Home Nghệ Thuật Yêu Đừng để độc thân

Đừng để độc thân

Khi cô con gái út vừa lên máy bay đi du học Mỹ thì ông Việt lên tòa
nộp đơn ly hôn. Xem ra ông đã chịu đựng và tính toán việc này từ lâu lắm
rồi, nhưng đợi cho con cái ổn định xong ông mới sống cho mình. Ông ra
đi tay trắng, không đòi hỏi gì. Toàn bộ tài sản để lại hết cho vợ, 3
người con đều đã trưởng thành, đều yên bề gia thất với cuộc sống vật
chất dư dả, phần ông chỉ cần sự tự do.

Cho
nên, khi đến tòa ông chỉ yêu cầu nhanh chóng giải quyết bản án, còn tài
sản thì không cần pháp luật can thiệp. Không lâu sau đó, quen một người
phụ nữ mới, ông thuê một căn hộ nhỏ để bắt đầu lại cuộc sống. Với óc
nhạy bén sẵn có, ông không ngần ngại bắt đầu những chiến lược kinh doanh
mới, không ai ngờ ở tuổi 50 mà ông còn hào hứng với công việc như vậy.

Lại
bắt đầu lại với hôn nhân và sự nghiệp. Căn hộ mới của ông vừa ổn định
chưa được bao lâu thì ông đón thêm một vị khách không mời. Bạn học thời
trẻ của ông, ông Dũng cũng trong hoàn cảnh tương tự, vì mâu thuẫn với vợ
nên ông Dũng buộc phải rời khỏi ngôi nhà do mình tạo dựng, tay xách
nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc đến nhà bạn tá túc. Cuộc sống gia đình ông
Việt cũng vì vậy mà xáo trộn, cô vợ trẻ sau giờ làm về nhà đâm ra lúng
túng vì không biết làm thế nào để sinh hoạt tự nhiên trước mặt người bạn
lớn tuổi của chồng.

Buộc phải mặc bộ đồ kín đáo hơn thay cho
việc mặc váy như mọi lần, ăn nói cũng phải nhã nhặn hơn mọi ngày vì
trong nhà có khách, bình thường về đến nhà phải ở trong phòng tắm thư
giãn đến gần 1 giờ mới ra thì nay phải gác lại việc tắm để nhanh tay xắn
áo lên vào bếp cho kịp bữa tối; những khoảnh khắc vui vẻ bên chồng cũng
vì thế mà kiềm chế, để dành và không được bộc lộ. Đêm đến, ông Việt lại
ngủ cùng với bạn, tạm để cô vợ trẻ ngủ một mình.

Thời
gian dành cho vợ hầu như không còn vì sau khi dùng bữa tối là ông lại
cùng đàm đạo và uống trà với bạn. Hai người từng “ngang dọc một thời”
với những dự án làm ăn lớn, đến tuổi tứ tuần và ngũ tuần coi như họ đã
hài lòng bởi sự nghiệp với số tài sản đáng kể, đáng để tự hào với bạn bè
cùng trang lứa, con cái cũng thành danh và khôn lớn cả. Ấy vậy mà họ
không nhận được sự đồng thuận từ người bạn đời, vốn chẳng bao giờ ra
đường kiếm tiền nhưng luôn cho rằng số tiền chồng mang về là không đủ.
Khi người chồng làm ăn thất bát thì chì chiết, nghi ngờ tẩu tán tài sản
cho bồ nhí, con riêng.

Có ai ngờ, ở cái tuổi đầu hai thứ tóc mà
ông Dũng còn khóc rưng rức trước mặt bạn, thậm chí còn có ý định tự tử.
Cũng đôi khi người vợ ông Dũng gọi cho ông Việt, hỏi xem chồng mình có
ghé qua đó không, có bị làm sao không. Rồi thôi. Bạn bè ông tuy không
cùng cảnh ngộ nhưng cũng lắm cảnh dở khóc dở cười.

Có người bị
mất trắng tài sản dù chỉ mới ly thân, do vợ đã âm thầm chuyển tiền sang
tài khoản nước ngoài đứng tên mình hoặc sang tên bất động sản cho con
cái, họ hàng bên ngoại. Đến cái tuổi được nghỉ ngơi thì phải loay hoay
bắt đầu lại. Có người chuyển sang hưởng thụ để bù cho tuổi thanh xuân
vất vả như bỏ hàng đống tiền ra mua xe khủng, chơi cờ bạc ở nước ngoài,
đầu tư cho các cuộc tình với những cô gái trẻ…

Xem ra có kế
hoạch ở lâu tại nhà bạn, nên ông Dũng cũng sắm đầy đủ các vật dụng cá
nhân như khăn tắm, xà bông… và cả các loại thực phẩm để chia sẻ với
chủ nhà, nhưng cuộc sống của một gia đình khác hẳn với cuộc sống của hai
người đàn ông độc thân. Cho nên, khoảng được 3 ngày thì ông Việt phải
nói khéo để ông Dũng quay về nhà… ở tạm rồi tính tiếp.

