Home Nghệ Thuật Yêu Tâm lý sợ làm dâu

Tâm lý sợ làm dâu

Mối quan hệ vốn mong manh tình cảm này rất dễ vỡ nhưng một vấn đề nan giải hơn là nhiều cô gái muốn phủ định nó: Các nàng sợ làm dâu, muốn ở riêng khỏi nhà chồng. Và không ít cuộc tình tan vỡ chỉ vì nàng không muốn làm dâu.




Anh là con một, ba mẹ còn khỏe mạnh nhưng bà già có tính khắc kỷ. Cưới anh, nàng phải về làm dâu. Nghĩ tới chuyện mấy đứa bạn đi làm dâu mất tự do quá, nàng tái mặt.

Hai người đã ở cùng nhau trên phố, dù căn phòng trọ nhỏ nhưng là khoảng trời riêng không ai làm phiền. Thế nên nàng chần chừ chưa muốn cưới. Gia đình anh giục mãi.

Đúng lúc ấy, anh chàng cùng cơ quan ngỏ lời. Quen nhau cũng lâu rồi, anh này thì kém hẳn người yêu nàng, chỉ hơn cái là hoàn toàn đơn độc từ khi 15 tuổi. Cơ nghiệp anh gây dựng từ khi mồ côi, chàng cũng chưa từng ở cùng một người phụ nữ nào. Nhìn chung anh chàng này giải tỏa cho nàng cảnh làm dâu và cũng khá dễ thương vì sự trong trắng hiếm có.

Nàng dành hai đêm suy nghĩ rồi từ bỏ mối tình cũ không lí do. Sau lời xin lỗi nàng bỏ đi với anh chàng mồ côi.

Nhỏ bạn tôi cũng nhùng nhằng hờn dỗi với người yêu vì anh chàng cứ muốn nàng cưới xong phải ở chung với ba mẹ anh. Nàng nói “thời nào rồi mà còn phong kiến thế, ông bà không chịu hiểu bây giờ chúng ta quen tự do, không ai động chạm vào ai mà”.

Cô nói sợ về làm dâu thì không thể có nhiều thời gian cho công việc, lại làm gì cũng khép nép thưa gửi, đi chơi với bạn bè thì ông bà không cho. Quan trọng hơn là các bà mẹ luôn là “giám sát viên” đời sống riêng tư của họ. Hoa chưa kết hôn nhưng mối quan hệ của nàng và gia đình nhà bạn trai tương đối tốt.

Mỗi lần nghe đám bạn kêu ca về cảnh làm dâu, nàng chỉ cười. “Mi cứ tự tin đi, cưới về rồi họ mới gây khó cho mình”. Hoa không nói. Hạnh phúc luôn bộc lộ trên mặt cô.

Một bộ phim Hàn Quốc mới chiếu trên VTV3 có cảnh chị chồng nói với em dâu rằng “Cô phải cảm ơn em trai tôi, cô mồ côi tự dưng lấy nó cô có gia đình, có ba mẹ còn gì”.

Quan niệm của người phương Đông trọng gia đình, quan niệm làm dâu ăn sâu vào tâm thức bao thế hệ. Nhưng với các cô gái Việt trước tuổi kết hôn khá nhiều người sợ làm dâu. Có vợ chồng bỏ nhau chỉ vì mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu không giải quyết được.

Bạn Hoa có người giễu “Nhỏ này mê phim Hàn Quốc”. Người đàn ông đứng giữa hai người đàn bà yêu nhất đời họ nhưng lại dễ là hai địch thủ. Người mẹ dứt ruột sinh con, thấy nó chăm bẵm có khi tuân lời một đứa con gái mới lớn, bà hình thành tâm lý ghen ngược.

Cô vợ muốn chồng thuộc về mình quên đi quá khứ anh ta là của mẹ, ngay ở hiện tại anh ta vẫn là một người con bên cạnh vai trò một người chồng. Có thể nói người đàn ông ở giữa là khó xử nhất.

Hai người đàn bà họ yêu thương và ai cũng lôi kéo họ có khi không khoan nhượng. Nếu không khéo điều hòa mâu thuẫn, anh có thể mất họ, làm đổ vỡ mối quan hệ theo pháp luật vốn mong manh tình cảm giữa họ.

Để có được mối quan hệ tốt đẹp này là không đơn giản, cần sự cảm thông khéo léo, hy sinh của ba người. Hoa vẫn hạnh phúc sau khi về ở với ba mẹ chồng và 3 người em của chồng.

Thỉnh thoảng mọi người thấy cô chở mẹ chồng đi lễ chùa, trông họ vui vẻ, cô đỡ tay bà, ai cũng nghĩ họ là mẹ con ruột. Hoa nói với mấy cô bạn, họ là ba mẹ mình cũng như những người sinh thành ra cô là ba mẹ của chồng khi họ kết hôn.

Khoảng cách được kết nối bởi mối ràng buộc luật pháp trở thành mối duyên tình cảm tự nhiên là bí quyết cắt bỏ thành kiến giữa họ. Truyền thống gia đình tứ đại đồng đường khó có thể tồn tại trong xã hội ngày nay, nhưng quan hệ gia đình hai thế hệ cũng có nhiều khó khăn tư quan hệ con dâu và gia đình chồng.

Đây là vấn đề khá nan giải khi những cặp bạn trẻ đi tới hôn nhân. Nhưng trong quan hệ này cũng có không ít gia đình khiến họ hạnh phúc trong một mái ấm đùm bọc cảm thông.

Ở đó mỗi người biết vai trò của mình và nhận thức được tâm lý của người khác. Ngày trước các cụ ta mang chỉ tiêu làm dâu để đánh giá đạo đức con người, và nhiều cảnh nàng dâu bị kìm hãm tàn nhẫn xảy ra. Nỗi ám ảnh ấy và lịch sử vấn đề còn kéo dài đến muôn đời.

Nhưng dù trong xã hội nào mối quan hệ “in law” vẫn là một mối quan hệ không thể tư bỏ và nó thực sự kết nối những người “dưng” thành một gia đình. Và gia đình đó chính là bến bờ hạnh phúc, là gia đình lâu dài của mỗi người làm dâu.

Xin mượn những lời thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh để kết thúc bài viết này: “Phải đâu mẹ của riêng anh, mẹ là mẹ của chúng mình đó thôi, mẹ tuy không đẻ không nuôi, nhưng em ơn mẹ suốt đời không nguôi … Mẹ sinh anh để bây giờ cho em”.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x