Duyên nợ tình trường - Chương 14
Nửa tháng nay Kiều Thanh có cảm giác bức rứt khó chịu khó tả, cô không biết tại sao mình lại vậy. Lại có một chuyện khiến cô lưu tâm nữa là bình thường thì đều đều hàng tháng không sai quá hai ngày là có vậy mà kỳ kinh lần này Kiều Thanh đã chậm quá một tuần. Kiều Thanh vừa lo lắng vừa hồi hộp hạnh phúc, cô chưa dám nói cho Hoàng Nam biết, hôm qua cô ướm hỏi anh nếu cô lỡ có thai thì sao. Anh cười và nói : ”Càng tốt, anh sẽ chuẩn bị mọi thứ để cưới em”. Cô mỉm cười và hạnh phúc ghê gớm với câu nói của anh. Cô vừa mua một que thử về và cô hồi hộp, vô cùng hồi hộp.
Trưa ngày hôm sau.
Reng reng.
Tiếng điện thoại của Kiều Thanh vang lên.
-A lô.
-Xin chào cô là Kiều Thanh có phải không.
-Dạ vâng, xin hỏi chị là ai ạ.
-Tôi là Mộng Cầm, tôi là đồng nghiệp của anh Hoàng Nam, cô còn nhớ tôi chứ.
-Vâng em đã gặp chị trong sinh nhật anh Nam năm ngoái.
-Cô có trí nhớ rất tốt, chúng ta có thể gặp nhau một chút được không.
Cảm giác có điều gì chả lành, nhưng Kiều Thanh vẫn lịch sự đáp lại.
-Vâng, em có thể gặp chị ở đâu.
-Không cần, cô ở đâu tôi sẽ đến đó.
Mộng cầm đã cúp máy điện thoại, lúc này Kiều Thanh chợt dân lên một sự bất an khó hiểu. Cô cũng tự hỏi Mộng Cầm muốn gặp cô để làm gì.
Một chiếc xe felary đỏ vô cùng sang trọng đỗ ngay trước cửa quán cà fê. Kiều Thanh ngước mắt nhìn, một người phụ nữ tuyêt đẹp bước xuống, vẻ sang trọng, rực rỡ và đẹp như người phụ nữ này khiến Kiều Thanh có đôi chút tự ti. Nhưng cô ngay lập tức lấy lại tự tin, cô ngẩng đầu lên tự tin nói.
-Chào chị.
-Chào cô.
Mộng Cầm lạnh lùng.
-Không biết hôm nay chị muốn gặp em là có việc gì.
Không vòng vo Mộng Cầm trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
-Tôi muốn cô rời xa Hoàng Nam.
Hơi tái mặt vì câu nói trực tiếp đó, Kiều Thanh khó chịu lên tiếng.
-Xin lỗi chị, tôi và anh ấy yêu nhau, chúng tôi tại sao phải chia tay nhau.
Không để ý lời Kiều Thanh, Mộng Cầm lạnh lùng.
-Tôi biết, nhưng với Hoàng Nam đó chỉ là sự ham mê thể xác đối với cô mà thôi. Đến cho cùng cô chỉ là một bản hợp đồng không hơn không kém của anh ấy. Và anh ấy đã bị cô mê hoặc vào trong cái vòng xoáy thể xác mà thôi.
Tê tái, nhưng Kiều Thanh vững vàng cô nói.
-Đúng, giữa chúng tôi có bản hợp đồng, nhưng hiện tại giữa chúng tôi là một tình yêu trong sáng. Chị nên tôn trọng tình yêu của chúng tôi.
-Cô có thể mê hoặc được Hoàng Nam vì anh ấy quá tốt bụng, nhưng không mê hoặc được tôi bằng những lời nói sáo rỗng đó đâu. Đối với cô anh ấy chỉ tồn tại một tình thương mà thôi, và cô đã lợi dụng điều đó để chiếm lấy trái tim anh ấy.
-Không phải như vậy.
Kiều Thanh ngắt lời Mộng Cầm.
-Không phải.
Mộng Cầm cười phỉnh.
-Nếu cô không là một bản hợp đồng, một loại ca ve rẻ tiền thì tôi đã vui vẻ chúc cho Hoàng Nam hạnh phúc, nhưng với cô, tôi không thể khoanh tay thấy cô lừa gạt anh ấy như vậy.
-Mộng Cầm, xin chị hãy tôn trọng tôi và ăn nói có học hơn một chút.
Mộng Cầm không quan tâm tới lời nói của Kiều Thanh. Vứt lên bàn một xấp đô la.
-Đây là 200.000 USD. Cô hãy cầm lấy và tránh xa Hoàng Nam ra.