Theo
luật sư Huỳnh Minh Vũ, hiện tỷ lệ ly hôn tại Việt Nam là 30%. Nghĩa là
cứ khoảng 3 cặp vợ chồng kết hôn thì có một cặp ly hôn.

Còn theo
khảo sát của các chuyên gia tư vấn hôn nhân gia đình, độ tuổi ly hôn tập
trung ở hai giai đoạn. Giai đoạn đầu, là những năm đầu hôn nhân, khi
giữa hai vợ chồng còn cái tôi quá lớn, còn quá ích kỷ, quá trẻ, chưa
biết hy sinh cho nhau, chưa nghĩ đến tương lai con cái, mà chỉ tập trung
cho sự hiếu thắng của cá nhân và sự hy vọng về một người bạn đời khác
ngoài chồng, ngoài vợ. Và giai đoạn thứ hai là khi cả hai vợ chồng đã
bước vào tuổi trung niên, con cái đã trưởng thành, sự nghiệp đã ổn định,
đã không còn tham vọng gì nữa, cuộc sống viên mãn, bước vào giai đoạn
vui vầy với con cháu, đáng lẽ cả hai cùng nghỉ ngơi, hưởng thụ thì
lại… phải ly hôn.

Chỉ riêng giai đoạn giữa của hôn nhân thì tỷ
lệ ly hôn thấp (vợ chồng trong độ tuổi 30 – 40), vì lúc này họ còn phải
thực hiện các nghĩa vụ. Nghĩa vụ nuôi dạy con cái, nghĩa vụ kiếm tiền,
báo hiếu cho cha mẹ và họ hàng, phấn đấu sự nghiệp để cạnh tranh với bạn
bè đồng trang lứa. Và cuối cùng, đàn ông trung niên độc thân chỉ vì hai
lý do chính mà chung quy lại cũng từ sự tự ái cá nhân, đó là người vợ
không còn đồng thuận như lúc trước mà luôn cãi lời chồng, hắt hủi chồng;
lý do thứ hai ít ai nói ra một cách công khai là sức khỏe sinh lý đã
bắt đầu suy giảm hoặc kết thúc.

Theo
Chuyên viên tâm lý Lê Khanh (Phòng Tư vấn tâm lý gia đình & Trẻ em
TP.HCM), khi đến tuổi trung niên, sau một thời gian tập trung vào các
hoạt động mưu sinh, người đàn ông thường đứng trước hai kết quả: Thành
công với một công việc và có thu nhập ổn định hoặc thất bại và gặp nhiều
khó khăn trong cuộc sống. Với kết quả thứ nhất, tâm lý chung là bắt đầu
muốn hưởng thụ, và sự hưởng thụ thường kéo theo tính ích kỷ. Điều này
sẽ đụng phải những phê phán và ngay cả nhu cầu đòi hỏi sự quan tâm,
chiều chuộng của người vợ, mà lúc đó cũng đã bước vào giai đoạn “hồi
xuân”. Với kết quả thứ hai thì lại đem đến sự mặc cảm, nhất là nếu gặp
phải một người vợ thiếu tế nhị và tôn trọng, dùng chính khả năng tài
chính của mình để áp đặt. Như vậy trong hai kết quả đều có thể đưa đến
những mâu thuẫn dẫn đến ly hôn.

Ngoài ra, tâm lý chung của đàn
ông là thích khám phá, thích trải nghiệm những cảm giác mới lạ, mà sau
bao năm “chinh chiến” thì “cảnh nhà” bắt đầu cũ, “người nhà” bắt đầu
nhàm, nhất là khi con cái đã ổn định việc học hay ra riêng, thì “tổ ấm”
bắt đầu trở thành “tổ lạnh”. Bên cạnh đó, cũng không thiếu những cô gái
thích tìm đến những quý ông lịch lãm, nhiều kinh nghiệm “chiến trường”
hơn là những chàng trai mới lớn, tuy đã 2 – 3 chục tuổi nhưng vẫn còn
“ngây thơ” hay đã sớm bộc lộ tính “gia trưởng”. Điều nguy hiểm là những
cô gái đó chỉ coi các ông như một cơ hội để đáp ứng cho mình một số nhu
cầu nào đó về tinh thần hay vật chất, không hề có ý định gắn bó lâu dài,
nhưng nhiều bậc mày râu lại tưởng bở, cho rằng với tuổi tác, kinh
nghiệm và nhất là khi có “cơ sở vật chất” ổn định thì mình có thể lên kế
hoạch cho một cái tổ ấm “chồng già – vợ trẻ là tiên” của mình. Cho đến
khi cả tình lẫn tiền đều vỗ cánh bay xa, muốn quay về với cái tổ ấm cũ
mà mình đã “quyết tâm” rời bỏ thì đã muộn! Vì thế, người đàn ông trung
niên nên có sự tỉnh táo, dùng chính kinh nghiệm của mình để giữ vững
thói quen “cơm nhà, quà vợ” với sự quan tâm chăm sóc đến vợ con vì đó
mới là sự ổn định lâu dài, giúp họ yên tâm khi bước vào tuổi già.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x