Home Nghệ Thuật Yêu Mệt mỏi vì chồng quá…đàn bà

Mệt mỏi vì chồng quá…đàn bà

Đàn bà từ chợ…

Hạnh lấy chồng được 3 năm nay nhưng chưa lúc nào cô có cuộc sống tử tế cho đúng nghĩa của nó. Dù gia cảnh chẳng thiếu thốn gì, vật chất đầy đủ nhưng Hạnh không lúc nào cảm thấy hài lòng và vui vẻ được. Hàng xóm láng giềng ai nhìn vào cũng ngượng mộ gia đình Hạnh vì có một người chồng đảm đương, tháo vát, lo chu toàn mọi việc cho vợ con. Nhưng có ai biết đâu rằng, chính sự săn sóc thái quá, đến mức đàn bà của chồng là nguyên nhân khiến Hạnh sống không yên. 

Số là Lâm, chồng Hạnh là kiểu người chi li từng tí một. Ngày yêu nhau, Lâm không thế. Chỉ là thi thoảng anh có những biểu hiện khó hiểu như không bao giờ cho người ăn xin, thi thoảng hay mặc cả nhưng tất cả Hạnh đều cho đó là việc “cư xử đúng mực” của xã hội trong thời đại này. 

Nhưng từ ngày làm chồng, Lâm khác hoàn toàn. Anh bắt đầu bộc lộ hết bản chất của mình, chi li căn ke từng tí một. Ai nhìn vào không biết, cứ tưởng cái việc đi chợ của chồng là chăm chỉ, thương vợ nhưng thực chất anh làm vậy vì anh cho rằng, vợ mình có tính hoang phí, vung tay quá trán nên anh sợ, ra chợ Hạnh không mặc cả mà cái gì cũng bị chặt chém. Thế nên nhất quyết là từ nay việc đi chợ là phải đợi anh về hoặc là anh đích thân chở vợ ra chợ. Dù là ăn cơm muộn cũng phải làm như vậy.

Mệt mỏi vì chồng quá…đàn bà, Eva tám chuyện, Chong co tinh dan ba, tinh dan ba, vo chong, mau thuan vo chong, hanh phuc gia dinh, hanh phuc, vo chong cai nhau, hon nhan
Nhưng từ ngày làm chồng, Lâm khác hoàn toàn. Anh bắt đầu bộc lộ hết bản chất của mình, chi li căn ke từng tí một.

Ra đến chợ thì ngại chín mặt vì chồng bởi Lâm mặc cả từng trăm, từng hào. Nói là vài nghìn còn được, đằng này anh tính từ 5 trăm lẻ. Ai cũng nhìn Hạnh lắc đầu vì cho rằng, chồng cô quá ki bo, tính toán. Rồi người ta lại xì xào nhau, thảo nào nhà giàu có thế. Có thể thì mới có của mà để dành. 

Lâm mặc kệ những lời dị nghị, ai không bán cho anh thì ngay lập tức anh đi, chẳng thèm mặc cả vài lời. Rồi lâu dần, có người còn chẳng muốn bán dù rằng được giá vì họ đã quen với thái độ của Lâm hoặc là cố tình nói giá thật cao để anh không còn đường mà mặc cả. 
Đã thế, có lần Lâm ra chợ mua cho cả đống rau củ, thức ăn, nhét đầy tủ lạnh để an cho cả tuần, cả vài tuần. Xong xuôi đó anh mới yên tâm đi làm mà không phải lo chuyện vợ không biết mặc cả là gì. 

Nhiều lần trong chợ có bà bán cá trả tiền rách, anh còn lằng nhằng không lấy dù đó chỉ là tờ 1 nghìn. Xấu hổ với chồng, Hạnh nhanh tay  lấy vội và giục Lâm đi nhanh. Nếu không có sự xuất hiện của vợ thì không biết rằng Lâm sẽ nói dai nói dài đến bao giờ nữa. Xấu hổ vì chồng lắm nhưng cũng chẳng biết làm sao, những lúc như thế Hạnh cũng chỉ biết cúi đầu mà đi. 

