LẠC LỐI (Truyện ngắn) - Chương 6
Người ta nói khi đàn ông bị ‘lạc lối’ hay chải chuốt một cách bất thường. Tôi cũng không khác người ta nói là bao. Bỏ đi sự phong trần bụi bặm nghệ sĩ của mình thường ngày, tôi bắt đầu ăn mặc tươm tất, cạo râu, cắt tóc, nước hoa thơm ngát. Đặc biệt là tất cả những trang bị ‘nâng cấp’ đó đều là quà của Ngọc Tiên mua cho tôi.
Khi đàn ông đã ‘lạc lối’, không còn e ngại ánh mắt dò xét của vợ mình. Mặc nàng với những câu hỏi bóng gió vẫn vơ, khi tôi đã quay lưng là trong đầu chỉ còn hình bóng của Ngọc Tiên.
Từ hôm đầu tiên đáng nhớ đó đã qua một tuần tôi và Ngọc Tiên không có dịp gần nhau. Phần do công việc của tôi, phần do Ba Mẹ nàng đã trở về. Nàng liên tục nhắn tin cho tôi. Dặn tôi ngủ sớm không thì mắt thâm quần sẽ mau già hơn. Dặn tôi kiêng bớt bia rượu để sức khoẻ luôn phong độ hoàn hảo. Còn dặn tôi nghe điện thoại để nhận đồ quần áo nàng mua… Tôi ở nhà mà lại thấy mình như đang đi công tác… Ngày ngày cô vợ nhỏ nhắn tin nhung nhớ mỗi ngày. Nhưng tất cả những phiền phức nho nhỏ đó lại làm tôi hạnh phúc.
Và hôm nay là ngày hạnh phúc của chúng tôi sau một tuần chờ đợi. Tôi có vé mời tham dự hội thảo tại Bali do hãng máy ảnh Olympus tài trợ. Họ đang chuẩn bị ra mắt một dòng máy ảnh du lịch cao cấp cần khảo sát ý kiến của các chuyên gia trong khu vực. Thật khéo rằng ba mẹ Ngọc Tiên lại đi xa nên tôi không khó khăn gì thu xếp mang nàng đi theo.
10h15
Trước cửa vào sân bay quốc tế, tôi đi qua đi lại không biết bao nhiêu lượt, hết nhìn đồng hồ lại bấm điện thoại. Ngọc Tiên đã muộn hơn giờ hẹn bốn mươi phút. Giờ boarding chỉ còn gần nửa tiếng. Nếu bây giờ tôi không vào, sẽ không kịp đi qua hai cổng an ninh và lên máy bay. Điện thoại Ngọc Tiên liên tục không liên lạc được. Lòng tôi nóng như lửa đốt. Ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng hình quen thuộc của nàng trong dòng người đông nghịt. Mấy lần tôi muốn huỷ bỏ tất cả để quay về đi tìm Ngọc Tiên. Nhưng một nửa lý trí trong tôi không cho phép, tôi còn có trách nhiệm với sự nghiệp với gia đình.
Thêm mười phút trôi qua, tôi càng chờ mong bao nhiêu lại càng thất vọng bấy nhiêu. Không thể chờ hơn được nữa. Tôi đành đi một mình.
Sang đến Bali, hai ngày hứa hẹn hạnh phúc lại trở thành một cực hình đối với tôi. Dù đang tham dự hội thảo, dù đang ăn tối với đồng nghiệp, dù nằm trên giường chờ ngủ tôi vẫn bấm điện thoại gọi cho Ngọc Tiên. Nhưng suốt hai ngày nàng không mở máy. Tôi bắt đầu lo lắng thật sự.