Home Nghệ Thuật Yêu Nhật ký: Chị yêu em (P.1)

Nhật ký: Chị yêu em (P.1)

Khi còn là sinh viên, tôi khá nổi bật vì là hoa khôi của trường, lại
có thành tích cao trong học tập. Lúc còn là sinh viên năm nhất, tôi đã
cộng tác với nhiều báo đài, đến năm hai đã được nhận vào làm ở đài
truyền hình. Tôi được cha mẹ tin tưởng, đặt nhiều hy vọng, được bạn bè,
thầy cô yêu quý.

Ngày ấy, tôi được nhiều anh theo đuổi, giàu có, nghèo có, giả dối,
chân thành đều có. Nhưng không hiểu tại sao tôi không thể có cảm tình
được với bất kỳ ai. Mọi người bảo tôi kén cá chọn canh và tôi cũng nghĩ
thế thật. Có lẽ tôi chưa gặp được người phù hợp, duyên trời chưa định,
vả lại thế cũng tốt… tôi càng có thời gian cho học hành và công việc
của mình hơn. Vì thế, dù thấy lũ bạn mải mê hẹn hò, yêu đương tôi cũng
chẳng lấy làm sốt ruột.

Ra trường được 3 năm, tôi có thêm bằng thạc sỹ, công việc cũng tốt
hơn trước nhưng chuyện yêu của tôi vẫn chẳng thấy có biến chuyển gì. Lúc
này mọi người lại nghĩ tôi đang phấn đấu công danh nên chưa muốn yêu
ai, và tôi cũng nghĩ thế thật. Nhưng đến bây giờ thì tôi đã hiểu, đã tìm
được bản ngã của chính mình… tôi là les!

Tôi chỉ nhận ra sự thật ấy khi có chuyến công tác vào Nha Trang cùng
một đồng nghiệp nữ. Thường thì chúng tôi có phòng riêng nhưng do hôm đó
khách sạn hết phòng nên chúng tôi ở phòng đôi. Cô ấy tên Hoài Thu, ít
hơn tôi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, vừa được tôi tuyển vào
phòng. Trước kia tôi đã từng nghĩ nếu là con trai, nhất định mình sẽ tán
bằng được cô gái này, một cô gái thông minh, xinh đẹp lại có thân hình
gợi cảm. Hơn nữa, tôi nghĩ đơn giản rằng, đàn ông hay phụ nữ đều thích
cái đẹp nên tôi để ý Thu cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đến
khi ở cùng phòng nhau, tôi nhận ra cảm xúc, suy nghĩ của tôi trước đây
hay bây giờ đều là do tôi thích cô ấy.

Nhật ký: Chị yêu em (P.1), Bạn trẻ - Cuộc sống, les, tinh yeu les, nhat ky nang les, chuyen tinh yeu, tinh yeu dong gioi, tinh yeu nu gioi, gay, gioi thu ba, dong tinh, bao
 
Trong mắt tôi em là cô gái hoàn hảo (Ảnh minh họa)

Khi tắm xong, Thu quấn mình trong chiếc khăn bông, để lộ đôi chân
trắng mịn màng, phần trên thấp thoáng vòm ngực đầy đặn. Lúc nhìn thấy cô
ấy bước ra từ nhà tắm, tim tôi đập thình thịch, có cảm giác như ngộp
thở. Cố trấn tĩnh lại bản thân và tỏ ra bình thường, tôi đi lấy quần áo
rồi vào ngồi trong buồng tắm, phải mất đến hơn một tiếng tôi mới có thể
bước ra ngoài.

Từ lúc ấy, tôi ngại nhìn Thu, ngại bắt chuyện, có chút gì đó cáu kỉnh
trong giọng nói của tôi. Thu lại tưởng làm tôi phật lòng điều gì nên
lại càng sán đến hỏi han. Mỗi lần như vậy, tôi lại đứng dậy đi ra chỗ
khác nhưng em không chịu dừng lại. Tối đến khi chúng tôi đi ngủ, em vòng
tay qua người tôi thủ thỉ: “Chị à, có chuyện gì em không phải chị cứ bảo em, em sẽ sửa mà”, rồi cô ấy gục đầu vào lưng tôi.

Những cử chỉ của em khiến tôi không thể kìm được bản thân, tôi đã
quay lại ôm và hôn em cuồng nhiệt. Giây phút đó với tôi thật tuyệt vời
nhưng nó lại khiến em kinh ngạc vô cùng,… Em không kịp phản ứng gì,
chỉ mở to mắt nhìn tôi. Khi nhận ra hành động của mình, tôi cũng cảm
thấy kinh tởm chính bản thân mình. Lúc đó, tôi vớ vội áo choàng chạy ra
biển, đêm ấy tôi không quay lại phòng.

Cả đêm đi lang thang trên bờ biển, tôi vẫn không thể lý giải hay nói
chính xác là tôi không thể tin được những gì đã xảy ra. Tôi là les ư?
Tôi đang có trong tay tất cả những gì mình muốn nhưng nếu mọi người biết
tôi là, tôi sẽ còn lại gì đây? Nhớ lại những câu chuyện đọc được trên
mạng tôi mới thấy những người les họ đã khổ sở như thế nào và chẳng nhẽ
giờ đây, tôi là một trong số họ? Làm sao tôi dám quay lại gặp em nữa?
Nếu em nói ra, tất cả mọi người sẽ biết chuyện này sao? Tôi tưởng tượng
ra những ánh mắt của mọi người nhìn mình đầy khinh miệt… nhưng dù sao
đi nữa, tôi vẫn phải đối mặt với tất cả…

Quay lại phòng lúc trời đã sáng, thấy em đang năm nghiêng mặt vào
tường, tôi nghĩ chắc em đang ghê tởm tôi lắm. Vội vàng thay quần áo, thu
xếp hành lý, tôi nói với em là mình sẽ chuyển sang khách sạn khác, có
gì cứ liên lạc qua mail hoặc nhắn tin. Vừa xếp đồ vào valy, bàn tay vẫn
đang run lên bần bật. Dù đã ngồi mất cả đêm để lấy lại bình tĩnh nhưng
sao đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể điều chỉnh được cảm xúc và hành
động của mình.

Nhưng tôi sững người khi em tiến đến gần và ôm tôi, đặt lên má tôi một nụ hôn  nhẹ nhàng.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với tôi và em?

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x