Duyên nợ tình trường - Chương 15
Hoàng Nam trở về sau một ngày làm việc vất vả, cả tuần nay, nhất là tối qua Kiều Thanh có gì đó khó hiểu, dù anh gặng hỏi nhưng cô nhất quyết không nói. Hôm nay anh đã mua một đôi nhẫn và dự định sẽ cầu hôn cô và hỏi luôn cô xem cô đang u sầu vì chuyện gì mà luôn lảng tránh anh, lảng tránh cả việc quan hệ giữa hai người.
-Kiều Thanh.
Hoàng Nam đầy vui vẻ lên tiếng gọi.
-Kiều Thanh.
Gọi thêm vài tiếng nữa, nhưng đáp lại anh là một sự im lặng. Lên tiếng gọi thêm vài câu nhưng vẫn không thấy bóng Kiều Thanh đâu, đáp lại anh vẫn là sự im lặng đáng sợ. Hoàng Nam rút điện thoại gọi, nhưng đáp lại là tiếng chuông trả lời tự động đến vô tình. Cơm nước vẫn chưa có gì, anh xuống bếp đặt nồi cơm, một bức thư vô tình hiện ra.
Anh Nam
Em đã đi xa rồi anh đừng cố công tìm em. Em thực sự xấu hổ với anh, ngoài anh ra em có một người đàn ông khác. Em rất biết ơn những gì anh đã làm cho em, em có lỗi, em không thể đối mặt với anh. Em đã theo anh ấy vào Nam và làm đám cưới trong đó, em xin lỗi, đừng tìm em, đừng xới tung quá khứ của em, hãy cho em một hạnh phúc yên bình.
Hoàng Nam như bị gáo nước lạnh tạt vào người, mặt anh xám ngoét, nhưng bỗng như tỉnh táo, anh lẩm bẩm.
-Kiều Thanh em dám trêu đùa anh anh sẽ cho em biết tay.
Mở tủ quần áo của Kiều Thanh, tất cả đều trống rỗng. Mặt Hoàng Nam nghệt ra, anh lao đến hỏi những người bạn của Kiều Thanh hỏi, nhưng tất cả chỉ là những cái lắc đầu. Cơn mưa cuối mùa lạnh buốt trùm lấy anh, nhưng mặc kệ anh thẫn thờ đi trong mưa như kẻ vô hồn.
-Kiều Thanh.
Anh gào tên cô trong mưa, nhưng tất cả đều vô nghĩa, đáp lại anh chỉ là tiếng sấm gào thét.
Sáng nay Hoàng Nam không đi làm, Mộng Cầm thấp thỏm chằng yên, cô gọi điện cho anh.
-A lô.
-Em đây, anh làm sao mà không đi làm vậy.
-Xin lỗi anh ốm, cho anh nghỉ vài hôm.
Sau đó là một tiếng tút dài. Vội vàng xuống hiệu thuốc, sau khi mua vài thứ cần thiết Mộng Cầm liền phóng xe đến chỗ anh.
-Anh Nam ơi….
Vẫn không một tiếng trả lời. Mộng Cầm vội vã thò tay vào then cửa, may sao cửa không khoá. Hoàng Nam nằm trùm khăn kín mít. Cô vội vàng lật chăn ra người anh nóng rẫy, cô hoảng sợ vội vàng lấy điện thoại gọi bác sĩ.
Bỗng Hoàng Nam giơ tay lên.
-Đừng gọi bác sĩ anh không sao đâu, cảm vặt ý mà.
-Không được.
Mộng Cầm gắt lên.
-Em có nghe lời anh không đấy. Đi mua cho anh một vỉ giảm sốt là được rồi.
-Em có thuốc đây.
Mộng Cầm vội vàng lấy thuốc và nước rồi giúp anh uống thuốc. Dứt cơn sốt được một chút, Hoàng Nam chìm vào giấc ngủ, trong cơn mê anh thiếu Kiều Thanh, anh gọi cô nhưng cô cứ thế bước đi mà không quay lưng lại.
-Kiều Thanh, Kiều Thanh.
Tiếng Hoàng Nam gọi Kiều Thanh làm cho Mộng Cầm đau sót. Cô đứng dậy thay cho chiếc khăn mặt ướt ở trán, rồi ngồi đó bên cạnh anh.
Nửa đêm, Hoàng Nam tỉnh giấc, bên cạnh anh lờ mờ hình ảnh một người con gái, anh bỗng kéo cô vào lòng.
-Kiều Thanh, đừng bỏ anh.
-Hoàng Nam, em là Mộng Cầm.
Nhưng mặc kệ, anh ôm cô ôm thật chặt và yên lặng ngủ say.
Sáng sớm tỉnh dậy, Hoàng Nam phát hiện ra bên cạnh anh không phải là Kiều Thanh như mọi khi mà lại là Mộng Cầm. Anh lờ mờ nhớ lại những việc xẩy ra tối qua. Mộng Cầm đang say ngủ, tay chân cô gác lên anh. Chiếc váy ngắn cô mặc lúc này để lộ cả mảng đùi trắng bóc. Nhưng Hoàng Nam lúc này không bị điều đó làm xao động. Anh khẽ gỡ chân Mộng Cầm xuống. Lúc này Mộng Cầm cũng tỉnh giấc, mắt cô nhìn anh và cô khẽ hỏi.
-Anh đỡ chưa.
Thò chân bước xuống giường, anh đáp.
