Hồi Ức - Ngày Đó Ta Bên Nhau! - Chương 35
Không để ý đến lời nói của tôi chị quay xe rồi nổ máy. Khóe mắt cay cay, tôi muốn chạy theo kéo chị lại nhưng dường như có ai đó níu chân tôi xuống. Chân tay rụng rời và tê tái, nhìn chị đang rời xa mình mà tôi vẫn loay hoay chẳng biết làm gì. Gục mặt xuống bàn tôi nhớ lại mọi chuyện kể từ buổi tối hôm qua khi về nhà chị… đến khi chị đưa tôi lên viện… rồi về phòng trọ… đêm qua và cả sáng nay… tôi không biết tôi đã làm gì sai, tôi không nhớ ra được tôi đã làm gì để chị buồn để tôi trở thành kẻ ích kỷ trong mắt chị… Những lời nói của tôi sáng nay? Vì tôi đã nặng lời? vì tôi đuổi chị về? Vì lí do này ư? Chị có biết tôi đuổi chị về chỉ vì tôi không muốn có thêm bất cứ một rắc rối nào vây lấy chuyện của tôi và chị nữa hay không? Chị có biết tôi đuổi chị về chỉ vì tôi sợ bố mẹ chị sẽ nghĩ rằng vì tôi mà chị không có mặt trong ngày trọng đại nhất của chị gái chị hay không? Tôi lo lắng cho chuyện của tôi và chị nhiều lắm chẳng lẽ chị không biết hay sao??? Không phải, nếu vì lí do này thì tại sao trưa nay chị vẫn còn gọi cho tôi? Chẳng phải trưa nay chị vẫn còn nói với tôi khi nào xong việc ở nhà chị sẽ lên luôn và ở lại chăm sóc cho tôi hay sao? Chị nói thương tôi đau đớn, chị nói chị không yên tâm khi để tôi ở một mình cơ mà? Tại sao, vậy thì tại sao? Tại sao giờ chị lại để tôi một mình? Tủi thân và tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng rồi tôi lại hi vọng. Hi vọng những lời chị nói chiều nay không phải xuất phát từ suy nghĩ của chị mà chỉ vì thời gian này chị đang phải chịu quá nhiều áp lực và bởi vì có quá nhiều sóng gió đang cố quấn lấy cuộc đời vốn không yên ả của chị khiến chị thêm khổ tâm, mệt mỏi và tuyệt vọng. Và đó chỉ là những lời nói trong một phút tủi thân và hờn giận khi chị thấy cuộc sống quá khó khăn với mình.
– Anh T, anh T ơi. Tạnh mưa rồi anh đưa em lên thăm thằng Th với.
Tiếng H gọi làm tôi sực tỉnh.
– Ừm, em về chuẩn bị đi rồi đi.
Vừa bước vào phòng bệnh những hờn dỗi và tủi thân lại khẽ trào lên trong tôi khi nhìn thấy chị đang ngồi cùng mẹ và hỏi han cu Th. Quay ra thấy tôi và H chị bối rối.
– Mẹ… Phương. – Tôi khẽ chào.
– T… H. – Chị lí nhí rồi lại quay đi.
Chào mẹ tôi và chị xong H ngồi xuống hỏi thăm cu Th. Nhìn chị rồi nhìn sang cu Th tôi lại thấy tưng tức và uất ức trong lòng. Giờ đây nó đã tỉnh hẳn nhưng mọi cử động và phản ứng vẫn còn chậm chạp và rất mệt mỏi. Không nói được to, Th đưa ánh mắt đã mất hẳn sự tinh nhanh nhìn tôi rồi khẽ gật đầu ra hiệu như muốn nói gì đó với tôi. Thấy tôi ghé sát tai vào miệng nó, Th thều thào nặng nhọc:
– Anh… có… làm… sao… không?
Nắm tay Th chua xót, tôi lắc đầu rồi cố cười với nó. Th gật đầu tỏ vẻ yên tâm rồi nhắm mắt vào ngủ tiếp. Bên cạnh thi thoảng chị quay sang nhìn tôi rồi lại vội vã quay đi.
– Bố con đâu? – Tôi hỏi mẹ.
