Tôi luôn lo sợ khi ở cùng chồng

Rồi tôi cũng bước lên xe hoa sau 7 tháng anh theo lời mai mối của chị họ tôi sang tìm hiểu ở tuổi 26. Trước anh, cũng có nhiều người đến tìm hiểu tôi, nhưng rồi cũng không có kết cục …

Tôi là một giáo viên tiểu học trường huyện, chuyên môn tốt, luôn được là giáo viên dạy giỏi của trường và huyện .. dưới con mắt mọi người tuy hơi nhỏ bé, chậm chạp nhưng với công việc ổn định biên chế cũng là mơ ước của nhiều giáo viên trẻ…

Rồi được lời giới thiệu của chị họ, tin lời anh và mọi người cũng đánh giá anh là 1 người đẹp trai, khéo ăn nói, làm ăn uôn bán tốt, khá nhất trong gia đình, tuy nhiên anh cũng chỉ học xong lớp 8 thì nghỉ .. không hiểu hay tại những lời đường mật của a và khi đồng ý về làm vợ anh, tôi tin tưởng ở chị họ và chỉ nghĩ mặc dù trình độ chênh lệch có thể sẽ kéo lại được về khả năng kinh doanh của anh.
Có lẽ tại số rui rủi mà dám cưới của tôi diễn ra vào ngày 13/9 âm lịch nhanh chóng. Sau gần 1 năm tôi đã sinh cho anh 1 baby dễ thương.

Cũng từ khi có em bé, sức khoẻ tôi yếu, trông con vất vả, rồi ở chung 1 nhà với bố mẹ và em trai chồng nhưng ăn riêng từ đó mà mối quan hệ tôi với gia đình nhà chồng phức tạp, tôi đã dần bị mất sữa khi bé mới 2 tháng tuổi trong khi đôi lúc anh vô tâm đi nhậu với bạn bè qua đêm, tôi đã nói chuyện với anh nhiều lần nhưng a không thay đổi…

Cứ thế trong suy nghĩ của tôi luôn hiện hữu anh, nghĩ nhiều tới anh, vất vả khi đêm hôm phải lục đục pha sữa cho bé rồi đến khi bé được 6 tháng đã bị streess, luôn nghĩ anh đã hại con gái mình, tôi đã sợ, rất sợ gia đình anh làm hại tới mẹ con tôi, có cái gì đó cứ rui rủi tôi phải chạy và làm hại chính bản thân mình. Nhưng hôm đó đã được bố mẹ đẻ và anh chị em cứu giúp cho đi viện… thời gian chăm sóc ở viện anh và gia đình anh cũng có mặt để chăm sóc. Sau khi mới hồi phục từ viện trở về, bố mẹ đẻ sợ tôi về gia đình nhà chồng lại bị ức chế đã nói chuyện với anh cho tôi ở bên mẹ đẻ .. rồi 1 tháng , 2 tháng .. trong thời gian này gia đình anh cứ nghĩ tôi đã không thiết sống và làm tự tử đã không chấp nhận tôi cho tôi quay về nhà anh.

Còn anh nghe theo lời gia đình anh đã nhạt dần với tôi, khi tôi khỏi hẳn quay về nhà bố mẹ anh đã không cho tôi vào nhà còn anh ko hề sang đón và lánh mặt … Tôi đã rất chán và uất ức .. Và rồi tôi vẫn ở nhà mẹ đẻ và đi dạy. Anh thường xuyên đón đường muốn nói chuyện với tôi bảo tôi về mà không hề sang đón, không sang nhà bố mẹ tôi … rồi nhiều lần như vậy, tôi đã về nhà chồng bố mẹ chồng vẫn không cho tôi vào nhà… mọi người ở làng nói nhiều anh đã xây nhà ra ở riêng và thường xuyên đón đường tôi bảo tôi về, tôi chấp nhận dù uất ức vì thương con còn bé không sang với gia đình tôi.

 Bé được 18 tháng Tôi quay về, nhưng cũng từ đó, anh càng ngày càng hay nói khích, đi qua đêm và dài ngày không nói với tôi đù tôi có hỏi .. tôi rất chán nản .. trót lỡ bé được gần 3 tuổi tôi lại có bầu, trong thời gian này anh không đỡ đần tôi được nhiều, một mình lo cho em bé, cho tới ngày đẻ tôi vẫn phải vừa đi dạy , vừa trông bé lớn, vừa lo mọi việc cơm nước cho tói giặt chậu quần áo đầy cho cả nhà, ngày nào cũng vậy. Có bé gái thứ hai, tôi vất vả, lại đêm hôm phải thức mặc dù bố mẹ đẻ và em gái tôi giúp đỡ rất nhiều trong khi anh chỉ suốt ngày nói đi làm ăn cả ngày, đi từ sáng đến tối, giúp cho tôi được tháng dđầu tiên cơm nước chỉ buổi sáng sớm và chiều tối khi anh về, đêm anh không 1 lần vào thăm con hay trông con cho tôi, tôi vẫn bị mất sữa có thể do cả hai lần phải mổ đẻ.

Bé được 3 tháng tôi lại bị stress và luôn nghĩ anh không thương ba mẹ con tôi, tôi sợ anh hãm hại, tôi về nhà mẹ đẻ cũng không an tâm sợ bố mẹ và gia đình tôi hắt hủi không thương. Gia đình tôi biết bị phát bệnh lại lần nữa cho tôi vào viện, vào gần thnág thấy tôi tỉnh táo và cho về nhà … rồi cũng từ đó anh đi khuya qua đêm nhiều hơn, tôi nghĩ chắc anh cũng đã có con riêng ở ngoài.. anh chỉ cho tiền mua sữa và vẫn mua nhièu thứ chỉ cho con mà không hề hỏi tôi được câu nào. Giờ bé thứ hai nhà tôi được 14 tháng, tôi cảm thấy ở gia đình sống với anh là trách nhiệm , sống như một địa ngục, tôi không còn tình cảm nào với anh nhưng vì thương 2 đứa con sẽ không có bố nếu ly dị, với lương của tôi không biết tôi có nuôi nổi 2 đứa con ăn học không nữa, thương bố mẹ để tôi, và tôi cũng không có nhà riêng để ở nếu ly dị .. tôi đành chấp nhận ở lại … giờ không biết liệu anh có làm hại tôi và con nữa không. Giờ tôi không biết phải làm như thế nào để được thanh thản. Tôi thương bố mẹ rất nhiều, bố mẹ lại đang đi lấy thuốc cho tôi uống nhưng tôi lại rất sợ … Hãy cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì hả các bạn?

Email: [email protected]

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận