Home Nghệ Thuật Yêu Tôi không thể thôi yêu người ấy và chờ đợi…

Tôi không thể thôi yêu người ấy và chờ đợi…

… 22 giờ đêm, tôi nghe điện thoại của người ấy: “Em qua coi dùm anh
cái máy tính, sao nó không khởi động được. Toàn bộ tài liệu ngày mai làm
việc anh lưu trong đó”.

Không hề do dự, tôi chạy qua. Cái
laptop của người ấy chẳng bị gì, chỉ có người ấy là đang bệnh rất nặng
bởi tôi phát hiện trong máy tính của người ấy có lưu giữ rất nhiều hình
ảnh của mình.

Thoạt đầu tôi ngạc nhiên, sau đó là hoảng sợ. Tôi đã
ngồi bất động rất lâu trước khi quyết định xóa tất cả những hình ảnh đó.
Vậy là những điều tôi linh cảm đã thành sự thật. Tự dưng tôi muốn khóc.
Không có gì đau khổ bằng yêu một người mà phải câm nín. Không có gì đau
khổ bằng yêu một người mà thậm chí khi đối mặt cũng chẳng dám nhìn
thẳng vào mắt nhau…

“Tại
sao em…”- người ấy hốt hoảng khi biết tôi đã xóa tất cả hình ảnh trong
máy tính. Bất ngờ, người ấy nắm tay tôi… Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc
sống lưng. 5 năm làm việc bên nhau, chưa bao giờ tôi có cảm giác này dù
bàn tay người ấy đã không ít lần nắm lấy tay tôi trong những dịp công
ty tổng kết, khen thưởng… Tôi thấy người ấy cúi xuống thật gần; gần đến
nỗi tôi cảm nhận được hơi thở của người ấy trên má, trên môi mình…

Dường như người ấy cũng khóc…

Trong
công ty, ai cũng biết người ấy là một người chồng, người cha mẫu mực.
Mọi người kể với nhau chuyện hơn 10 năm qua, khi người bạn đời của người
ấy bị tai nạn và liệt toàn thân, người ấy vẫn hết lòng chăm sóc vợ và
nuôi dạy hai đứa con… Người ta kể với nhau, mỗi ngày tự tay người ấy tắm
rửa, xoa bóp cho vợ; đêm đêm, người ấy vẫn nằm cạnh vợ để khi có bất kỳ
điều gì xảy ra với người vợ thương yêu của mình thì người ấy là người
đầu tiên phát hiện, xử lý…

Chính những điều đó khiến tôi ngay từ
ngày mới đặt chân vào công ty đã dành cho người ấy một tình cảm thật đặc
biệt. Đó là sự kính trọng, yêu quý một nhân cách, một tấm gương. Rồi
tình cảm ấy đã thay đổi từ lúc nào tôi không hề hay biết. Tôi không dám
bộc lộ lòng mình, không dám nhìn thẳng vào mắt người ấy dù rất nhiều khi
tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng được người ấy ôm vào lòng, được cảm nhận
những nụ hôn ấp áp của một người đàn ông cao quý…

Thế mà khi nó xảy đến, tôi lại lo lắng, hoảng sợ…

Đêm
đó, tôi không về phòng mình. Tôi hết khóc rồi lại cười, rồi lại khóc
khi người ấy xiết chặt tôi vào lòng. Tôi hạnh phúc đến nỗi đã nghĩ rằng,
giá như tôi không chỉ có một mà có rất nhiều sự trinh trắng của đời con
gái thì tôi cũng sẽ trao hết cho người ấy. Tôi muốn ngày mai đừng bao
giờ đến để tôi được mãi mãi bên cạnh người đàn ông mà mình yêu thương,
tôn thờ…

Nhưng rồi bình minh cũng thức dậy. Và tôi còn thức sớm
hơn cả những tia nắng ban mai để trở về phòng mình mà không ai trông
thấy. Đúng hơn là đêm ấy chúng tôi đã không hề chợp mắt. Có lẽ vì vậy mà
những khoảnh khắc hạnh phúc ấy đã trở thành vô cùng…

Những
năm qua, tôi đã sống bằng dư âm của những điều kỳ diệu ấy. Không có thêm
một lần nào nữa nhưng dường như cả tôi và người ấy đều hiểu rằng mình
đã trọn vẹn thuộc về nhau. Và tôi sẽ chờ đợi dù biết rằng, hạnh phúc đến
với mình cũng đồng nghĩa với việc có một người phải đi xa…

Cứ tưởng
là mãi mãi sẽ như vậy. Không ngờ, mới đây, người ấy nắm chặt tay tôi và
khóc: “Khang là một người tốt. Em hãy nhận lời đi vì anh sẽ là một kẻ
độc ác khi bắt em phải sống mãi như thế này…”.

Tôi
đã 35 tuổi. Và người ấy muốn mai mối cho tôi một tấm chồng. Điều đó có
buồn cười không? Hay là tôi phải khóc? Hay là tôi phải tiếp tục gặm nhấm
quá khứ để tiếp tục sống như một kẻ bị bệnh hoang tưởng? Hay là tôi
nghe lời anh mà đi lấy chồng bởi ngày ngày anh vẫn phải chăm sóc người
vợ đáng thương của mình và đêm đêm vẫn phải nằm cạnh người ấy để phấp
phỏng lo sợ những tai ương có thể giáng xuống bất cứ lúc nào…

Điều đau đớn nhất trong lúc này là tôi không thể thôi yêu người ấy và chờ đợi…

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x