Home Nghệ Thuật Yêu Sống đi em!

Sống đi em!

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Trong nhóm bạn học từ thuở bé của chúng tôi
có Thủy và Hà, chẳng hiểu vì sao tính cách rất trái ngược nhau. Nếu
Thủy là cô gái yêu đời, lạc quan, ham hoạt động, thích kết bạn, thân
thiện và cởi mở thì Hà lại thường xuyên ủ ê, cái gì cũng dễ dàng làm cô
ấy chán và muốn bỏ cuộc. Cả nhóm hẹn nhau đi ăn, chỉ cần một điều gì
không vừa ý là Hà bảo, hôm nay xui quá, buồn thật. Biết vậy không thèm
ra đường. Đi làm, hễ gặp chút khó khăn là Hà cho là mình bị ghét, bị trù
dập, bị xem nhẹ… tài năng. Lâu lâu lại nghe Hà tuyên bố nghỉ việc, với
lý do muôn thuở là không hợp, mình không chấp nhận được môi trường như
thế, chán lắm.


Cuối tuần, nếu không có độ với cả nhóm, Hà thường giam mình ở nhà, chẳng
biết đi đâu. Ngoài kia ồn ào, đầy khó bụi, cô bảo vậy. Để rồi Hà lại
kêu, cuộc sống sao mà đơn điệu quá, chẳng có gì vui. Rủ làm gì Hà cũng
thoái thác từ chối, với lý do nghe muốn giận rằng, thôi mệt, mình làm
biếng lắm, đâu có ích gì! Ngoài nhóm bạn nối khố quen thuộc chúng tôi
ra, Hà ít bạn bè, bởi nhìn ai Hà cũng chẳng muốn bắt chuyện. Ngược lại,
cũng chẳng mấy ai hào hứng với cô gái tuy bề ngoài dễ thương nhưng nét
mặt cứ thờ ơ không mấy thân thiện. Một hôm, Hà chợt thú nhận, riết rồi
mình hình như chẳng có kỹ năng gì đặc biệt cả, cứ sống lờ nhờ thế này
thì chán thật! Những thói quen kiểu như “Kệ, sao cũng được, chẳng có gì
quan trọng, mình không bận tâm” của Hà làm cho cô ngày càng xa lạ với
cuộc sống quanh mình.

Trong khi đó, Thủy không hào hứng đi thả
diều với mấy đứa cháu họ thì đi thăm nhà mở, lên chùa phụ phát cơm từ
thiện. Hẻm nhà có chương trình “chủ nhật xanh” tổng vệ sinh, là thấy
Thủy góp một tay. Lúc nào cũng thấy Thủy bận rộn. Cô thổ lộ, ước gì có
thêm thời gian để học bơi, chơi cầu lông cho thỏa thích. Thủy bảo, lấy
đâu ra lúc rảnh rỗi để mà ai oán than thở. Cuộc sống thú vị lắm, nhiều
niềm vui lắm, mình cũng có ích lắm chứ, nếu như mình có thể mở lòng…

Bạn trai Hà ngao ngán khi thấy cô cứ quẩn quanh, làm gì cũng e dè, nhìn
gì cũng chỉ thấy toàn mặt trái bi quan của nó. Đến khi hết chịu đựng
nổi, phải bỏ đi, anh chỉ buông một câu được Hà thút thít thuật lại với
cả bọn rằng:“Em phải thay đổi mới được. Hãy sống đi em!”.

“Sống đi em!” trở thành phương châm của cả nhóm, nhất là trong việc giúp
Hà thay đổi cách nhìn, cách sống. Cả bọn tích cực kéo Hà ra khỏi nhà,
tham gia vào những hội nhóm này nọ. Học thêm một môn gì đó chẳng bao giờ
là thừa. Muốn thành công thì phải nỗ lực, muốn thăng tiến thì phải biết
dấn thân.

“Sống đi em!” trở thành một thách thức của chính Hà, khi cô hiểu ra
rằng, chỉ có “sống” mới tạo nên nét đẹp tự tin, tươi trẻ và đầy sức
sống. Đâu thể để ngày tháng đi qua vùn vụt một cách vô nghĩa được, khi
tuổi trẻ của ai cũng chỉ có một lần. Có lẽ Hà đã dần hiểu ra, khi mình
không biết tận hưởng cuộc sống, không biết tự tạo niềm vui và cơ hội cho
mình, thì hạnh phúc làm sao có thể mỉm cười với mình?

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x