Home Nghệ Thuật Yêu Người như em chỉ… để yêu thôi

Người như em chỉ… để yêu thôi

Ừ, thì em “cao giá”…

Khi thấy Xuân “cặp kè” với Đạt, có người thì trầm trồ vì họ quả là “xứng đôi vừa lứa”. Đạt là người đàn ông thành đạt, giỏi giang, gia đình công chức nề nếp, lại khá “lành tính” và chân thành. Còn Xuân, cô con gái độc nhất của một gia đình công nhân viên chức nhà nước khá giả, bản thân cũng học rộng lại khá xinh xắn.

Hai người quả là “một cặp trời xinh” khi đứng bên nhau. Người tốt thì “vun vào” mong họ thành đôi, nhưng cũng có không ít người ghen tỵ và ra vào nói những điều “thị phi”: “Con bé đó thì có gì, cũng thường thôi, chắc cũng chả được lâu đâu”.

Mặc dù nghe được những “điều tiếng không hay”, và cũng không có ít người “nói xấu sau lưng” khi thấy Đạt “để ý” đến Xuân, nhưng với bản tính “hồn nhiên” và tin người, Xuân bỏ hết ngoài tai những lời đàm tiếu đó, và “tin tưởng” vào một hạnh phúc không xa.

Mặc cho những điều “thị phi” bên tai, Xuân vẫn tin tưởng vào một hạnh phúc không xa (Ảnh minh họa)

Xuân tin Đạt, vì những gì xung quanh anh đều khiến cô không thể “ngi ngờ”, hơn nữa Đạt cũng là một người đàn ông nghiêm túc, ít khi biết nói những lời có cánh hay lãng mạn như mấy người “trót lưỡi đầu môi”, thậm chí cũng không biết đùa, mà nói rất thật, vậy nên Xuân càng tin vào tình yêu của Đạt là sự chân thành tuyệt đối.

Bản thân Đạt khi yêu Xuân cũng hay nói về những điều dự định trong một tương lại đẹp, về ý định trở thành một “ông bố” tốt và biết chăm lo. Tình yêu đầu đời non nớt bên cạnh một người đàn ông hiền lành và chu đáo khiến cô gái trẻ mang rất nhiều hy vọng, và hạnh phúc riêng.

Vậy mà đùng một cái, Đạt báo tin lấy vợ. Loáng thoáng đến tai Xuân, khiến cô “giật mình thon thót”. Vậy hóa ra cô là cái gì trong suốt thời gian ấy, vậy ra tình yêu là cái gì khi người ta đến với nhau. Nào câu cô phải hạng non kém hay vớ vẩn gì, cô cũng đâu thua kém ai, vậy mà sao…..Trăm nghìn câu hỏi như muốn gào thét trái tim cô.

Vậy mà với anh, tình yêu của cô chỉ để “đánh bóng” thêm tên tuổi cho anh (Ảnh minh họa)

Cô tìm đến Đạt mong một lời giải thích, ngờ đâu anh thảnh nhiên và lạnh lùng một cách thật đến nỗi cô thấy tê điếng người: “Ừ, thì em cũng có giá, nhưng mà người như em chỉ hợp bên cạnh em để tô điểm cho đúng bộ đúng cặp thôi. Xin lỗi em”.

Cô như không còn tin vào tai mình, cô sụp xuống, hóa ra người ta yêu nhau, chỉ để … đánh bóng tên tuổi thôi sao?.

Nhưng người như em chỉ… để yêu thôi!

Hoàn là con gái Hà Nội gốc, xinh đẹp, cũng không ít người thành đạt theo đuổi, vậy mà không hiểu sao cô lại yêu “sếp” mình đến thế. Đó là một người đàn ông thành đạt, là đối tượng “dòm ngó” của không ít người, đồng thời lại là sếp của cô.

Thế nên mới có chuyện, mọi người cho đó là thứ tình yêu có tính toán, đó là thứ tình yêu nửa vời và không lâu bền. Tình yêu của cô cũng chỉ như “món đồ trang sức” làm đẹp thêm cho hình ảnh một doanh nhân thành đạt, chỉ để cho mọi người thấy rằng: Đại gia tất có chân dài theo, vậy thôi.

Nhưng cô biết anh không như thế, vì thực tế giữa hai người không phải như mọi người nghĩ. Bản thân cô cũng đã về ra mắt bố mẹ anh, cũng được ông bà quý mến và vun vào. Em trai anh cũng thích cô là chị dâu và không ngừng tìm cách nhân tình cảm lên cho hai người. Bên gia đình cô cũng vậy, cũng quý mến anh và đã coi như người trong nhà.

Hoàn thì tin tưởng tuyệt đối vì cả hai bên gia đình đuề biết mặt và vun vào (Ảnh minh họa)

Không ít lần họ qua lại nhà nhau và thân quen với mọi người như đã ngầm đính ước. Dù chưa nói ra, nhưng cô mặc nhiên và hầu như tất cả mọi người nữa đã ngầm hiểu, giữa họ chỉ còn là vấn đề thủ tục và thời gian.

Do đó, dù cho mọi người có tò mò hay bàn ra tán vào thế nào, cô cũng “bỏ ngoài tai” và hoàn toàn tin tưởng vào anh.

Vậy mà nửa tháng nay, anh bỗng nhiên “ngãng ra”. Ngỡ anh bận nên cô cũng không gây sức ép. Biết anh là người của công việc nên cô cũng không gây thêm phiền toái mà im lặng để anh tập trung vào chuyên môn. Ngờ đâu đã gần một tháng rồi mà anh vẫn không nói gì.

Cô đang nghĩ sẽ tìm anh để hỏi chuyện thì em trai anh đến tận nhà và báo cho cô tin vui: “Anh Hoàng Anh sắp lấy vợ, vợ là người yêu cũ của anh ấy”.

Cô không tin và dường như còn nghĩ là cậu em đang trêu đùa, nhưng vẻ mặt cậu ấy khong có gì là đùa cợt cả. Cô hỏi lí do thì cậu chối quanh, mãi sau cậu mới nói được: “Chị ấy đã có mang rồi, cái thai cũng lớn nên không thể “bỏ được”.

Nhưng với anh, cô không thể là một người vợ, mà chỉ là một người để… yêu(Ảnh minh họa)

Vậy là rõ, hóa ra yêu cô, còn mang cô về nhà giới thiệu, nhưng anh vẫn qua lại với người yêu cũ, còn có con với cô ta nữa. Vậy thì cô chỉ là vật thế thân thôi sao.

Chưa hết đau đớn, vậy mà cô còn thấy “choáng hơn” khi em trai Hoàng Anh đưa cho cô một mảnh giấy ghi rõ: “Anh mong em hãy nghỉ việc, lợi cho anh, lợi cả cho em. Đừng để đến khi khó xử, anh không muốn em đau lòng. Em là cô gái tốt và là niềm mơ ước với nhiều người, nhưng với anh, em chỉ có thể là người yêu, một người yêu tốt thôi, người như em, không thể là vợ anh. Mong em hiểu!”

Chỉ vài lời ngắn ngủi vậy nhưng cô cũng hiểu được mọi chuyện. Lòng tự trọng của một đứa con gái khiến cô không thể tiếp tục.

Chắc chắn, ngày mai cô sẽ nộp đơn nghỉ việc!

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x