Home Nghệ Thuật Yêu Thương bồ của chồng

Thương bồ của chồng

Tôi mường tượng ra bao nhiêu kế hoạch,
nghĩ tới nghĩ lui bao nhiêu điều để nói cho người đàn bà ấy cảm thấy ê
chề nhục nhã và để cô ta thấm thía cái nỗi nhục cướp chồng người khác là
gì. Và tôi cũng nghĩ ra đủ trăm thứ lời cay nghiệt để ‘xử’ người dám
cặp bồ với chồng tôi, khiến cô ta không còn mặt mũi nào mà ngẩng lên
nữa. Nhưng cuối cùng, tất cả những gì tôi đã chuẩn bị trong đầu đã bị
xóa sạch, chỉ còn là con số không. Tôi biến mình thành người bị động,
tôi cứng họng, không nói được lời nào vì quá ngạc nhiên.

Tôi ngạc nhiên không phải người ta quá đẹp, không phải cô ta quá giỏi
cãi, giỏi chửi bới cũng không phải tôi run sợ mà không nói được lời mà
ngạc nhiên vì chồng tôi. Người đàn ông tôi từng tôn thờ, từng coi trọng
và nể phục biết bao giờ biến thành con người hoàn toàn khác.

Nói láo ư, trước giờ, ngay cả từ thông dụng nhất mà người ta hay dùng
anh cũng chưa bao giờ mở miệng. Trong mắt tôi và bao người, anh là người
đàn ông thành đạt và lịch lãm. Thế nên, những người đàn bà bám theo
anh, chắc chắn chỉ có họ mang tội hám tiền, hám sắc. Và trong những cuộc
tình ấy, anh đều vô tội, vì phong thái của anh, hình thức của anh, bản
thân anh đã cho anh có được cơ hội đó. Và người vợ như tôi cũng bị mù
quáng bởi những lời xảo biện từ miệng anh. Nhưng giờ thì mọi thứ hoàn
toàn khác xa với những gì tôi tưởng tượng.

Thương bồ của chồng - 1
Và người vợ như tôi cũng bị mù quáng bởi những lời xảo biện từ miệng
anh. Nhưng giờ thì mọi thứ hoàn toàn khác xa với những gì tôi tưởng
tượng. (ảnh minh họa)

Khi tôi lao vào khách sạn, hình ảnh anh
đang ôm ấp vuốt ve người đàn bà ấy khiến tôi chóng mặt. Vậy mà bao lâu
nay anh thường nói, người ta chuốc rượu rồi dụ anh. Nhưng lần này, chính
là anh chủ động, tôi đứng chết lặng chứng kiến tất cả. Tôi tiến lại
gần, anh hoảng hồn ngã xuống giường. Anh không thể ngờ tôi lại đứng
ngay trước mặt anh. Nhưng anh thật thông minh, phản ứng rất mau lẹ. Anh
đứng dậy mặc quần áo, lập tức văng quần áo về phía người phụ nữ
kia rồi ra sức chửi rủa. Anh mắng cô ta là loại đàn bà lăng loàn, đồ
gái điếm dám lừa anh ta lên giường để vòi tiền. Anh tát tới tấp vào mặt
người đó và buông những lời lẽ thô tục trước giờ tôi chưa từng nghe
thấy.

Người vợ như tôi chết lặng, đứng nhìn
chồng tát người ta mà lòng chua xót. Tôi không nói nổi một lời và cũng
làm ngơ trước những câu xin lỗi của anh. Còn người phụ nữ kia cứ thế
ngồi khóc, chịu đau đớn và chịu anh xúc phạm. Nhìn cô ta hi sinh, chấp
nhận, tôi hiểu, cô ta đã yêu anh thật lòng. Họ đâu giống như những gì
anh nói. Rõ ràng, anh đang chối trách nhiệm. Thật hãi hùng.


Tôi thương người đàn bà ấy, thật sự đó là một người phụ nữ đáng thương.
Có lẽ, cô ta cũng bị những lời đường mật của chồng tôi dụ dỗ rồi rơi vào
hoàn cảnh này. Thật trớ trêu, sao số phận lại bi thương tới vậy. Tôi
cảm thấy toàn thân tê dại mà mọi thứ trống rỗng, không còn muốn nghĩ
thêm gì nữa. Chồng tôi đó sao.

Thì ra, trước giờ chính anh là người đi dụ dỗ người ta, muốn mua chuộc
bao cô gái bằng vẻ ngoài điển trai và sự hào hoa, giàu có của mình. Anh
luôn miệng nói yêu tôi nhưng lại đi tán tỉnh những cô gái trẻ khác. Thật
sợ hãi. Có lẽ, người cay đắng phải là những cô bồ, những người đang mơ
tưởng vào tình yêu của chồng tôi. Tôi còn may mắn hơn họ rất nhiều vì dù
sao, anh còn sợ tôi, còn tôn trọng tôi. Còn họ, họ chẳng là gì trong
mắt anh, chỉ khi ân ái anh mới cần, còn vui vẻ xong, anh sẵn sàng chửi
rủa, ruồng bỏ, giống như một cô gái làng chơi. Đúng là, tôi không biết
phải nghĩ chuyện này như thế nào nữa. Tôi thấy run sợ, sợ chồng mình, sợ
cuộc sống này vì quá nhiều giả dối và toan tính. Đàn bà thật khổ, giờ
thì tôi đã hiểu, không phải những kẻ ngoại tình nào cũng là kẻ xấu vì thật ra, họ không biết mình đang bị người xấu lừa mà thôi.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x