Đau khổ vì phải an ủi người tình của chồng

Tôi đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều khi quyết định viết những dòng tâm sự
lên đây. Cách đây đúng 1 tuần tôi phát hiện chồng mình ngoại tình. Tôi
bị sốc nặng, không ăn không uống trong 2 ngày và gầy sọp đi. Tôi mất ngủ
triền miên vì cứ nhắm mắt lại là lại nghĩ về chuyện đau khổ của chồng
mình.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chồng tôi lại phản bội tôi như
thế. Thật sự tôi tin tưởng chồng tôi quá nhiều. Anh làm nghề lái xe du
lịch, suốt  ngày đi đây đi đó. Nhưng về đến nhà anh rất chiều vợ con,
quan tâm chăm sóc, hôm nào anh ở nhà là nấu cơm chờ tôi đi làm về.
Khoảng mấy tháng gần đây trong tôi có linh cảm điều gì rất lạ, trong
lòng nóng như lửa đốt. Tôi có cảm nhận điều gì đó về chồng. Và tôi đã
đúng.

Hôm
vừa rồi tôi đi in chi tiết cước cuộc gọi của chồng tôi trong tháng 2,
tháng 3 và tôi không thể tin vào mắt mình được nữa. Chồng tôi gọi điện
và nhắn tin rất nhiều cho 2 số điện thoại. Đau đớn hơn là cả những ngày
14/2, 8/3 do công việc chồng tôi chở khách đi lễ, đó cũng là thời gian
chồng tôi tranh thủ gọi điện nhắn tin cho nhân tình. Đau đớn, tôi suy
sụp hoàn toàn. 

Mới đầu chồng tôi còn chối cãi, nhưng đến khi tôi
bắt chồng tôi trước mặt tôi phải gọi điện cho người kia thì ôi thôi 1
sự thật đằng sau đấy tôi mới được biết. Đó là chồng tôi đang tán tỉnh
cặp kè với 1 cô bé sinh viên năm nay 21 tuổi. Đó là khách hàng của chồng
tôi mấy lần đi lễ. Khi chồng tôi gọi điện nói với cô gái ấy là đừng 
liên lạc và nhắn tin cho chồng tôi nữa vì gia đình tôi đang tan nát hết
rồi nên cô ấy đã quyết định gọi cho tôi nói hết tất cả sự thật.


ấy nói rằng cô ấy đang là sinh viên chứ không phải là người phụ nữ mà
trước đó chồng tôi khai với tôi. Cô ấy nói biết anh có vợ nhưng vì anh
hứa 3 tháng nữa anh bỏ vợ nên cô ấy tin. Nhưng đã 5 tháng trôi qua kể từ
ngày anh quen cô ấy, cô ấy vẫn thấy anh không có ý định bỏ vợ. Cô ấy
nói nhiều lần dằn vặt đòi chia tay nhưng anh khóc lóc xin cô ấy đừng bỏ
anh. Và rằng anh là đàn ông, anh rơi nước mắt thì cô ấy phải biết anh
thế nào rồi đấy!

Cô ấy nói rằng chồng tôi là mối tình đầu của cô
ấy và lấy đi sự trong trắng của cô ấy. Em nói rất nhiều điều nữa mà nghĩ
đến tôi chỉ thấy đau khổ thêm. Nhưng đến khi tôi phát hiện thì cô ấy
mới vỡ mộng hoàn toàn. Chỉ cách đó mấy ngày anh vẫn còn nói yêu thương
nhớ nhung với cô ấy nhưng từ khi mọi chuyện vỡ lở thì  chồng tôi bỏ mặc
cô ấy, không gọi điện nhắn tin, ruồng rẫy cô ấy một cách phũ phàng để
lấy lại niềm tin với tôi.

