“Thâm cung bí sử” (24-14): Nỗi niềm day dứt

>  Trong tận đáy tâm hồn ông tự thấy mình có lỗi và điều này khiến ông day dứt không yên. Rất nhiều đêm ông thao thức nghĩ về người vợ đã quá cố.  Ngày ông nhập ngũ vợ theo tiễn ông cả chục cây số. Vừa đi vừa quệt nước mắt. Những năm tháng ông chiến đấu ở biên giới phía Bắc một mình vợ ông ở nhà phụng dưỡng bố mẹ chồng không để xảy ra một lỗi nhỏ nào.  Khi ông xuất ngũ, hai vợ chồng chung sức xây dựng tổ ấm gia đình. Ông được thân phụ dạy cho nghề đóng cối nhưng ông có nghề mà không có vốn, vợ phải bán đi chiếc nhẫn cưới để sắm bộ đồ nghề cho ông. Kinh tế gia đình nhích dần lên từ đó.
Nếu không nể lời anh Dư và không gặp phải người đàn bà khát tình như chị Tình thì ông không bị vướng vào tơ nhện. Đàn ông có thể từ chối được nhiều thứ nhưng với đàn bà thì rất khó từ chối, nhất là với những người phụ nữ “màu mỡ” như chị Tình.  Lúc đầu thì vì anh Dư nhờ nên ông phải giúp. Sau đó thì chẳng ai nhờ cả nhưng ông cũng hăng hái giúp. Cuộc sống gia đình vốn rất bền chặt, không dễ mà dứt bỏ được các mối quan hệ chằng chịt. Chỉ cần tham lam một chút, tặc lưỡi một cái là hậu quả sẽ khôn lường.  Chuyện tình như tơ nhện, đã vướng vào thì rất khó gỡ. Không chỉ có những đêm nồng nàn mà còn có những đứa trẻ ra đời. Đó là giọt máu của ông, là sợi dây vô hình níu ông với những người khác. Ông không thể quên những đứa con của mình, dù mẹ chúng là ai. Nhưng trong căn nhà thân thuộc của ông ở quê còn có 2 đứa con đang tuổi ăn, tuổi học. Nghĩ đến tình cảnh bơ vơ của chúng ông không sao cầm lòng nổi.
May thay chị Tình cũng là người biết ứng xử. Sau khi bà Ngôn mất, chị Tình không nhận một đồng tiền nào của ông Bằng nữa.  “Nghề hàng xáo đủ nuôi 2 mẹ con em nên anh không phải lo. Anh hãy tập trung lo cho các cháu ở nhà. Chúng nó đang tuổi ăn, tuổi học rất cần đến đồng tiền của bố. Về tình cảm anh cũng không được để cho các cháu cảm thấy bơ vơ, vì mẹ chúng mất rồi. Hãy quan tâm đến các cháu nhiều hơn”. Không chỉ là những lời nói chân thành, chị Tình còn thường xuyên mua quần áo, sách vở gửi cho các con của ông Bằng. Chị không có ý định thay thế mẹ chúng nhưng chị muốn bù đắp cho chúng với tình thương của một người mẹ.  Nhờ thế mà tình cảm của các con với ông Bằng ngày một tốt dần lên. Chúng được học hành tử tế. Và khi lớn dần lên chúng bắt đầu nghĩ đến bố, nhất là đứa con gái. Với các con ông Bằng thấy lòng mình ấm lại nhưng ông vẫn cô đơn.  Nếu không có một người đàn bà để ôm ấp thì tâm hồn của người đàn ông sẽ là một miền sa mạc mênh mông. (Còn nữa)
 Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận