Nội dung truyện
Phùng Mặc Ngôn thả cô ra để cô đứng chống tay lên bàn phấn, hai chân dạng ra rồi mạnh mẽ từ phía sau tiến vào cô thật sâu đến tận gốc.
Mục Tiếu Lan giống như con búp bê vải rách mặc hắn muốn làm gì thì làm. Một tay hắn giữ chặt eo cô, một tay nắm lấy tóc cô kéo đầu cô ngửa ra sau điên cuồng rong ruổi trong cơ thể cô như một kỵ sĩ.
Trong phòng tràn ngập tiếng rên rỉ cùng tiếng thở dốc, chỗ kết hợp mỗi lần đi ra kéo theo rất nhiều nước, hoa huyệt bị chà đạp đến sưng đỏ nhưng không có dấu hiệu lỏng ra mà có xu hướng càng ngày càng chặt.
Phùng Mặc Ngôn kéo cô hướng gương lớn dùng để soi khi mặc quần áo ép Mục Tiếu Lan ngẩng đầu nhìn vào trong gương. Qua gương, Mục Tiếu Lan thấy bản thân mình trần truồng, cơ thể đầy vết xanh tím, hai bầu vú cao vút bị nắn bóp đến tím xanh, núm vú sưng đỏ dựng đứng ngạo nghễ, dưới thân đong đưa theo từng cái đưa đẩy của người đàn ông. Đằng sau hai chân dạng rộng có thể nhìn thấy rõ ràng chỗ kết hợp của hai người. Côn thịt ra vào trong cơ thể rất nhanh và hoa huyệt lại cắn chặt cự long không buông, dâm thủy từ chỗ kết hợp chảy xuống tạo thành vũng nước nhỏ dưới chân hai người.
Mục Tiếu Lan nhìn bản thân trong gương, ý thức vẫn còn, vẫn có thể cảm thấy đau đớn, xấu hổ, tủi nhục khi bị ép loạn luân nhưng cơ thể không nghe theo mình, hùa theo dục vọng đáng xấu hổ phun ra nuốt vào côn thịt lại rên rỉ…