Cô ấy đau khổ, sốc. Cả tôi và cô ấy
đều đau khổ vì 1 người đàn ông phụ bạc. Cô ấy gọi cho tôi, nhắn tin cho
tôi và các bạn biết không, tôi lại là người phải anh ủi, động viên cô
ấy. Chẳng  nỗi đau nào tả nổi nữa. Mọi người chửi tôi là ngu, là đã bị
cướp chồng rồi mà giờ đây tôi phải an ủi cô ấy. Thực ra tôi cũng đọc
được nhiều trường hợp như thế, cũng biết họ có lỗi nhưng cũng đau khổ
chẳng kém gì mình. Khi trao sự trong trắng và mối tình đầu cho 1 kẻ phụ
bạc như chồng tôi. Và nguyên nhân chính cũng là do chồng tôi nữa.

Giờ
tôi lại là người phải an ủi, động viên với người mà đã phá nát gia đình
tôi, gây tổn thương và đau đớn cho tôi. Tôi làm những điều này cũng có
lý do của tôi, vì chúng tôi có 1 đứa con gái 6 tuổi, tôi sợ chồng tôi
làm những điều thất đức như thế thì sau này con tôi sẽ phải gánh chịu
hậu quả nên còn chút gì cố gắng được tôi sẽ cố gắng làm. Cô ấy cũng thật
sự không ngờ so với những gì chồng tôi nói về tôi, tôi lại là người
khác hoàn toàn. Từ hôm đó đã không dưới 2 lần cô ấy gọi cho tôi chỉ vì 1
lý do: không ai biết chuyện của cô ấy, không ai biết nỗi đau của cô ấy
đang chịu và chỉ có nói chuyện với tôi cô ấy mới dám khóc. Đời thật sự
trớ trêu. Trái tim tôi đau thắt nhưng vẫn phải gắng gượng.

Còn về
chồng tôi, khi tôi biết chuyện thì anh ấy tỏ ra ăn năn hối lỗi. Nhưng
nói thật với các bạn, tôi không còn tin chồng tôi, không còn biết đâu là
con người thật của anh ấy nữa. Cứ nghĩ đến chuyện 7 năm làm vợ, trải
qua 7 sinh nhật với anh nhưng tôi chưa được 1 bông hoa nào, vậy mà hôm
mùng 8/4 vừa rồi sinh nhật cô ấy (trước 3 ngày tôi phát hiện ra mọi
chuyện) anh mua tặng cô ấy 1 cái đồng hồ trị giá 200.000đ.

Tôi
đau đớn khi con của anh không được anh mua cho 1 cái áo trị giá mấy
chục mà lại mua cho cô ấy quà sinh nhật. Ngày 4 Tết khi biết tôi có lịch
đi chúc Tết với mọi người ở cơ quan thì đến sát giờ đi anh gây sự vợ
chồng cãi nhau để ở nhà nhắn tin gọi điện cho nhân tình, trong khi đó mẹ
con tôi đèo nhau đi. Khi con tôi ngủ gật tôi phải cho con ngồi trước xe
và một  tay ôm con, một tay lái  xe mà suýt ngã mấy lần. Càng nghĩ tôi
càng căm tức anh ấy.

Tôi đã chấp nhận tha thứ cho anh vì đứa con
và cũng vì tôi là 1 người phụ nữ yếu đuối. Khi thấy tôi đau khổ và suy
sụp như vậy thì anh dùng những lời van xin tha thứ và xin được làm lại,
xin được bù đắp cho tôi. Mọi người thử cho tôi biết tôi còn có thể tin
chồng tôi được nữa không? Anh ấy đã có 1 số thay đổi trước  tiên là từ
bỏ công việc anh yêu thích làm lái xe du lịch được đi đấy đi đó để ở nhà
mở cửa hàng, sẽ thay số điện thoại của anh  và  đứng tên chủ thuê bao
là tôi để tôi có thể kiểm soát được.

Nhưng nói thật nếu chồng tôi
muốn thì dù ở nhà chồng tôi vẫn liên lạc được, dù thay số mới chồng tôi
vẫn có thể liên lạc số khuyến mãi được. Có quá nhiều thứ để tôi không
thể tin tưởng chồng tôi. Các bạn hãy cho tôi biết tha thứ cho chồng tôi
như vậy có đúng không? Liệu những gì tôi cư xử có đúng không? Vết thương
này của tôi không biết bao giờ mới lành?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments