Người chồng cạn nghĩa

Không ngờ, đó là âm mưu của anh với cô bồ đang làm chung công ty với anh.

Từ khi cầm lá đơn có chữ ký của tôi, anh đi đêm này qua đêm khác không về. Tôi nuốt nước mắt vào lòng, nói dối người thân là anh đi làm thêm ban đêm không về được. Sáu tháng sau, tòa xử, phòng xử án chỉ có hai người và hội đồng xét xử. Cả nhà tôi không ai biết cuộc ly hôn âm thầm đó, nhưng chúng tôi đã chính thức là người dưng khi con tôi vừa chào đời. Lúc ấy, anh thích đi thì đi, thích về thì về. Về mặt pháp lý, tôi không gì để giữ chân anh cả. Về mặt tình cảm, từ lâu anh đã ruồng bỏ tôi rồi. Tôi trống trải, hoang mang và hoàn toàn suy sụp.

Thương con thiếu cha, tôi điện thoại năn nỉ: “Anh về nhà cho con có hơi ấm của anh đi, em hứa dù anh có cặp bồ với ai, có làm gì đi nữa em cũng không ghen tuông, không phản ứng. Miễn là anh về với con”. Anh trả lời: “Giờ tao không có gì ràng buộc, khi nào thích thì tao về với con, không thì thôi, khỏi năn nỉ”. Anh chỉ về mỗi khi cãi nhau với cô bồ, về để nựng con, để hành hạ tôi cho hả giận rồi lại đi…

Kỷ luật cơ quan anh không cho phép nam nữ có quan hệ bất chính. Tôi biết điều đó nên âm thầm tập trung chứng cứ anh lừa tôi ký đơn ly hôn giả để báo cáo với tổ chức. Anh biết chuyện, nhắn tin cho tôi: “Thôi đi, đừng làm ầm lên. Mai lên phường tôi làm giấy đăng ký kết hôn lại”. Ý tôi đã quyết, ba má tôi đã biết chuyện nên tôi không còn gì để níu kéo.

Trước đây, chuyện tình của chúng tôi ai cũng cho là lý tưởng. Chúng tôi quen nhau từ thời học chung lớp 11. Tốt nghiệp THPT, anh rời quê lên thành phố học nghề. Ba má tôi nuôi anh ăn học suốt bốn năm trời, đóng học phí cho anh, chăm sóc anh những khi ốm đau nên không ai ngờ có ngày anh qua cầu rút ván. Tôi nộp đơn đến cơ quan anh, trình bày rõ mọi việc. Dường như tôi đã rơi vào đáy của sự khổ đau nên muốn làm “cho ra lẽ” tất cả mọi chuyện. Tình yêu có lẽ đã biến thành lòng thù hận. Chỉ tội nghiệp con gái bé bỏng của tôi…

Sáng nay anh nhắn: “Tôi đã hết đường sống, em ráng nuôi con”. Đọc tin nhắn của anh mà lòng tôi không chút cảm xúc… Biết đâu đó lại là một “khổ nhục kế” mới. Hình như lòng tôi đã chai đá mất rồi!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments