Dâm dâm tự truyện - Chương 3
Chương 3. Giấy sao gói được lửa
Nguyên những căn nhà ở quê hồi đó làm bằng cột cây hay trụ xi măng, dưới lót gạch tàu, vách thiếc, mái tôn xi măng. Đó là nhà thuộc dạng trung bình, nhà nào ruộng nhiều thì khá hơn, tường mái ngói, đó là số ít, phần lớn là nhà lá. Xóm nó đa phần nhà thiếc. Có phần trái (bên hông nhà che thêm) bằng lá hoặc dựng thêm chòi lá để buổi trưa ra nằm cho mát. Nhà nó cũng vậy. Nhà kế bên là nhà chị út khá hơn, nhà tường nhưng phòng không có cửa mà chỉ có tấm màn nên mới xảy ra những việc khó xử như này.
Trở lại với câu chuyện. Sau khi nó xuất tinh xong thì tay chân bủn rủn, đầu óc không còn linh hoạt nữa, nó sợ. Tâm lí con người là như vậy, lúc vui sướng không kịp suy nghĩ như tỉnh táo lại mới sợ mình sẽ gây nên tội. Trong phòng chị út vẫn sục cho anh ra nên không để ý. Lúc sau chị cảm giác dường như bị nhìn lén nên cứ liếc mắt ra tấm màn những vẫn không thấy nó. Lúc sau anh út sắp ra, anh rên và thở mạnh lắm, chị biết nên dùng miệng mút sạch, anh nằm thở trong sung sướng. Nó ở ngoài rùng mình, lòng ao ước mình được như vậy. Lúc sau chị chỉnh sửa áo quần lại, ra chuẩn bị cho heo ăn. Anh cũng thay đồ đi làm, chị bước ra trước, vừa đến cửa thì đạp phải đống bầy nhầy, toan định mắng anh khạc nhổ bừa bãi trong nhà thì thấy trên vách tường cũng có, với linh cảm và kinh nghiệm của thì chị thừa biết đó là gì. Anh út bước theo sau, chị liền nhờ anh quay lại lấy cho chị sợ dây buột tóc. Anh lấy đưa chị, chị vẫn đứng đó vờ như sửa lại tóc tai, né người cho anh bước ra ngoài, nghe tiếng xe anh đi khỏi chị mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy biết đó là gì nhưng trí tò mò vẫn thắng. Chị lấy ngón tay quét một ít nước dưới chân lên ngửi thấy mùi tanh tanh và ngây ngấy thì xác định rồi còn nghi ngờ gì nữa. Chị bước ra sau lấy giẻ lau sạch. Đang lau thì nghe tiếng nó. Nó thì vẫn giả vờ ngây thơ như không có gì. Như bình thường thì nó đã không dám gặp chị, nhưng hôm nay nó phải đóng tiền nhiều thứ nên phải cố gắng vậy. (Thời đó đóng quỹ lớp là 2k, báo mực tím 4k, báo học trò cười hình như 3k thì phải). Nó mượn chị 10k tạm về là mẹ nó cho tiền trả ngay. Chị không nói gì vào phòng lục túi áo lấy tiền đưa nó. Nó đứng ngoài cửa phòng thấy trên tường lấm lem, nó không biết rằng chị đã biết đều nó gây ra hay chưa. Nhưng chị đã phá tan suy nghĩ của nó:
– Chiều tan học về chị bảo cái này.
– Dạ có gì không chị
– Em biết mà còn hỏi, nhìn kìa, phải em không.
– Dạ,.. hông.. nó ấp úng
– Em đi học đi, chị sẽ không mắng em và cho ai biết, nhưng học về là sang gặp chị.
