Home Nghệ Thuật Yêu Dưới mái nhà: Miệng lưỡi thế gian

Dưới mái nhà: Miệng lưỡi thế gian

Chị gái tôi đi chợ về tọt vào bếp mách bu rằng vừa nghe chuyện động trời, ấy là cả làng đang đồn ầm lên rằng cái Tươi – con gái rượu của ông Tèo xóm Giữa đã có thai 2 tháng. Mẹ tôi bịt miệng chị, bảo ở quê mình đấy là chuyện lớn, đừng thêm lời kẻo gây hoạ cho người khác.
Sớm hôm sau bến sông đầu làng ồn ã tiếng người, với những âm thanh khác lạ với vẻ yên bình thường ngày. Những giọng nói đầy vẻ lo âu, thảng thốt: “Chết thật rồi à?”, “Làm sao mà nên cơ sự ấy!”, “Sao nó dại thế nhỉ!”… xen vào đó có cả những tiếng thở dài nặng nề: “Miệng lưỡi thế gian sao mà cay nghiệt, độc địa đến vậy chứ!”.
Dưới mặt sông, mấy người đàn ông trên chiếc thuyền nan đang loay hoay tiếp cận với một xác người nổi dập dờ cách bờ mươi sải nước. Không lâu sau thì họ cũng đưa được cái xác lên bờ. Đó là cái Tươi.  Mái tóc dài của Tươi đen nhánh đẫm nước quét lệt sệt trên mặt đất theo mỗi bước di chuyển của những người đàn ông thành những vệt ngoằn ngoèo. Làn da trên khuôn mặt, trên cổ và nơi vòng eo chỗ vạt áo xổ ra toát lên màu trắng bệch – đặc trưng của những người bị chết đuối – khiến ai nhìn thấy cũng có cảm giác lành lạnh, rờn rợn. Những tiếng ồn ào chợt lắng xuống, giây lát rồi lại rộ lên cùng với tiếng khóc than thảm thiết của người nhà nạn nhân.
Đám người mỗi lúc một thêm đông, họ đến vì chút hối thúc của lòng trắc ẩn, vì sự sẻ chia bản năng và cả sự tò mò hiếu kỳ luôn ẩn chứa trong con người họ. Một miếng vải bạt giăng ra như một mái lều che kín thi thể người chết. Một nắm hương được cắm trên khúc cây chuối tỏa khói nghi ngút. Một sợi dây màu vàng mấy anh dân quân chăng lên những chiếc cọc để ngăn cách đám đông…
Nửa giờ sau thì có một chiếc ô tô xịch tới. Từ trên xe bước xuống là mấy anh công an, sau nữa là hai cán bộ pháp y khoác áo blouse trắng, tay xách theo hòm đựng y cụ. Họ lách qua đám đông, bước qua sợi dây màu vàng rồi khuất vào phía sau tấm vải bạt.
Một giờ, hai giờ trôi qua… Việc khám nghiệm tử thi kết thúc. Họ quay ra và liền bị đám đông quây lấy bằng rất nhiều các câu hỏi: “Thế nào hả các anh, cô ấy không phải bị giết chứ?”, “Cô ấy có thai rồi phải không?”, “Các anh có thấy điều gì khả nghi không?”…  Mấy anh công an gạt ra và bước nhanh về xe ô tô. Riêng một cán bộ pháp y đứng lại. Ông chậm rãi gỡ cặp kính ra khỏi mắt và nói : “Không, cô ấy không có thai, thậm chí cô ấy còn chưa trở thành đàn bà! Nhưng đúng là cô ấy bị giết. Cô ấy bị giết vì chính miệng lưỡi của các người đấy!”… Hồng Giang

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x