– Lúc nãy mấy chú ở Công An Hà Tây biết tin tới thăm vừa về. Bố mày xuống cổng tiễn các chú ấy chắc là quay lên bây giờ đấy. Thế tay chân thê nào rồi? Phải chịu khó ăn mà uống thuốc kháng sinh không có nhiễm trùng con nhé. Uống kháng sinh mệt lắm nên phải cố mà ăn nghe chưa. Thế trưa nay anh T ăn được mấy bát hả H?
H ngượng ngùng:
– Cháu giục mãi anh ấy mới ăn được một bát bác ạ.
Quay sang nhìn tôi mẹ nói:
– Cố gắng mỗi bữa ăn lấy hai bát. Uống kháng sinh liều cao mệt lắm con ạ.
– Vâng. – Tôi khẽ trả lời.
– Quần áo thay ra thì cứ để đấy. Tranh thủ buổi sáng mẹ xuống giặt cho. Đừng có động tay vào, tay đang thế kia phải giữ gìn cẩn thận không có nhiễm trùng thì nguy hiểm lắm.
– Vâng.
H quay sang rụt rè:
– Thôi bác ạ. Để lúc nào cháu giặt thì cháu giặt luôn cho anh T cũng được.
– Ừm, hôm nào bác không xuống được thì cháu cố gắng giúp bác nhé. Khổ thế đấy, bao nhiêu người phải khổ lây vì chúng mày, con với chẳng cái.
Những lời than vãn của mẹ tôi vô tình làm chị bối rối. Ánh mắt chị buồn bã và vẫn còn hoe đỏ. Ngồi thêm một lúc chị chào tôi và H rồi xin phép mẹ tôi ra về.
– Phương…
Tôi chạy theo chị ra ngoài hành lang phòng bệnh. Quay lại chị đứng chờ tôi. Nhìn tôi ngập ngừng chị định nói gì đó nhưng thấy bố tôi đang từ cầu thang đi lên nên chị lại thôi. Gặp bố tôi chị lễ phép:
– Cháu chào chú.
Bố tôi mỉm cười với chị rồi đi vào phòng. Nhìn tôi chị nói khẽ:
– Anh đi vào đi. Em phải… đi về.
– Từ từ đã. Em quay lại phòng bệnh cùng anh một lúc đã. – Tôi năn nỉ.
– Em… thôi, anh đi vào đi. Có gì tối em gọi điện cho anh. Giờ em phải đi về.
Rồi chị vội vã bước xuống cầu thang.Thương chị nhiều lắm. Dù chiều nay giận chị và tủi thân lắm, rồi cả chuyện anh trai chị làm cho em tôi phải như thế này cũng làm tôi uất ức lắm. Nhưng nhớ lại từ những ngày đầu tiên tôi và chị yêu nhau đến nay… Chỉ vì tôi chị đã phải chịu bao cực khổ, bao vất vả nên lúc này đây tôi chỉ còn thấy thương chị và yêu chị nhiều hơn. Chỉ mong cho những khó khăn trong thời gian này sẽ sớm qua đi để chị được vui vẻ, để chị được bình yên thanh thản. Để rồi tôi và chị lại được ở bên nhau. Dù có chuyện gì tôi cũng sẽ vẫn ở bên chị, chở che và lo lắng cùng chị.
Nhìn chị đi hết cầu thang tôi mới quay trở lại phòng bệnh. Ngồi xuống cạnh cu Th, tôi với tờ báo Bóng đá đọc tin tức Euro 2004. Còn mẹ tôi bổ cam mời các bác bệnh nhân trong phòng cùng ăn. Bên chiếc giường trống bên cạnh bố tôi đang hỏi H về việc thi cử và nhờ H lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời cho cu Th (Có lẽ bố tôi vẫn hi vọng Th kịp bình phục để đi học trung cấp công an). Bỗng bố mẹ chị cùng ông M và hai người nữa trạc tuổi bố mẹ tôi bước vào. Nhìn thấy ông M những bực tức và oán hận trong tôi lại trào lên. Sôi máu tôi chỉ muốn lao vào hắn ngay tức khắc nhưng rồi lại cố gắng kiềm chế. Chào bố mẹ chị và 2 người kia xong tôi quay đi. Bố mẹ chị chào hỏi bố mẹ tôi rồi hỏi thăm tình hình cu Th và tôi. Lão M thì lấp sau bố mẹ chị và lấm la lấm lét. Còn hai người kia sau khi chào hỏi bố mẹ tôi thì quay sang tôi cười cười. Hai người họ… tôi thấy quen quen… mất một hồi lâu ngờ ngợ tôi mới nhận ra. Đó chính là hai người đã cứu anh em tôi đêm hôm đó.