Nó chạy thục mạng về. Chị út lúc đầu còn chưa xác định là ai, nhưng lúc chị vào phòng lấy tiền thì nó ở ngoài lấy giẻ dưới nền lau trên tường, tinh ý chị đoán ra ngay là nó. Biết là vậy nhưng chị vẫn ngại. Ngại nó sẽ kể với ai, dù có bị phanh phui thì chuyện thằng nhóc nhìn thấy chuyện người lớn thủ dâm là bình thường, âu có lỗi cũng là do người lớn gây ra. Còn chuyện chị bú cu cho chồng sợ sẽ là đề tài bàn tán lâu dài cho xóm làng thời đó. Nên chị muốn vừa uốn nắn em, vừa muốn mình không bị thành trò cười cho thiên hạ. Về phần nó, đi học mà lòng vẩn vơ, sợ rằng ba mẹ nó biết chuyện, thì nó sẽ nằm gọn trên ván, đít đắp muối và bị bạn bè trêu chọc. Nó thẩn người như mất hồn, giờ ra chơi, đám bạn thấy nó buồn kéo nó ra có lòng làm nó vui. Ngờ đâu nó đang lẩn thẩn đi ra thì đùng một phát, đầu óc tối đen như mực. Sự tình là nó bị con My béo đâm phải, nhỏ này cao lớn trội nhất trường, ú nu hiền muội! đâm phải, con nhỏ đang chơi đuổi bắt ngoài hành lang, nó trong lớp đi ra bị nhỏ tông thẳng, đầu nhỏ sắn ngay mắt nó. Nó định thần lại rồi quay vô lớp ngồi nghỉ. Cả lớp bất ngờ trước hành động của nó. Vì con My béo thường bị mọi người châm chọc và ăn hiếp, nhưng chủ yếu là trung tâm để là trò cười, nay gặp chuyện như vậy không gây hay trêu nhau mà lại không nói gì thì mới là lạ. Con Mai lo cho nó lắm, lấy khăn lau cho nó, thấy nó buồn nhỏ cũng buồn lây. Lát sau mắt nó nâu lên, cả lớp ai cũng cười nắt nẻ, riêng nó và Mai. Bọn con gái có mấy đứa thầm thán phục nó, vì bị như thế mà không trả đủa con My. Tuy lạ nhưng mấy đứa lãng mạn thì nghĩ nó ra dáng đàn ông hơn này nọ, biết đâu trong lòng nó đang lo sợ biết phải đối diện với án tử chiều nay như thế nào.
Nguyên những căn nhà ở quê hồi đó làm bằng cột cây hay trụ xi măng, dưới lót gạch tàu, vách thiếc, mái tôn xi măng. Đó là nhà thuộc dạng trung bình, nhà nào ruộng nhiều thì khá hơn, tường mái ngói, đó là số ít, phần lớn là nhà lá. Xóm nó đa phần nhà thiếc. Có phần trái (bên hông nhà che thêm) bằng lá hoặc dựng thêm chòi lá để buổi trưa ra nằm cho mát. Nhà nó cũng vậy. Nhà kế bên là nhà chị út khá hơn, nhà tường nhưng phòng không có cửa mà chỉ có tấm màn nên mới xảy ra những việc khó xử như này.
Trở lại với câu chuyện. Sau khi nó xuất tinh xong thì tay chân bủn rủn, đầu óc không còn linh hoạt nữa, nó sợ. Tâm lí con người là như vậy, lúc vui sướng không kịp suy nghĩ như tỉnh táo lại mới sợ mình sẽ gây nên tội. Trong phòng chị út vẫn sục cho anh ra nên không để ý. Lúc sau chị cảm giác dường như bị nhìn lén nên cứ liếc mắt ra tấm màn những vẫn không thấy nó. Lúc sau anh út sắp ra, anh rên và thở mạnh lắm, chị biết nên dùng miệng mút sạch, anh nằm thở trong sung sướng. Nó ở ngoài rùng mình, lòng ao ước mình được như vậy. Lúc sau chị chỉnh sửa áo quần lại, ra chuẩn bị cho heo ăn. Anh cũng thay đồ đi làm, chị bước ra trước, vừa đến cửa thì đạp phải đống bầy nhầy, toan định mắng anh khạc nhổ bừa bãi trong nhà thì thấy trên vách tường cũng có, với linh cảm và kinh nghiệm của thì chị thừa