-Chị Mộng Cầm, dù chị có bao nhiêu thì cũng không mua được Hoàng Nam của tôi. Chị hãy cầm tiền về đi. Tôi không phải là người như chị nghĩ, mong chị tôn trọng tôi và hãy cất số tiền kia ngay đi.
-Cô nên suy nghĩ lại, nếu như Hoàng Nam bị thôi việc, thì cả đời cô cũng không có số tiền như vậy đâu.
-Tôi biết, nhưng dù anh ấy chỉ làm ra đủ ăn mỗi tháng tôi sẽ vẫn yêu anh ấy và không đòi hỏi gì cả. Hơn nữa tôi tin chúng tôi sẽ thành công trong cuộc sống bằng trí tuệ và sức lao động của mình.
Nhìn chăm chăm vào Kiều Thanh, giọng Mộng Cầm bỗng trở nên hoà nhã.
-Cô rất đẹp, có cá tính, và rất dễ thương, quả thật tôi đã hỏi tại sao Hoàng Nam chọn cô chứ không chọn tôi. Hôm nay tôi cũng đã có một phần đáp án. Nhưng cho tôi hỏi cô một câu.
-Chị cứ hỏi.
-Hoàng Nam có ơn rất lớn với cô có phải không.
-Tôi không phủ nhận.
-Cô biết ước mơ và khát khao của anh ấy chứ.
Lặng im giây lát, Kiều Thanh đáp.
-Tôi biết.
-Cô có thể giúp Hoàng Nam thực hiện ước mơ và khao khát của anh ấy chứ, ước mơ có một sự nghiệp lớn cho chính mình và biến đất nước trở nên giầu có, xoá đi những cảnh nghèo những cảnh bất hạnh.
-Tôi sẽ cố gắng giúp anh ấy nhiều nhất, và tôi tin mình có thể và đem lại hạnh phúc cho anh ấy
-Hừ, đó chỉ là những ý nghĩ tức thời và ngây thơ mà thôi, theo tôi cô chỉ biết lo cho bản thân mình mà thôi, với lương và địa vị của Hoàng Nam cô cả đời cũng chả giúp anh ấy được gì mà chỉ là sự cản trở của anh ấy mà thôi.
-Cho dù vậy tôi tin tưởng mình vẫn đem lại được hạnh phúc cho anh ấy.
-Hạnh phúc khi mà chí lớn không thành, cô hãy đừng ích kỷ và bóp nát con đường sự nghiệp phía trước đầy rộng mở của anh ấy. Ngay cả hy sinh vì anh ấy cô còn không làm được thì nói gì đến yêu. Cô chỉ vì bản thân và hành phúc của riêng mình mà thôi.
Kiều Thanh im lặng. Mỗi lời nói của Mộng Cầm như mũi dùi đâm vào tim cô. Trong lòng cô nỗi đau giàng xé, cô thực sự bị lời nói của Mộng Cầm lung lay, cô chỉ vì bản thân mình, cô thực ích kỷ, thực sự làm cản trở anh.
Thấy Kiều Thanh ngồi im không nói len lời, Mộng Cầm bất chợt nhẹ nhàng.
-Nói thực với cô, thực sự nếu Hoàng Nam lấy cô, mỗi ngày nhìn thấy anh ấy, tôi sẽ khổ đau không chịu được. Tôi chỉ có thể chọn giải pháp cho anh ấy nghỉ việc. Còn nếu Hoàng Nam lấy tôi, tôi tự tin nói với cô rằng tôi sẽ giúp Hoàng Nam trở thành một con phượng hoàng, còn như cô, cô chỉ làm anh ấy trở thành một con gà trống đẹp mã chỉ biết bới đất mà thôi. Chào cô, mong cô suy nghĩ kỹ.
Mộng Cầm đi rồi, Kiều Thanh vẫn ngồi im lặng như hoá đá, rồi những giọt nước mắt của cô lặng lẽ rơi. Ngồi thật lâu, giấu mình trong nỗi buồn sâu thẳm, rồi khẽ xoa bụng cô thì thầm với hai hàng nước mắt ướt nhoà.
-Con ơi, mẹ xin lỗi.
Kiều Thanh ngồi thật lâu, rồi trời bỗng nổi giông và kéo mây đen rầm rĩ, một cơn mưa thật to, thật buồn, buồn như cái ngày hôm đó trước khi gặp anh, cái ngày mà ông trời đã cho cô hạnh phúc từ trong tuyệt vọng. Rồi hôm nay cũng lại một cơn mưa thật to, nhưng dường như đó lại là cơn mưa buốt giá lấy đi tất cả mọi thứ của cô.