chắc đó không phải là người bọn chúng có thể trêu.
Chính vì vậy, Uyên cảm thấy khó chịu bởi những lời trêu ghẹo đó. Nàng liền quay người bước vào nhà và thấy bữa tiệc vẫn đang diễn ra, mọi người đều say hết rồi kể cả chồng nàng, trông anh ấy đứng không được vững nữa. Thấy vậy Uyên liền đi lên tầng để nghỉ vì nàng cũng khá say rồi, nhiệm vụ của nàng tới đây đã hoàn thành xuất sắc.
Phía dưới cổng nhà lão ăn mày ngồi thu lu ở một góc tường với cái mồm khô khốc vì thiếu nước, buổi chiều lão tu hết một chai rượu nhặt ở thùng rác nên lúc này vẫn còn hơi biêng. Bất chợt lại có một đoàn xe máy phóng qua khiến lão ăn mày sợ hãi. Thần hồn nát thần tính vì vừa rồi lão đang bị truy đuổi ở công viên. Vì quá sợ lão liều mình lẻn vào biệt thự nhà ông Lưu.
Bọn họ đang dự tiệc sẽ không để ý đến lão nên lão mới rón rén đi vào cổng nhà ông Lưu. Thà đi vào đây còn hơn ở ngoài dễ chết hơn. Nhưng nếu bị bắt gặp trong này vẫn chết. Tim lão ăn mày đập thình thịch lẻn qua những chiếc siêu xe đang đỗ ngoài sân. Lão sẽ cố gắng tìm phòng cô Như hoặc cô Uyên để trốn ở đó rồi nhờ hai cô đưa ra ngoài lúc nửa đêm, như vậy sẽ tránh được cả voi lẫn hổ.
– Alo! – Bỗng có tiếng động phía trên sảnh khiến lão ăn mày giật mình nằm xuống đất và chui xuống gầm một chiếc SUV. Người ra người vào liên tục khiến lão thất kinh. Tim lão đập nhanh và nghe ngóng xung quanh. Thấy không còn tiếng động lão liền đi ra khu vườn hoa bên phải ngôi biệt thự.
Lão lò dò vừa đi vừa tránh mấy cái cửa sổ. Lão ngó lên thấy Ninh và Phi và Như vẫn đang ở dưới. Tốt! Lão sẽ tìm cô Uyên để nhờ vì chắc cô ấy về phòng rồi. Lão lò dò đi đến cửa sổ phòng ông Lưu, lão ăn mày nhìn lên và nghĩ trèo lên đây chết chắc. Lão liền đi ra cửa sổ phòng Như cạnh đó. Sau đó lão luồn lách đi hẳn ra đằng sau nhà và đi sang phía bên kia là cửa sổ phòng Uyên.
Mắt lão sáng lên khi cửa phòng Uyên sáng đèn, lão từ từ đi tới kéo chiếc thang thoát hiểm ra và nhẹ nhàng trèo lên. Lão trèo đến đâu tim lão đập mạnh đến đó. Thật sự lão rất hồi hộp và sợ hãi, nhưng nếu lúc này không liều thì tối nay sẽ không ai cứu lão cả.
Thoát khỏi không khí ồn ào ngột ngạt phía dưới, Uyên lên phòng tắm qua và thay một chiếc quần đùi, một chiếc áo ngủ rộng cổ cho thoải mái. Nàng nằm lên giường thở dài một cái và nhìn lên trần nhà. Vậy là nhiệm vụ tối nay đã hoàn thành, bà bộ trưởng có vẻ rất quý nàng và nàng cũng biết điều đó. Nàng chỉ hy vọng chồng nàng sẽ đạt được thành công lần này. Dù thế nào nàng sẽ là hậu phương vững chắc của anh ấy.
– Cộc! Cộc! – Bỗng có tiếng gõ cửa, Uyên nhìn ra ngoài thì giật mình.
– A!!! – Nàng hét lên khi thấy lão ăn mày đứng ngoài ban công vẫy tay, cảnh tượng như trong phim kinh dị vậy.
– Tôi đây! Tôi đây! – Lão ăn mày vẫy tay nói, nhưng bên trong chắc chắn Uyên sẽ không nghe thấy gì vì cánh cửa rất cách âm.
Uyên ngồi dậy thở mạnh và đập tay vào ngực vì cú giật mình vừa rồi, sau đó nàng vội vàng bước đôi chân dài trắng phau của mình xuống đất và chạy ra chốt cửa phòng lại. Nếu để ai thấy nàng sẽ chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.
