“Luật rừng” của vợ
Ngày mới yêu nhau, anh Vương đã nghe nhiều người nói gần nói xa
về việc cô bạn gái của anh rất đáo để, hay nói chính xác hơn
là khá chua ngoa, đanh đá. Lúc đó, anh chỉ phẩy tay cười khì
và nói: “Thời nay làm gì có đàn bà hiền, hiền quá đâm ngu đần thì thà đáo để mà thông minh như cô ấy còn hơn”.
Khi đưa bạn gái về nhà giới thiệu với gia đình để
tính chuyện lâu dài, mẹ anh cũng có vẻ không vừa ý với cô con
dâu tương lai này. Theo bà, cậu con trai vốn tính dễ dãi, xuề
xòa của bà sẽ bị cô này bắt nạt và “đè đầu cưỡi cổ”. Lại một lần nữa anh ra sức bảo vệ người yêu và quả quyết: “Con trai mẹ đâu phải hạng xoàng, mẹ chỉ lo bò trắng răng”.
Thế
mà giờ đây, sau khi cưới nhau được chưa đầy một năm, anh mới ngớ
người “hóa ra răng bò trắng thật” khi trực tiếp trở thành nạn
nhân thói đòi nữ quyền của vợ.
Có nằm mơ anh cũng không nghĩ tới việc sẽ có ngày mình phải méo mặt xấu hổ vì sự lộng hành của vợ (Ảnh minh họa).
Vân – vợ anh, ngay từ khi mới chập chững về nhà chồng
chưa được bao lâu đã cương quyết bắt chồng phải dọn ra ở riêng
để “tránh mâu thuẫn mẹ chồng, nàng dâu”. Mặc dù hơi ngần ngại,
nhưng khi nghe vợ giảng giải rằng “xa thương, gần thường”, ở xa
mà năng hỏi han thăm nom còn tình cảm hơn là ở gần, đi ra đi
vào chạm mặt lại sinh lắm chuyện, anh không còn do dự nữa mà
đồng ý luôn.
Từ khi dọn ra riêng, trong căn hộ chung cư chỉ
hơn 70 mét vuông của hai người, đi đâu anh cũng đập mặt vào
“luật nhà” của vợ theo đúng nghĩa đen của nó. Vân đề ra rất
nhiều nội quy bắt buộc phải chấp hành cho từng khu vực trong
nhà và còn đánh máy, in ra giấy để dán lên tường của từng khu
vực.
Ví dụ như trong nhà tắm, ai dùng hết giấy vệ sinh
thì phải ra lấy cuộn mới vào thay, nếu anh lỡ quên thì sẽ bị
cô cằn nhằn suốt cả ngày. Trong phòng ăn thì một trong số luật
lệ của vợ anh là: trong hai người, ai ăn xong sau thì người đó
phải rửa bát. Ngay cả trong phòng ngủ của hai vợ chồng, Vân
cũng không buông tha. Ai đi ngủ trước phải mắc màn, ai dậy sau
phải dọn dẹp chăn gối…
Ban đầu, anh thấy cũng không có gì là quá đáng cho lắm, vì anh vốn theo chủ nghĩa tôn trọng phụ nữ,
quan niệm của anh là vợ chồng phải luôn hỗ trợ nhau trong cuộc
sống, người chồng nên biết chia sẻ việc gia đình với vợ.
Chính vì vậy, anh luôn vui vẻ rửa bát hay dọn giường, thậm chí
cả khi anh không phải là người ăn sau hay ngủ dậy muộn.
Tuy nhiên, gần đây, có những việc xảy ra khiến anh buộc phải nhìn lại và thay đổi thái độ.
Tháng
cuối năm, là nhân viên kiểm toán, anh bận bù đầu với công
việc. Thậm chí, để hoàn thành tiến độ công việc, anh phải thức
khuya dậy sớm, mang cả việc về nhà làm. Anh bận tối mắt, tối
mũi là thế, vất vả phờ phạc là thế, nhưng Vân lại không hề thông cảm cho chồng. Cô vẫn khăng khăng bắt chồng nhất nhất tuân thủ “luật nhà”.
Sau
bữa cơm, anh vội vàng vào phòng làm việc thì cô yêu cầu anh
phải “xử lý” hết chỗ bát đũa rồi mới được rời phòng ăn. Được
ngày nghỉ cuối tuần hiếm hoi, anh chưa ngủ bù được chút nào
thì mới 8 giờ sáng đã bị vợ dựng dậy để giúp vợ tổng vệ
sinh nhà cửa vì sang tuần cô định tổ chức tiệc Noel. Anh càu
nhàu vì thèm ngủ thì ngay lập tức cô nói móc:
“Thôi anh cứ ngủ cho đẫy cái thân anh đi, nhà cửa luộm thuộm
người ta cũng chỉ chê vợ anh chứ có ai trách cứ gì được anh
đâu mà anh phải sợ”. Thở dài, anh đành cố gạt cơn buồn
ngủ và cảm giác mệt mỏi, rã rời qua một bên để đi dọn nhà.
Trong lúc anh dọn dẹp, Vân lấy cớ đi chợ nấu ăn và đi đến tận
sát giờ cơm trưa mới ló mặt về nhà…
Kết thúc bữa tiệc
Giáng sinh, cơn tức tối trong lòng anh vẫn chưa nguôi ngoai được
chút nào. Trong không khí tiệc tùng với vợ chồng mấy người
bạn, vợ anh cao hứng cho anh làm “thằng Đậu đi hâm nước mắm”.
Vừa xong bữa tối, vợ anh đã hất hàm ra vẻ: “Rửa bát đi ông tướng!”. Thấy mấy người bạn mỉm cười ý nhị, anh đã ngượng chín cả mặt mày, nhưng vì nể vợ, lại không muốn phá hỏng bầu không khí, anh đành cười giả lả và dọn dẹp bàn ăn.
Rửa
bát xong xuôi, anh bước ra phòng khách thì thấy bạn bè đang xúm lại đọc
tờ “nội quy” của vợ. Sững sờ, anh quay sang nhìn vợ với ý hỏi vì sao
lúc chiều nay bày tiệc không cất đi, thì thấy ngay ánh mắt tự mãn của cô
đang hướng về chỗ mấy người bạn. Chưa kịp kéo vợ vào phòng để dặn dò
chuyện giữ thể diện cho chồng, thì một cô bạn đã nhanh miệng hỏi: “Thế luật bày ra cho vui hay là áp dụng thật đấy?”. Vợ anh hả hê trả lời: “Đương nhiên là áp dụng triệt để rồi”, và luôn tiện, cô ngồi thao thao bất tuyệt kể các tuyệt chiêu “dạy chồng ngoan ngoãn” của mình để mấy cô bạn học hỏi.
Quá
chán nản, anh bỏ bữa tiệc quay vào phòng làm việc, để mặc cho vợ và mấy
người bạn muốn “buôn dưa, bán táo” gì thì tùy. Không chỉ chép miệng coi
như vứt luôn ngày nghỉ lễ hiếm hoi qua cửa sổ, anh còn phải day trán
suy nghĩ về thái độ và hành động của vợ.
Có lẽ, tới đây, anh sẽ
phải tự chấn chỉnh lại mình và chấn chỉnh lại cả cái kỷ luật trong ngôi
nhà này nữa. Nếu không làm được thì anh quả thật không đáng mặt một
thằng đàn ông!