…Vào đến trong nhà

Không nói đến việc chợ búa, trong nhà Lâm cũng tỏ ra là người hà tiện và đàn bà vô cùng. Nếu Hạnh chẳng may nói lỡ lời là Lâm cứ dỗi đến mấy hôm, không nói cũng chẳng rằng. 

Đã thế cái thói ấy len lỏi vào từng bữa ăn, giấc ngủ khiến cho Hạnh cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Cứ đi vệ sinh đêm là Lâm lại ngóc đầu lên nhắc rằng, nhớ phải tắt điện. Không biết bao nhiêu lần như thế.  Dù rằng Hạnh chẳng bao giờ quên hoặc cô rất cẩn thận từng li từng ti nhưng cái sự thái quá của chồng khiến cô chịu không nổi. 

Đang đêm anh thấy Hạnh đi lâu cũng mò dậy hỏi xem vợ đang làm cái gì mà lâu thế, đêm hôm còn bật điện sáng trưng làm gì mà không hề hay quan tâm xem thực hư vợ anh có bị làm sao trong nhà vệ sinh hay không. Đúng là tính xấu khó đổi. 

Hạnh không phủ nhận rằng Lâm tốt, không quan hệ lăng nhăng, chơi bời này nọ nhưng khổ nổi, có cái bệnh “đàn bà” của anh thì thật tình khó khiến cho người ta thông cảm được. Nhịn được một vài lần còn khó nói chi đến suốt ngày phải chịu cảnh đay nghiến, soi mói nhòm ngó từ bữa ăn, giấc ngủ như thế.

Mệt mỏi vì chồng quá…đàn bà, Eva tám chuyện, Chong co tinh dan ba, tinh dan ba, vo chong, mau thuan vo chong, hanh phuc gia dinh, hanh phuc, vo chong cai nhau, hon nhan
Còn vô vàn những chuyện đàn bà của Lâm nữa khiến Hạnh thật sự không chịu nổi.

Có hôm một người bạn của Lâm đến trả nợ. Hạnh chẳng biết là nợ nần của bạn bè anh ra làm sao nhưng thấy bạn đến trả Hạnh đã rất ngạc nhiên và mời mọc nước non nói chuyện. Đến cuối buổi mới tá hỏa ra rằng, anh ta chỉ nợ chồng có 4 chục ngàn, vậy bà phải cất công đến tận nhà để trả. Và nghe nói rằng, chồng Hạnh còn hẹn rằng, đúng ngày ấy phải trả vì hình như hôm ấy bạn anh hỏng xe mà quên ví nên mượn tạm của anh. 

Nghĩ đến đó mà Hạnh thấy muối mặt với bạn bè mặc dù đây không phải là bạn của chồng cô. Có vài chục thì cho người ta đi, lấy làm gì mà đó lại là bạn mình. Hạnh đã nói với Lâm như thế nhưng anh nào có thông lại còn cho rằng Hạnh sĩ diện, là đồng tiền mồ hôi nước mắt cả. Biết rõ là người ta cũng chẳng cần xin tiền của mình nhưng mấy chục ấy đâu có đáng để anh phải hẹn trả đúng ngày và nhất là bạn anh vay vào lúc gặp khó khăn. 

Còn vô vàn những chuyện đàn bà của Lâm nữa khiến Hạnh thật sự không chịu nổi. Cô nhiều lần thất vọng muốn buông xuôi nhưng lại nghĩ và thông cảm cho chồng, rồi lại cố gắng níu kéo cái sợi dây hạnh phúc mong rằng chồng sẽ thay đổi khi được vợ tham gia. Nhưng càng ngày Lâm càng như vậy, của cải trong nhà đâu có phải quá túng thiếu nhưng vì chồng mà Hạnh đã mất hết bạn bè, không còn mấy ai muốn chơi với gia đình Hạnh nữa. Cuộc sống cứ tù túng và ngột ngạt như vậy khiến cho Hạnh không còn mặt mũi nào mà ăn nói với mọi người. Cô chỉ biết lầm lũi đi làm, rồi lại về giam mình trong bốn bức tường, mong ngày đứa con nhỏ ra đời để tìm niềm vui mới, là nguồn động viên, là tiếng cười cho cái gia đình nhỏ bé này mà thôi. 

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x