Chị em Diễm Vân - Chương 1
Lời đầu
Dạo này rảnh rỗi lên cơn cdsht nên mình viết truyện này. Về cơ bản thì dùng cốt truyện Kiều và thay đổi cho hợp với bối cảnh hiện đại, với kiểu drama tí.
Trước mình cũng viết một truyện nhưng trình còn non nên không được hưởng ứng lắm. Thôi thì lần này thử phát, trước là tự giải toả, hai là mua vui. Nếu ổn thì viết dài tí. Còn lỡ k được hợp ý mọi ng thì biết thân biết phận rút lui vậy. Dù có rút mình hứa sẽ có kết chứ k vứt bừa bãi. Mong các bác ủng hộ
Ps. Truyện cũng vừa viết vừa nghĩ nên sẽ có chỗ dài dòng, các bác bỏ quá cho.
Chap 1
– Mình chia tay đi! – Lời Dương nặng trĩu. Bản thân anh cũng đã quá mệt mỏi với những cuộc cãi vã.
Việc làm ăn cùng quẫn khiến anh bế tắc. Tất cả những gì có thể bán được đều đã bán. Bây giờ, ngồi bên mép giường, trong căn phòng trọ nhỏ xíu, cũ kỹ mà anh còn chưa trả hết tiền thuê, anh cảm thấy mình đã chịu đựng đủ. “Tới lúc phải đi rồi!” – anh tự nhủ.
Ngồi thu lu một góc giường, Tú sụt sùi. Cô vẫn biết lời chia tay đến chỉ là sớm hay muộn, nhưng quả thật không thể nào chuẩn bị đủ tinh thần cho thời khắc này.
Khoảng lặng dài trôi qua giữa hai người.
– Anh đi đâu?
– Anh không biết. Đi khỏi đây. Anh sẽ không làm khổ em nữa.
Tú khóc nấc. Tới tận cùng thì Dương cũng không thừa nhận anh đã không còn yêu cô nữa. Sự cao thượng giả tạo đã tước đi quyền được hận của cô. Cô nhếch mép:
– Không cần phải vậy, anh cũng làm khổ tôi đủ rồi. – Cô lại nấc lên, nước mắt chảy thành dòng, nhỏ xuống bàn tay đang cấu chặt bàn tay còn lại, chảy máu. Cô cần một nỗi đau thể xác để bớt đau hơn trước khi nói những lời cuối cùng.
– Anh cút đi! – Giọng cô nhỏ mà khô khốc. Cô thậm chí không còn muốn to tiếng với anh.
Dương đứng dậy đi thẳng ra cửa. Anh đi thật nhanh để không phải quay lại nhìn Tú. Anh không đủ can đảm để thấy cô lúc này.
Trời bắt đầu mưa lớn.
Dương ngồi lên xe máy. Anh nghe được trong tiếng gào khóc trong phòng, át cả tiếng máy lẫn tiếng mưa rơi.
Răng anh cắn chặt. Sự yêu thương đã không còn lớn như cái tôi của bản thân anh nữa.
Anh phóng đi…
—
24 năm sau…
Dương ngồi trên ghế Tổng giám đốc, trong văn phòng của mình, ngửa cổ lên rên rỉ.
Dưới gầm bàn của ông, bà Giám đốc nhân sự đang mút cặc ông. Ông nói ngắt quãng trong cơn phê:
– Thật … không ngờ … chúng ta lại … hội ngộ … thế này…. Ôi…! Tú ơi…!
Đúng vậy, chính là Tú. Nhưng cô không còn là người yêu Dương nữa. Cô giờ là vợ của Tiến, em trai Dương, cũng Giám đốc điều hành của công ty ông.
Tú đứng dậy, tay vẫn cầm cặc Dương. Cô ghé sát mặt Dương thì thầm.
– Em sẽ trừng phạt anh. Ngày trước anh bỏ em đi lấy người khác. – Cô cắn tai Dương.
– Anh… Anh chỉ lấy cô ta vì…
– Em biết. – Tú ngắt lời – Bố cô ta sẽ cứu giúp sự nghiệp của anh chứ gì?
– Vậy em biết rồi đó. Em cũng được thằng em anh chiều chuộng như bà hoàng còn gì.
– Bà hoàng? Ha ha ha. Tôi biết anh đã yêu cô ta rồi. Cô ta mất rồi anh mới coi tôi là đồ giải khuây thôi.
Dương toan giải thích thì Tú đã áp chặt môi vào miệng ông. Lưỡi cô ướt át lướt qua lưỡi ông.
– Anh muốn giải khuây chứ gì…? Vậy thì chơi em đi. – Tú mỉm cười tinh quái.
Không thể nhịn được trước sức quyến rũ của người đàn bà này. Dương đẩy cô nằm sấp xuống bàn, tụt chiếc mini juyp bé xíu xuống chân. Ông đút cặc mình vào lồn cô và địt.
Dương vừa địt vừa ngắm nghía cặp mông trái lê nẩy dưới háng mình. Tú đã 46 tuổi nhưng còn rất đẹp. Hồi trẻ, cô vốn là một cô gái đẹp nổi tiếng. Giờ đây, cuộc sống sanh chảnh, dư thừa vật chất với Tiến giúp cô có nhiều thời gian và tiền bạc để chăm sóc bản thân. Làn da căng bóng, thân hình săn gọn, và bộ ngực plastic 92cm khiến cô trẻ và quyến rũ hơn độ tuổi rất nhiều.
Dương thì khác. Ông không còn là chàng trai khiến Tú mê mệt khi xưa. Bụng phệ. Mái tóc đã nhuộm nhưng vẫn còn điểm sợi bạc. Tuy tướng vẫn còn phong độ, với bộ râu cắt tỉa gọn gàng cũng không che được dấu vết tuổi tác. Chỉ có một điều ông vẫn còn giữ được như xưa, là khả năng làm tình.
Từ ngày Thúy, vợ Dương qua đời, ông đã không còn đoái hoài đến phụ nữ. Cho tới khi ông gặp lại Tú trong đám cưới của cô với em trai mình.
– Dương ơi! Ui…. Mạnh lên anh, địt em dâu anh đi…!
Đôi gian phu dâm phụ vừa địt vừa cắn chặt môi để tiếng rên cực khoái của họ không lọt ra khỏi văn phòng. Quả thật ngoại tình làm một cảm giác phiêu lưu khó tả.
Được 15 phút thì Dương lùi lại, ông không muốn xuất vào lồn Tú. Tú hiểu ý quỳ xuống tóm ngay cặc Dương cho vào mồm. Con cặc giật liên hồi, phun đầy tinh dịch vào miệng nàng. Nàng nuốt sạch.
Dương thoả mãn kéo quần, trong khi Tú với mẩu khăn giấy lau miệng.
– Em ra làm việc đây. – Tú nháy mắt quay đi. Dương không quên đưa tay xoa bờ mông săn chắc của người tình.
Tú vừa mở cửa thì thấy một người đàn ông trẻ tuổi đứng trước mặt, làm cô giật mình. Đó là Trọng, Trưởng phòng kinh doanh, nhân viên thân tín của Dương.