Sau khi hỏi han tình hình của tôi và cu Th, quay sang bố mẹ tôi bố chị mở lời:
– Thưa thật với hai bác. Hai ngày nay nhà chúng tôi có việc nên không ở đây chăm sóc cháu nhà mình được. Chúng tôi cũng thấy áy láy lắm, vì thế lo chuyện của đứa lớn xong vợ chồng tôi lập tức dẫn cháu lên đây để tạ tội với hai bác. Chúng tôi biết lỗi lầm mà cháu nhà tôi gây ra là rất lớn, nhưng mong các bác nể tình mà bỏ qua cho cháu nhà tôi. Cháu nó có lớn mà không có khôn, thôi thì con dại cái mang, mong hai bác thương vợ chồng tôi mà rộng lượng bỏ qua và không truy cứu các cháu. M… ra đây con.
Ngồi lép sau bố mẹ chị từ khi vào lúc này hắn mới hé mặt ra và mấp máy môi. Tôi không nghe rõ hắn nói gì nhưng theo tôi hắn chẳng nói gì, có chăng chỉ là câu chào nhưng không ra hơi. Nghe bố mẹ chị nói xong rồi lại nhìn thấy lão M, nỗi bực tức hiện rõ trên khuôn mặt bố mẹ tôi. Nhìn chằm chằm vào mặt hắn một hồi lâu mà không thấy hắn ngước mắt lên, cúi xuống trầm ngâm bố tôi thở dài. Lấy tay xoa quanh vầng trán rồi bóp nhẹ 2 bên thái dương bố tôi trả lời.
– 18 tuổi là người ta đã phải chịu trách nhiệm trước pháp luật cho mọi hành vi của mình. Đằng này cháu nhà bác đã 25 tuổi. Ở tuổi của nó không thể nói là nó hành động vì dại dột hay vì còn nhỏ dại được. Mọi hành động của con người ở lứa tuổi này đều là có chủ đích và động cơ rõ rệt.
Quá bực tức bố tôi quay sang nhìn thẳng vào mặt hắn rồi nói tiếp:
– Mày không bị thần kinh, mày không bị thiểu lão có đúng không?
Hắn vẫn im lặng, không dám hé răng nói nửa lời. Quay sang bố mẹ chị bố tôi nói dứt khoát:
– Hai bác phải biết, các bác thương con thì vợ chồng tôi cũng thương con. Vì vậy hai bác không phải lên đây gặp vợ chồng tôi vì việc này làm gì nữa. Nó hư nó mất dậy, hai bác không dạy được thì để cho pháp luật dậy dỗ, có như thế con bác mới thành người được. Còn con tôi… đây… hai bác nhìn nó đi. Thử hỏi nếu con tôi gây ra cho con bác như thế này các bác có rộng lượng, các bác có tha thứ cho nó không?
Vừa nói bố tôi vừa chỉ xuống cu Th rồi lại cầm cánh tay vẫn còn kín mít băng bông của tôi đưa lên trước mặt bố mẹ chị. Lục trong túi áo, bố tôi lấy ra chiếc phong bì và để xuống giường rồi ông nói tiếp:
– Đây là chiếc phong bì hai bác mang lên và để dưới gối con tôi nằm đêm hôm trước. Sáng nay nhà tôi nói tôi mới biết. Tôi không biết ở trong đó có bao nhiêu tiền vì vợ chồng tôi chưa mở ra nhưng chắc chắn một điều vợ chồng tôi sẽ không nhận bất cứ một đồng bồi thường nào từ các bác. Hai bác cất đi.
Bố mẹ chị nài nỉ:
– Xin hai bác hiểu cho, vợ chồng tôi không có ý đó. Vợ chồng tôi có một ít gọi là thăm cháu thôi hai bác ạ.