– Cạch! Ông già! Sao ông lại ở đây? Ông chán sống hả? – Uyên cau mày lại và mở cửa ban công.
– Tôi… Tôi sợ lắm… – Lão ăn mày run rẩy nói.
– Ông vào đây! Nhanh! – Uyên đành phải kéo lão ta vào phòng nếu ai đó thấy ông đứng đây còn chết nữa. Bước vào trong, lão ăn mày đã ngửi thấy một hương thơm rất dễ chịu, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp và rất sang trọng khiến lão ăn mày thấy rất xấu hổ vì người mình bẩn quá.
Lão ăn mày vừa bước vào thì ngồi xuống đất, ngồi xuống đất mà ông vẫn thấy ngại vì bên dưới là một tấm thảm rất sạch. Uyên thì vội vàng đóng cửa và kéo lại rèm. Tim nàng đập thình thịch vì sợ và hồi hộp, nàng không hiểu sao ông cụ này lại trèo lên đây được mà không bị ai phát hiện.
Tiến thoái lưỡng nan, đuổi ông ta đi cũng không được mà để ở đây cũng không xong, cũng may bữa tiệc phía dưới vẫn đang diễn ra. Bởi vì hôm nay là một ngày quan trọng trước khi hai anh sang Kenya công tác, vì thế mọi người coi đây là bữa chia tay và chúc phúc. Chắc hẳn tất cả sẽ rất say… Nhưng cũng không phải vì thế mà chủ quan được.
– Ông già! Có chuyện gì vậy? – Uyên ngồi ở giường và hỏi.
– Tôi… Tôi đang ngủ ở công viên thì có hai người đến… cô cậu đó ấy ấy với nhau… và phát hiện ra tôi, nghĩ tôi rình trộm nên đuổi đánh… May mà tôi chạy được… Tôi không biết đi đâu vì họ vẫn đang săn đuổi tôi ngoài đường… Nên… tôi chỉ biết chạy đến đây… Tôi sợ lắm… Họ sẽ đánh chết tôi mất… – Lão ăn mày vừa nói vừa run.
– Hmm… Ông bình tĩnh, có gì cháu sẽ báo công an cho nếu chúng dám động đến ông! – Uyên thở dài… Có lẽ là đám du côn lúc nãy, bảo sao ông ấy lại sợ thế.
– Tôi… Cảm ơn cô Uyên! – Lão ăn mày run bần bật.
– Mà ông đi tắm đi, người ông bẩn quá… – Uyên nói xong thì đứng dậy, lão ăn mày liếc lên nhìn theo bộ mông vừa to vừa cong của Uyên mà lòng nảy sinh tà dâm với nàng khi lúc này trong căn phòng chỉ có hai người.
– Ông nhanh lên, trước khi chồng cháu quay lại… – Nói xong Uyên đưa cho ông lão một cái túi bóng.
– Ông vứt quần áo của mình vào đây nhé, để cháu lấy quần áo anh Phi cho ông mặc tạm. Nhanh lên, ông vào đây cháu hướng dẫn, còn ngồi lỳ đấy nữa… – Uyên cau mày lại khi thấy ông lão ăn mày cứ ngồi đó run rẩy. Thấy vậy ông lão đứng dậy và đi theo Uyên vào phòng vệ sinh, lúc này lão mới cảm thấy yên tâm hơn.
– Đây… Ông kéo cái này là nước chảy ra, đóng lại là tắt nước… Đây là dầu gội, đây là sữa tắm… – Uyên đứng hướng dẫn qua cho lão ăn mày, mà lão ta chỉ nhìn vào cơ thể Uyên trước mặt. Con bé vừa trắng vừa thơm… Khiến lão ăn mày ôm chim vì nó cửng lên rồi. Nhìn chiều cao và cặp chân dài của con bé cũng khiến lão ăn mày cửng lên chứ đừng nói bộ ngực không áo lót ẩn sâu bên trong chiếc áo ngủ đó.
– Ông nhớ chưa? – Uyên quay sang thì thấy lão ăn mày đang nhìn vào mông mình.
– Ông già! Mắt nhìn đi đâu đấy? – Uyên nói và che mông lại.
– Tôi… à mà cô Uyên hôm nay uống rượu hả? – Lão ăn mày đánh trống lảng sang chuyện khác vì không biết trả lời thế nào, con bé thẳng tính quá.