biết đó là gì. Anh út bước theo sau, chị liền nhờ anh quay lại lấy cho chị sợ dây buột tóc. Anh lấy đưa chị, chị vẫn đứng đó vờ như sửa lại tóc tai, né người cho anh bước ra ngoài, nghe tiếng xe anh đi khỏi chị mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy biết đó là gì nhưng trí tò mò vẫn thắng. Chị lấy ngón tay quét một ít nước dưới chân lên ngửi thấy mùi tanh tanh và ngây ngấy thì xác định rồi còn nghi ngờ gì nữa. Chị bước ra sau lấy giẻ lau sạch. Đang lau thì nghe tiếng nó. Nó thì vẫn giả vờ ngây thơ như không có gì. Như bình thường thì nó đã không dám gặp chị, nhưng hôm nay nó phải đóng tiền nhiều thứ nên phải cố gắng vậy. (Thời đó đóng quỹ lớp là 2k, báo mực tím 4k, báo học trò cười hình như 3k thì phải). Nó mượn chị 10k tạm về là mẹ nó cho tiền trả ngay. Chị không nói gì vào phòng lục túi áo lấy tiền đưa nó. Nó đứng ngoài cửa phòng thấy trên tường lấm lem, nó không biết rằng chị đã biết đều nó gây ra hay chưa. Nhưng chị đã phá tan suy nghĩ của nó:
– Chiều tan học về chị bảo cái này.
– Dạ có gì không chị
– Em biết mà còn hỏi, nhìn kìa, phải em không.
– Dạ,.. hông.. nó ấp úng
– Em đi học đi, chị sẽ không mắng em và cho ai biết, nhưng học về là sang gặp chị.
Nó chạy thục mạng về. Chị út lúc đầu còn chưa xác định là ai, nhưng lúc chị vào phòng lấy tiền thì nó ở ngoài lấy giẻ dưới nền lau trên tường, tinh ý chị đoán ra ngay là nó. Biết là vậy nhưng chị vẫn ngại. Ngại nó sẽ kể với ai, dù có bị phanh phui thì chuyện thằng nhóc nhìn thấy chuyện người lớn thủ dâm là bình thường, âu có lỗi cũng là do người lớn gây ra. Còn chuyện chị bú cu cho chồng sợ sẽ là đề tài bàn tán lâu dài cho xóm làng thời đó. Nên chị muốn vừa uốn nắn em, vừa muốn mình không bị thành trò cười cho thiên hạ. Về phần nó, đi học mà lòng vẩn vơ, sợ rằng ba mẹ nó biết chuyện, thì nó sẽ nằm gọn trên ván, đít đắp muối và bị bạn bè trêu chọc. Nó thẩn người như mất hồn, giờ ra chơi, đám bạn thấy nó buồn kéo nó ra có lòng làm nó vui. Ngờ đâu nó đang lẩn thẩn đi ra thì đùng một phát, đầu óc tối đen như mực. Sự tình là nó bị con My béo đâm phải, nhỏ này cao lớn trội nhất trường, ú nu hiền muội! đâm phải, con nhỏ đang chơi đuổi bắt ngoài hành lang, nó trong lớp đi ra bị nhỏ tông thẳng, đầu nhỏ sắn ngay mắt nó. Nó định thần lại rồi quay vô lớp ngồi nghỉ. Cả lớp bất ngờ trước hành động của nó. Vì con My béo thường bị mọi người châm chọc và ăn hiếp, nhưng chủ yếu là trung tâm để là trò cười, nay gặp chuyện như vậy không gây hay trêu nhau mà lại không nói gì thì mới là lạ. Con Mai lo cho nó lắm, lấy khăn lau cho nó, thấy nó buồn nhỏ cũng buồn lây. Lát sau mắt nó nâu lên, cả lớp ai cũng cười nắt nẻ, riêng nó và Mai. Bọn con gái có mấy đứa thầm thán phục nó, vì bị như thế mà không trả đủa con My. Tuy lạ nhưng mấy đứa lãng mạn thì nghĩ nó ra dáng đàn ông hơn này nọ, biết đâu trong lòng nó đang lo sợ biết phải đối diện với án tử chiều nay như thế nào.
Comments for chapter "Chương 3"
Theo dõi
Đăng nhập
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận