Home Nghệ Thuật Yêu Tôi đã đúng khi bỏ vợ để lấy em

Tôi đã đúng khi bỏ vợ để lấy em

Tôi chỉ muốn tự do, không muốn có lỗi với vợ vì cảm thấy khiên cưỡng, gượng gạo khi nói lời yêu thương.

Tôi là người thứ ba đã xen vào cuộc sống của em khi gia đình em đang êm
ấm, em đang có một cậu con trai nhỏ. Cách đây 3 năm, tôi đã tự đấu tranh
rất mệt mỏi. Tôi không còn yêu vợ, vợ cũng không còn tình cảm với tôi,
hầu như không chia sẻ hay nói chuyện với nhau, việc ai lấy làm, sex cũng
thi thoảng, không nhiều. Vợ vẫn muốn sở hữu tôi, vì tôi lo kinh tế gia
đình và việc ăn học của các con, kinh tế gia đình tôi rất khá.

Khi đến với nhau, vợ chồng tôi có tình yêu, tuy rằng từ lúc yêu đến lúc
cưới chỉ vài tháng và lấy nhau khi cả hai còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp
đại học. Tuy vậy, bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ngoại tình hay
bỏ vợ. Tôi không chủ động tìm kiếm, tán tỉnh các cô gái bên ngoài.

Cho đến khi gặp em, ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện xã giao, do
công việc (em và tôi đều làm cho hai công ty nước ngoài cùng ngành). Em
kém tôi 8 tuổi, có bằng thạc sĩ tại Mỹ, tác phong tự tin, chuyên nghiệp.
Tôi cũng học và làm việc ở nước ngoài một thời gian dài. Em giao tiếp
chừng mực, giữ khoảng cách lúc đầu, dần dần em cũng gần gũi, cởi mở với
tôi hơn.

Nếu có một câu tâm đắc dành cho em thì đó là câu: “Chẳng gì đẹp đẽ,
quyến rũ, nhạy cảm và đắm say lòng người hơn người phụ nữ có tâm hồn nhẹ
nhàng, thư thái”. Em nhẹ nhàng, lại vừa cá tính. Em hài hước, rộng rãi
với mọi người. Tôi dần yêu em, và yêu đến mức độ cuồng si, không thể xa
em hàng ngày. Ngoài tôi, còn có một người đàn ông độc thân theo đuổi em.

Không phải lúc nào đàn ông chúng tôi cũng chạy theo những cô gái trẻ
chưa chồng, khi chúng tôi hiểu rằng ngoài lớp son phấn và hàng hiệu thì
về nhà các cô ấy sẽ làm gì, lo toan, chia sẻ và sẽ ứng xử thế nào. Chưa
kể, các cô gái trẻ thường (tôi không nói tất cả) có ý thức lợi dụng kinh
tế những người đàn ông thành đạt, có thể nhõng nhẽo, thực dụng, trống
rỗng vì không chịu học hỏi, không quan tâm đến việc chăm sóc trí tuệ hay
tâm hồn, lại đòi hỏi trách nhiệm.

Một ngày, em đã nói yêu tôi dù vẫn giữ khoảng cách để không đi quá giới
hạn. Qua những câu chuyện, tôi cũng biết chồng em tuy có yêu nhưng lại
quá gia trưởng, mang nặng tư tưởng phong kiến nên vợ chồng không thể đi
đến điểm chung.

Tôi thẳng thắn chê mình yếu đuối, nhu nhược, phá hoại gia đình em. Đàn
ông mạnh mẽ là phải tự dứt đi tình cảm khi cần để không gây ảnh hưởng
người khác.

Cuối cùng, tôi có quyết định cho bản thân. Ngày tôi nói ly dị vợ, em
tròn mắt và xin tôi suy nghĩ lại. Tôi vẫn ly dị, không ép buộc em phải
bỏ chồng. Tôi chỉ muốn tự do và không muốn có lỗi với vợ vì cảm thấy
khiên cưỡng, gượng gạo khi nói lời yêu thương. Người ta nói trái tim đàn
ông nhiều ngăn, nhưng với tôi, tôi chỉ có khả năng yêu được một người,
và hạnh phúc vì thế.

Em giờ đã thành vợ tôi. Chúng tôi nhận hết trách nhiệm nuôi con về mình
đề chồng em, vợ tôi được tự do. Chúng tôi hạnh phúc vì có nhau và các
con cũng coi nhau như một gia đình dưới tài chỉ huy của em. Nếu đã có
hạnh phúc, nhất định nên giữ gìn, nhưng nếu không còn tình yêu, tôi nghĩ
cũng không quá quan trọng việc ly hôn và tái hôn, mạnh dạn đến với nhau
để không phải ân hận.

Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ trường hợp của tôi là số ít vì có được người như em không nhiều. Chúc các bạn luôn có hạnh phúc.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x