– Ông tắm đi, nhanh lên đó! – Nói xong Uyên đi ra và đóng lại cửa. Lão ăn mày đứng trong phòng vệ sinh sạch sẽ sang trọng liếc nhìn một vòng, ông nhìn những thiết bị trong này mà choáng váng chẳng biết đường nào mà lần, đây là cuộc sống của người giàu sao? Nó phức tạp quá… Cũng may con bé Uyên hướng dẫn mở vòi chứ nếu không ông cũng chẳng biết làm.
Phía ngoài Uyên mở tủ chồng tìm quần áo cũ cho ông lão ăn mày, nàng không thấy quần áo cũ của anh Phi đâu vì anh ấy rất gọn gàng, đồ nào không mặc anh ấy liền bỏ đi luôn. Uyên đứng cắn móng tay ở cửa tủ, không biết nên cho ông ấy mặc đồ gì đây.
Đang phân vân thì cửa phòng tắm mở ra, ông lão ăn mày bước ra với cái túi đen trên tay, ông trần chuồng không mặc gì cả, nhưng Uyên vẫn mải mê suy nghĩ không biết nên cho ông ấy mặc đồ gì. Lão ăn mày cũng rất tự nhiên đi tới cạnh Uyên.
– Cô Uyên, cô để cái túi này…
– A!!! Giật cả mình! Ông già! Sao ông không mặc đồ vào! – Uyên giật mình quay lại thấy lão ăn mày trần chuồng, nàng đỏ hết cả mặt nhìn xuống con cu khủng của lão. Nhìn lúc nó không cửng mà đã to khủng khiếp như vậy. Nhưng thực ra dương vật của lão ăn mày đã cửng lên một nửa. Nó vồng vồng cứng cứng lủng lẳng giữa háng.
– Tôi không có quần áo… – Lão ăn mày nói và nhìn gương mặt ngại ngùng của Uyên, mắt con bé mở to nhìn xuống hạ bộ ông. Trông biểu cảm nào của con bé cũng rất xinh. Lão ăn mày liếc nhìn xuống đùi Uyên với mái tóc hói nửa đen nửa bạc ướt sũng.
– Trời ạ! Không có thì ông đứng trong đó, mắc gì đi ra ngoài này? – Uyên đỏ mặt luống cuống lục tủ của Phi. Nhưng nàng không thể thấy đồ cũ của anh ấy, nếu lấy đồ mới anh ấy sẽ biết. Bất chợt nàng nghĩ đến Ninh, có lẽ Ninh sẽ có đồ cũ, nhưng hai vợ chồng đó bây giờ đang ở dưới nhà. Trời ạ, cái dương vật của lão ăn mày làm Uyên rất lúng túng không biết phải xử trí sao đây.
– Cô bảo tôi tắm nhanh… nên tôi… Tôi xin lỗi… – Lão ăn mày ấp úng đứng đằng sau Uyên và nhìn chằm chằm vào bộ mông to của nàng ngay trước mặt.
– Huh… Thôi ông ra đây… – Uyên cau mày đóng tủ và lấy chiếc máy sấy đưa cho lão ăn mày. Nàng vừa phải hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh.
– Ông sấy qua đầu đi… Muộn rồi để tóc ướt sẽ ốm đó… – Mặc dù hơi đanh đá nhưng Uyên vẫn có những sự quan tâm nhất định với lão ăn mày. Điều này khiến lão cảm thấy ấm áp vô cùng. Lão đứng cầm chiếc máy sấy ngó qua ngó lại khiến Uyên lại thở dài vì có lẽ lão ta không biết sử dụng.
– Ông đã ăn gì chưa? – Uyên cau mày lấy lại cái máy sấy trên tay lão ăn mày.
– Tôi chưa… Cô cho tôi xin hụm nước… – Lão ăn mày cúi mặt xuống xấu hổ. Thấy cái dáng khắc khổ của ông lão khiến Uyên vừa thấy bực vừa thấy thương.
– Ông sấy tóc đi rồi lát nữa cháu lấy đồ ăn cho… Đây là công tắc, ông bật lên và tắt đi đều ở đây… – Uyên đưa máy sấy cho lão ăn mày. Lão ăn mày cầm máy sấy bật lên, tiếng động cơ của máy sấy khiến lão giật mình rơi chiếc máy xuống đất.
– Ôi thôi chết! – Lão ăn mày giật mình cúi xuống nhặt cái máy khiến đầu chim đập bộp xuống đất, trông rất buồn cười. Mặc dù đã hướng dẫn nhưng trông lão hậu đậu quá Uyên thấy không yên tâm.
– Trời ạ! Thôi để cháu sấy cho… – Uyên thở dài, nàng lại phải ngồi xuống giường và sấy tóc cho lão ăn mày, kẻo lão luống cuống bị điện giật thì toi.