Home Nghệ Thuật Yêu Đàn bà là giống… người

Đàn bà là giống… người

Người
vợ được chồng “bồi dưỡng thuốc khen” hàng ngày cũng tưởng mình giỏi
giang nhất gầm trời này thật, nên tung tẩy làm ăn, mạnh dạn trong những
hợp đồng mua bán “ma”, ký giấy tờ khống để rút tiền. Và, công an “tìm
đến” là chuyện tất nhiên.

Minh họa

Minh họa

Còn anh ngược lại, rất kiệm lời với
vợ. Anh tôn sùng Nho giáo nên thường ngâm nga câu: “Đàn bà là giống khó
dạy. Xa nó nó oán, gần nó nó nhờn”. Vì sợ “nhờn” nên anh thường xuyên
chê vợ. Vợ anh nấu ăn không đến nỗi tồi thế nhưng anh chả bao giờ khen
lấy một câu khi vào mâm cơm. Thậm chí còn cố xem chỗ nào chưa vừa ý để
gõ đũa cành cạnh: “Sao hôm nay luộc rau không xanh, kho cá không cứng”.

Chuyện ăn mặc cũng vậy, suốt bao năm
chung sống cấm có thấy anh mở miệng khen vợ một lời ăn mặc đẹp. Mở miệng
ra với nội ngoại và bàn dân thiên hạ bao giờ anh cũng bắt đầu bằng câu:
“Tôi dạy vợ tôi rằng…”. Đi họp phụ huynh về con ngoan anh nở mặt “thừa
hưởng gien bố”, con có lỗi anh đanh thép “con hư tại mẹ”.

Chuyện là vậy nên nhân sự kiện vợ bạn
làm ăn thua lỗ, lừa đảo dính dáng pháp luật, anh lên lớp cho chị một
bài học về tác hại của việc nịnh vợ. Nào là “đấy thấy chưa, cứ nịnh cho
lắm vào nên nó tưởng thật, nó hỏng giờ thì hối không kịp”, rồi “tôi đã
bảo rồi mà đàn bà là giống khó dạy, gần nó quá nó nhờn”.

Thấy anh có vẻ dương dương tự đắc với
suy nghĩ của mình, nỗi ấm ức tích tụ bao lâu nay của chị khi phải sống
với ông chồng coi vợ là cái máy nấu ăn, giặt giũ, máy đẻ, máy chăm con…
không hơn không kém, bỗng bùng lên.

Chị thủng thẳng lên tiếng (mà đây
cũng là lần đầu tiên chị lên tiếng sau bao nhiêu năm im lặng trước cơn
tự mãn của anh thế này, vì chị luôn tự nhủ ngoài cái tật đó ra anh là
người đang ông tốt, không nghiện ngập gái gú, biết chăm lo gia đình):
“Này ông, ông có câu “Đàn bà là giống khó dạy. Xa nó nó oán, gần nó nó
nhờn” thì tôi cũng có câu “Vợ là giống… người. Nịnh nó quá thì nó hỏng,
mà bỉ nó quá thì nó phẫn”. Ông thấy thế nào, có đối lại được câu của ông
không?”.

Chuyện vợ bất ngờ lên tiếng anh đã
ngạc nhiên lắm rồi. Đã thế, chị là còn dùng chính cái giọng văn vẻ của
anh để đập lại anh, thế mới tức. Nhưng anh… im lặng. Vì suốt những năm
tháng sống mồ côi mẹ và chứng kiến sự hối hận của cha, anh đã hiểu thế
nào là cơn phẫn của đàn bà, khi mẹ anh rũ áo bỏ bố con anh ra đi không
ngoái lại, sau những trận chửi rủa xúc phạm của người chồng – là bố của
anh.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x