-Đỡ rồi, xin lỗi đã làm phiền em.
-Có gì đâu anh đừng ngại. Để em ra phố mua cho anh bát cháo nóng.
Một mình ở lại, Hoàng Nam kéo ngăn tủ lấy hộp nhẫn ra. Trong mắt anh hiện rõ nỗi buồn rầu vô hạn. Không phải chỉ buồn vì mất đi tình yêu, mà mất đi cả lòng tin, một người mà anh tin tưởng vô hạn lại làm cho anh một cú sốc, một cú sốc khủng khiếp.
Hoàng Nam đang thẫn thờ thì Mộng Cầm xách ***g cháo về. Cô đổ cháo ra bát.
-Anh ăn đi.
-Em ăn trước đi, tí nữa anh ăn.
-Không đuợc anh ăn đi cho nóng mới chóng khỏi.
Mộng Cầm năn nỉ.
-Thế em cũng lấy bát ra ăn luôn đi, ăn một mình thấy kỳ kỳ.
Những ngày sau đó, Mộng Cầm chăm sóc anh như một người yêu đích thực, dù Hoàng Nam vẫn đặt một khoảng cách với cô, nhưng cô tin cô sẽ xoá đi được những khoảng cách đó.
Đợi cả gần nửa tiếng đồng hồ mà cửa ngõ nhà Kiều Thanh vẫn đóng kín. Bỗng thấp thoáng một bóng còng còng quen thuộc lại gần, Hoàng Nam nhận ra đó là bà Năm hàng xóm.
-Bà Năm.
Anh gọi to.
-Nam đó à, lâu lắm mới thấy cậu, hồi này vẫn khoẻ chứ.
-Dạ, tốt ạ. Hồi này bà có còn đau lưng nữa không.
-Thì vẫn, trở trời là lại đau lắm.
-Bà cho con hỏi Kiều Thanh hồi này có nhà không bà.
-Ủa nghe nói nó vô nam lấy chồng rồi mà, cả bố mẹ nó cũng theo vô luôn thì phải.
Niềm hy vọng mới dâng lên một chút xíu đã tắt ngấm, Hoàng Nam buồn bã.
-Dạ, con cám ơn bà, thôi con chào bà con về luôn ạ.
Nhìn khuôn mặt rầu rĩ của Hoàng Nam, bà Năm định nói gì đó nhưng lại thôi. Ở cách đó không xa, một người con gái đang đứng nhìn anh, mắt ướt nhoè.
Khi bóng Hoàng Nam khuất khỏi tầm mắt, bà Năm đến bên cạnh Kiều Thanh bà lắc đầu buồn bã.
-Khóc gì mà khóc, bằng tuổi này còn bắt bà đi lừa dối người khác. Bà không biết hai đứa có chuyện gì, nhưng bà thấy nó là người tốt, có gì thì đuổi theo nó đi, trông nó thấy tôi tội.
Chẳng còn suy nghĩ gì thêm nữa, như theo bản năng, Kiều Thanh vội chạy theo anh.
-Hoàng Nam.
Cô gọi to nhưng chuyến xe lên Hà Nội đã phóng vọt đi xa. Tiếng gọi của cô chỉ lọt vào hư vô. Có lẽ đó là số phận chăng, Kiều Thanh thầm nghĩ, đúng cô không nên cản trở con đường của anh. Mắt cô ướt nhào lệ.
-Vì sao chứ, tại sao em lại làm vậy, anh vẫn cảm giác thấy tình yêu của em mà Kiều Thanh.
Hoàng Nam liên tục hỏi những câu hỏi mà mấy hôm nay anh rất đỗi quen thuộc nhưng không hề có câu trả lời. Đem nỗi thất vọng, anh trở lại thành phố với nỗi buồn không nguôi.
Trong căn phòng quen thuộc nhưng vắng lặng, nỗi buồn thiêu đốt, biến mọi thứ thành sự uất ức.
A ……….
Hoàng Nam hét lên, cầm cả chiếc điện toại anh ném thẳng vào chiếc tivi.
Rồi “ Choang, xoảng..”
Sau những âm thanh hỗn tạp và cả chai vodka là một quang cảnh tang hoang vỡ nát. Trong mắt anh bầu trời như xụp đổ. Anh muốn chửi, chửi cái cuộc đời này quá. Khốn kiếp.
*——-*
Cũng lúc này, ngồi một mình, nỗi nhớ anh cứ trào lên. Kiều Thanh đã từng tưởng tượng ra tình huống này, nhưng cô không ngờ sự đau khổ lại khủng khiếp đến vậy. Nỗi nhớ siết chặt, bao vây lấy cô, nó cào xé tâm can cô và tuôn ra từ khoé mắt cô mỗi đêm. Có lúc tưởng chừng như muốn gục ngã, cô muốn trở lại bên vòng tay anh ngay lập tức, cô muốn nói cho anh biết :”trong cô chỉ tồn tại mỗi anh, cô có thể trao cho anh cả cuộc sống nếu anh cần”. Cả sự thèm khát những cái vuốt ve, những tiếng cười, những câu nói, những lời an ủi, sự thèm khát cũng giằng xé tâm hồn của cô. Nhưng rồi Kiều Thanh cố nén những nhớ thương lại. Rồi vuốt ve bụng, cô chỉ biết thì thầm như tự an ủi mình.
-Con yêu mẹ sẽ quên đi tất cả, mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con.