Tham giàu sang…

Thấy
chồng ngày càng kiếm được nhiều tiền, bạn bè xung quanh cũng giàu lên
nhanh chóng, chị không cam chịu cuộc sống với đồng lương giáo viên ít
ỏi. Chị bỏ việc dạy học ở trường để đi buôn. Chồng chị hết lời khuyên
ngăn. Anh muốn chị làm nghề giáo để viên để có thời gian dạy dỗ và chăm
sóc hai con. Còn tài chính, lương của anh với chị cũng đủ cho gia đình
sung túc.

Nhưng
chị mặc kệ, chị muốn cũng được như ai, được bằng chị bằng em, xông pha
thương trường. Chỉ nghĩ mình có đủ tài để kiểm được nhiều tiền như bạn
bè. Chẳng gì từ trước đến nay ai cũng khen chị hoạt bát, không có lí gì
chị lại thua người ta.

Chị
không nhờ đến chồng mà vay mượn bạn bè để kinh doanh. Sau vài vụ đầu,
chị thắng lớn. Chị bắt đầu thay xe, mua đồ trang sức đắt tiền để trưng
diện cho thiên hạ biết tài. Mọi người thấy vậy nức lời khen chị. Chị lấy
làm hả hê với những gì mình có.
Vị
trí của chị trong gia đình càng lúc càng tỉ lệ nghịch với số tiền chị
kiếm được. Chị không còn thời gian để chăm lo cho hai con và quan tâm
đến chồng nữa. Chị như một con thiêu thân lao vào kiếm tiền. Sau vài lần
thắng lớn, chị càng hăng, nhưng việc kinh doanh của chị dần khó khăn
hơn. Với nhiều năm kinh nghiệm trên thương trường, chồng chị khuyên dừng
lại vì rủi ro quá lớn. Nhưng chị không chịu. Thực ra trong tâm chị cũng
thấy bất an nhưng tính hiếu thắng khiến chị không muốn thừa nhận mình
là người thất bại.

Chị
làm ăn thua lỗ, nhưng tuyệt nhiên không nói với chồng. Chị vay mượn
lung tung, không tính toán kĩ mà lao vào kinh doanh chớp nhoáng miễn sao
mong nhanh chóng gỡ gạc được tiền. Chị bỏ bê gia đình, quên mất vai trò
làm vợ, làm mẹ của mình. Và cố gắng của chị dường như không có ý nghĩa
gì hết, số tiền mà chị nợ đã rất lớn. Lúc chị chán chường vì thua lỗ
cũng là lúc chị biết tin anh có người khác.

Anh
đã bên một người phụ nữ khác, một người giúp anh xua tan đi mọi mệt mỏi
sau một ngày làm việc căng thẳng. Một người lắng nghe mọi vui buồn
trong cuộc sống của anh. Ngày trước những việc đó là của chị. Nhưng từ
khi chị lao vào kiếm tiền, chị chỉ biết nói chuyện tiền, chuyện tranh
giành đấu đá mà thôi. Con cái chị cũng không biết chúng cần gì. Chị xa
lạ với chính tổ ấm của mình…

Người
tìm đến chị đòi nợ ngày một nhiều. Chị lẩn trốn. Anh gặp chị, đưa cho
chị một phong bì và một lá đơn: đơn ly dị. Số tiền anh để trong phong bì
là giúp chị trang trải nợ nần, tránh được sự truy tố của pháp luật, còn
tờ đơn là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của họ.

Hôm
nay, trước tòa nghe hai con nói muốn ở với bố, chị chết lặng người đi.
Giờ đây chị đã nhận ra sai lầm của mình nhưng tất cả đã trở thành quá
muộn.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments