Phải lấy người hơn anh!

Cũng chẳng hiểu tại sao hôm nay, Lan lại có cảm giác buồn như vậy! Cô khẽ thở dài đánh thượt một cái rồi nằm bẹp lên bàn nghĩ mông lung… Cô cũng chẳng hiểu vì sao cô buồn, cũng chẳng thể định nghĩa được những cảm xúc cô đang mang trong mình là gì nữa… Chợt thấy mọi thứ dường như xa xăm quá!

25 tuổi, Lan đã trải qua hai mối tình… Hai chàng trai ấy, mỗi người một tính cách, một nếp sống, một sự lựa chọn… không ai giống ai. Nhưng tình cảm họ dành cho cô và cô dành cho họ đều là thật lòng, chỉ có điều, mỗi người đến với một thời điểm khác nhau và tình yêu của cô dành cho họ cũng khác nhau.

Mối tình đầu của cô hơn cô hai tuổi. Cũng là người cùng quê, cùng lớn lên bên nhau, cùng san sẻ với nhau những niềm vui nỗi buồn… Và khi cô bắt đầu vào  đại học, cũng là lúc chàng trai ngỏ lời yêu thương! Cứ tưởng sau một tình bạn bền vững, sau những sẻ chia vui buồn và bên cạnh nhau trong suốt thời gian qua… họ sẽ hiểu và yêu thương nhau hơn! Nào ngờ, cũng vì một sự hiểu nhầm chẳng đâu vào đâu, cuối cùng họ cũng phải chia tay nhau… Cho dù chàng trai ấy cố níu, cố  kéo, cố giữ tình yêu ấy bên mình…nhưng một khi đã chạm vào lòng tự trọng của cô gái, đã làm tổn thương yếu mền của cô… thì với cô, tất cả cũng chẳng còn gì để níu kéo nữa…


Và mối tình đầu của họ đã ra đi như thế!

Có lẽ, anh sẽ  không bao giờ hiểu được những cảm xúc hỗn độn đang diễn ra trong tâm hồn cô?

Chia tay mối tình đầu hơn một năm, cô gặp và yêu anh chàng phóng viên
đầy nhiệt huyết, đam mê và cũng khôn khéo hơn hẳn chàng trai đầu tiên
của cô. Sự từng trải của anh khiến Lan say đắm trong tình yêu ấy… Chưa
bao giờ cô cảm giác có được sự hạnh phúc trọn vẹn như chính lúc này. Cô
yêu anh, thương anh, dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người con
trai cô yêu thương… Và anh cũng vậy! Dẫu biết rằng, đôi khi anh vẫn còn
hờ hững với cô, vẫn còn bao lo nghĩ cho gia đình và công việc, vẫn dành
rất nhiều thời gian cho bạn bè anh… Nhưng cô tặc lưỡi tự động viên
mình: “Vì anh là nhà báo, vì anh không có nhiều thời gian, vì anh còn
phải lo nghĩ cho công việc của mình và vì…”.

Nhưng cô nào biết, sự hờ hững, vô tâm của anh không phải vì anh dành
tất cả thời gian cho công việc, cho gia đình và bạn bè… mà ở bên cạnh
anh, vẫn có một bóng hình của người con gái khác, anh vẫn khắc khoải
nỗi nhớ về mối tình đầu của mình và cô vẫn chỉ là người lấp  đi khoảng
trống mênh mông trong trái tim người con trai ấy!

Lan thảng thốt khi nghe tin anh lấy vợ! Cô không khóc, không buồn,
không quằn quại đau đớn… mà chỉ thấy bất ngờ vì sao anh lại có thể lấy
vợ  khi mới cách đây một tuần thôi, anh vẫn ở bên cô, nói nhớ và thương
yêu cô nhiều lắm! Cô ngỡ ngàng trước sự lựa chọn mà  không hề báo trước
của anh!

Có lẽ, anh sẽ  không bao giờ hiểu được những cảm xúc hỗn độn đang diễn
ra trong tâm hồn cô? Anh cũng không hiểu  được cô sẽ nghĩ gì, nói gì
khi biết được sự thật đó… Nhưng anh biết chắc một điều, cô sẽ hận anh
lắm, ghét anh lắm, căm thù anh lắm… vì anh thừa hiểu… cô cũng yêu anh
nhiều biết bao nhiêu!


Tại sao khi mọi sự đã rồi… anh mới dám nói lên sự lựa chọn của mình?

Khi người ta tay trong tay hoan hỉ trong ngày cưới thì cũng là lúc Lan
co ro trong căn phòng nhỏ để tự vấn chính bản thân mình! Cô đã sai? Cô
đã không tốt? Cô  sống tệ bạc với anh? Hay… cô dối trá  lọc lừa anh
trong suốt thời gian qua?… Cô đau, đau lắm! Tại sao… cũng là con
người với nhau mà  anh lại đối xử tệ với cô như vậy? Tại sao anh lại
chọn cô ấy… mà không phải là cô? Sự giằng xé giữa những cảm xúc và  dằn
vặt với những câu hỏi đó khiến cô cảm thấy mệt mỏi đến vô cùng! “Có lẽ,
giờ  này anh ta đang ngập tràn trong niềm hạnh phúc với sự  chúc tụng
của biết bao người! Có lẽ, họ sẽ  nhìn nhau đắm đuối, tay nắm chặt tay
và miệng cười thật hạnh phúc trước sự ngưỡng mộ của bao người…” – Cô tự
dằn vặt mình với những ý nghĩ “điên loạn” đó!

“Em à! Đến một ngày nào đó, anh sẽ nói cho em lý do vì sao anh phải lựa
chọn người con gái đó! Hãy tha thứ cho anh… Anh xin lỗi!”  –  Tại sao
anh phải xin lỗi cô khi đó đã là sự lựa chọn của anh? Tại sao lại là
“Phải chọn” mà không phải là “tự nguyện”, “thật lòng”?… Chẳng nhẽ,
anh nợ nần gì người ta để rồi phải lấy người con gái ấy để trả ơn sao?
Chẳng nhẽ… anh đến với cô ấy là vì ép buộc chứ không phải là thật lòng
muốn lấy làm vợ sao? Chẳng nhẽ… đấy là ân huệ anh phải trả cho cô gái
đó suốt mấy năm trời ròng rã chờ đợi anh sao? Nếu thế… Tại sao anh
không thật lòng nói cho cô biết tất cả? Tại sao khi mọi sự đã rồi… anh
mới dám nói lên sự lựa chọn của mình?

Cô nhếc mép cười “Đồ đểu cáng! Anh là một kẻ đểu cáng”. Tại sao anh có
thể nghiễm nhiên hưởng thụ hạnh phúc khi anh vẫn nói yêu thương cô? Tại
sao khi anh ái ân với người phụ nữ khác… anh còn dám gọi điện nói nhớ
nhung cô? Chẳng nhẽ cô rẻ mạt đến thế sao? Không! Cô không phải là loại
con gái ấy! Cô không phải là kẻ mua vui cho những chàng trai háo thắng
như anh! Cô sống và yêu hết trái tim mình thì cũng có nghĩa cô sẽ hận
và ghét anh đến tận xương tủy…

Lại là anh…  lại là những tin nhắn tình cảm sướt mướt của anh ta, lại
là những câu từ xảo ngôn sau những “lầm lỗi” ấy sao? Cô ném phăng chiếc
điện thoại vào trong góc tủ, rồi lại nhếch mép cười… “Đồ đểu giả”… Chưa
bao giờ cô thấy khinh bỉ và ghê tởm người con trai cô đã từng yêu
thương như bây giờ cả! “Sao anh có thể sống khốn nạn với tôi như vậy
chứ?” – Cô úp mặt vào ngực gối, gào lên khóc nức nở như một đứa trẻ.


Nhất định, tôi phải lấy người hơn anh!

“Anh phải cưới cô ấy… mặc dù anh không yêu! Tương lai của anh, sự nghiệp của anh, tất cả những gì anh có được ngày hôm nay… tất cả đều nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ cô ấy! Anh không thể là một kẻ “ăn cháo đá bát”, không thể lấy oán trả ơn… Anh xin lỗi! Anh hèn hạ và đê tiện lắm em à! Hãy quên anh đi… Hãy tìm cho mình một hạnh phúc mới, một hạnh phúc thực sự nghe em!” – Đọc những dòng tin nhắn ấy, nước mắt cô chực trào ra… Cô không đủ cao thượng để thứ tha cho anh, không đủ bao dung để bỏ qua mọi tội lỗi… nhưng cô đủ dũng khí, để mạnh mẽ bước đi trên con đường cô độc của mình!

“Nhất định, tôi phải lấy người hơn anh!” – Cô ngẩng mặt lên trời và cười khẩy với đời, với kẻ bội bạc kia và với chính bản thân yếu đuối của mình! “Cuộc sống vốn để mọi thứ theo đúng chỗ của nó” – Cô tin chắc, cuộc sống sẽ không để cô phải thiếu khuyết bất cứ một thứ gì… khi cô sống và yêu thương hết mình như vậy!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments