Home Nghệ Thuật Yêu Cực hình sống bên người vợ chỉ còn là cái… “xác”

Cực hình sống bên người vợ chỉ còn là cái… “xác”

Tôi có thể nhắm mắt cho qua từ ngày vợ tôi làm bạn với đề đóm rồi cờ bạc. Tới tận khi vợ dắt bồ qua cửa tôi vẫn cố níu kéo một cách mù quáng. Nhưng khi vợ và bồ để lại vật chứng ngay trên giường ngủ của hai vợ chồng thì trong tôi, vợ đã chết.

Hy sinh vì con

Hầu như đêm nào vợ tôi cũng vắng nhà. Một buổi không có mặt ở chiếu bạc là điều khó khăn với cô ấy. Rồi từ cờ bạc, vợ tôi chuyển sang cặp bồ. Thậm chí, cô ấy được nhân tình đưa đón tận cửa và những lần như thế không phải là điều gì quá hiếm hoi. Nghĩ mà thấy cay phận cho cái thằng đàn ông như tôi. Người thì bảo tôi bất tài vô dụng, sống nhờ vào một nửa của mình, hay ác khẩu hơn là “bán vợ lấy tiền nuôi thân”. Người khác đồn rằng tôi “bất lực” nên phải chấp nhận… Tự tôi thấy mình quả là chẳng có chút bản lĩnh nào khi không dám đứng lên ngăn chặn những điều sai trái của vợ, hoặc sử dụng giải pháp cuối cùng là chia tay.

Nhưng mỗi khi nhìn vào các gia đình ly hôn, con cái thiếu tình thương yêu của cha mẹ, lớn lên trong sự thiệt thòi, tôi lại chẳng đành lòng dứt bỏ người vợ hư hỏng của mình, vì sợ con cái tôi lại phải khổ. Nhất là với hoàn cảnh hiện tại của tôi, khi vợ đang đắm đuối trong cơn mê cờ bạc, nếu tôi chia tay cô ấy, đứa ở với mẹ sẽ khó tránh khỏi việc hư hỏng. Thôi thì thà tôi hy sinh bản thân để hướng con tôi tới những điều tốt đẹp và cho chúng hưởng chút tình cảm từ người được gọi là mẹ, để chúng không thấy thua thiệt so với bạn bè…

Bình yên cho bố mẹ già

Thực ra, thủa mới về làm dâu vợ tôi là một người tuyệt vời. Cô ấy là con cả trong gia đình nghèo có 5 chị em. Nhờ vậy, vợ tôi luôn biết cách xoay sở, thu vén để đảm bảo cuộc sống gia đình, khi mà tôi chỉ mang về mấy đồng lương bộ đội eo hẹp. Công việc khiến tôi phải thường xuyên xa gia đình, vợ con. Mọi áp lực cuộc sống đổ dồn lên vai vợ tôi. Dù muốn chia sẻ gánh nặng gia đình với cô ấy, nhưng do đặc thù công việc tôi không thể.

Tôi và vợ đều xuất thân từ một vùng quê nghèo đồng chiêm nước trũng ở Hà Tây cũ. Tới khi lấy nhau thì sắm được một căn nhà nhỏ ở Hà Nội. Mới đầu vì kế sinh nhai, vợ tôi mở cửa hàng bán nước chè. Chiều chiều cô ấy ghi thêm vài con đề để có đồng ra đồng vào. Vốn dĩ không thích dính líu đến cờ bạc nhưng tôi chẳng thể làm gì trước cái lý “nước lã cũng phải mất tiền mua” của vợ.Thời gian cứ thế trôi, sau 3 năm, chúng tôi sinh được 2 cháu. Nhưng vợ tôi không còn là cô bán chè chén ngày nào mà lột xác trở thành bà chủ lô đề và một con bạc khát nước. Con mới sinh bị cô ấy bỏ mặc không buồn chăm sóc. Vợ tôi coi việc đánh bạc quan trọng hơn chăm con. Mẹ tôi ở quê ra chơi bỗng nhiên biến thành bảo mẫu không lương, giúp cô ấy càng có thêm nhiều thời gian rảnh để đánh bạc.

Cám cảnh, mẹ tôi trả lại cháu cho 2 vợ chồng, chấm nước mắt, bỏ về quê. Được nửa đường, thấy nóng ruột, bà quay lại và ngạc nhiên khi thấy nhà cửa đóng im ỉm. Sốt ruột, bà vội đi tìm và tá hỏa khi thấy con dâu đang trên mải mê bên chiếu bạc còn cháu mình lê la bên cạnh. Hoảng hồn trước tin mẹ báo, tôi đành xin về chăm con. Nhưng lời nói của tôi không còn sức nặng. Tôi dần bị biến thành ôsin lúc nào không hay. Một thằng đàn ông sức dài vai rộng như tôi phải ngậm ngùi lấy việc chăm con làm niềm vui. Bạn của tôi là bếp và máy giặt. Chăm con, nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp…. tất tần tật đều tới một tay thằng đàn ông là tôi.

Những tưởng chuyện như thế rồi cũng tạm yên và cờ bạc có lẽ là thứ duy nhất thu hút sự quan tâm của cô ấy. Nhưng người vợ đảm đang tháo vát hiền hậu ngày nào của tôi đã biến đổi nhanh hơn tôi nghĩ. Càng ngày cách ăn mặc của vợ tôi càng có “vấn đề”, theo hướng “mát mẻ” hóa. Cách ứng xử của cô ấy với tôi cũng thay đổi. Và dù không muốn chấp nhận sự thật, tôi vẫn biết vợ có bồ. Tệ hơn, số lượng “sừng” trên đầu tôi ngày một nhiều.

Từ chỗ bất lực, không thể thay đổi vợ, tôi biến thành kẻ bất mãn, cục cằn và thô lỗ. Với tôi tương lai hoàn toàn xám xịt. Tôi cố giả mù giả điếc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng rồi cái sự vờ vịt ấy cũng không thể kéo dài mãi. Đó là lần mẹ tôi ốm phải lên Hà Nội chữa bệnh. Hơn hai tuần mẹ tôi nằm viện, thi thoảng lắm vợ tôi mới vào thăm mẹ tôi, không quên mang theo hai đứa nhỏ. Nói chuyện dăm câu ba điều xong, cô ấy xin phép về sớm vì “con cho các cháu về để chuẩn bị bài mai đi học”. Mẹ chỉ sinh được mình tôi nên nước mắt tôi chẩy ngược vào trong khi thấy vợ đối xử với mẹ vô tình như khách lạ.

Tôi cay đắng nghĩ đến những lần bố mẹ vợ hắt hơi sổ mũi, tôi như một con thiêu thân lao vào chăm sóc. Hễ nhà vợ có việc dù lớn hay nhỏ chẳng bao giờ thiếu bóng tôi. Là rể cả trong gia đình năm anh em, hai vợ chồng tôi lo cho các em chu tất khiến họ hàng nhà vợ không ngừng khen bố mẹ vợ tôi tốt phúc. Cuối tuần nào cả gia đình nhà vợ tôi đều cơm nước đầm ấm. Mỗi bữa cơm ấy thực phẩm đều do vợ tôi mua và tôi là người chế biến…

Lòng tự trọng của tôi bị tổn thương ghê gớm. Tôi không so đo kiểu đàn bà, nhưng sự chênh lệch đối xử của vợ giữa hai bên nội ngoại khiến tôi quá thất vọng. Hôm mẹ ra viện tôi đưa cụ về nhà nghỉ ngơi. Không tin nổi vào mắt mình khi tôi thấy nhà mình chả khác nào một bãi rác. Đồ đạc vứt tứ tung, rác rưởi bụi bặm như một căn nhà hoang. Nhìn đống bát đũa, nồi xong ăn xong không rửa, có cái đã lên meo lên mốc mà rùng mình. Trên giường ngủ của tôi một vài cái bao vứt lăn lóc, trong đó có cái đã dùng vẫn còn cái thứ nước sền sệt trắng đục bên trong. Thật ghê tởm.

Vì mẹ, tôi nhắm mắt cho qua. Mất cả ngày dọn dẹp căn nhà trở lại như cũ, tôi định bụng để mẹ tạm nghỉ ngơi vài ngày rồi mới tính. Dù uất tới đâu nhưng không thể để mẹ về ngay lúc này nên tôi cố nhịn. Sự nhịn nhục này của tôi chưa qua cái phẫn uất khác lại tới. Hôm đó, người đưa con tôi đi học về là bác xe ôm hàng xóm. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của tôi bác giải thích – “Hơn hai chục ngày nay tôi nhận lời giúp đưa đón các cháu đi học”… Hôm đó, tôi quyết định cắt xuất cơm vợ vì giận. Thật nực cười, cả đêm đó tôi có chờ mỏi mắt vợ tôi cũng biệt tăm. Ngày hôm sau, còn bất ngờ hơn, qua các con tôi biết từ hôm tôi trông mẹ ở viện, thi thoảng lắm vợ tôi mới nấu cơm cho các con ăn, những bữa còn lại hoặc con tôi tự ra hàng phở gần nhà hoặc được chính bác xe ôm hàng xóm mua đồ ăn mang về. Cuối tuần vợ tôi thanh toán cả tiền ăn và tiền xe cho bác… Tôi không hiểu mình đang có “vợ” hay đang có “nợ”.

Quá giận. Tôi quyết định đưa mẹ về quê ngay hôm đó để dễ bề nói chuyện với vợ. Trên đường quay về nhà tôi bắt gặp vợ đang ngồi sau xe một người đàn ông cũng trạc tuổi tôi, trông họ thật tình tứ. Chỉ hơn hai mươi ngày vắng nhà vợ tôi lộ rõ bản chất. Lâu nay tôi mắt nhắm, mắt mở cố tình không quan tâm mà giờ vẫn phải mở mắt to nhìn lại cuộc hôn nhân của mình. Mọi chứng cứ đều rõ ràng, vậy mà người “bị hại” bỗng chốc biến thành vợ tôi.

Về đến nhà, vừa mở miệng nói cho vợ tôi biết cảnh tôi đã nhìn thấy cô ta đi cùng người đàn ông lạ mặt lúc chiều, nước mắt vợ tôi giàn giụa chảy tràn. Vừa khóc, cô ta vừa bù lu bù loa thề thốt. Rồi vợ tôi vơ luôn bức tượng cô gái trên giá đập thẳng vào đầu cô ta khiến máu chảy dòng dòng. Cuộc nói chuyện của vợ chồng tôi đành kết thúc bằng việc tôi phải đưa vợ đi khâu vết thương. Ngày hôm sau, vợ tôi nức nở về quê chồng khóc lóc, kể lể việc bị tôi “đánh” đến “trọng thương” và những gì nữa chỉ có trời mới biết. Tôi trở thành kẻ “vũ phu” nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới.

Người vợ chết hồn còn xác

Sau buổi nói chuyện hôm đó, tôi nhận được tối hâu thư từ vợ – Tôi buộc phải sống để phục vụ vợ con như trước đây. Vợ làm gì tôi không thuộc quyền quản lý của tôi. Đổi lại, tôi có thể sống với vợ như trước. Và nếu tôi không đồng ý thì mọi tài sản của vợ chồng tôi và cả con cái sẽ đều phải “cưa đôi”. Vợ tôi còn nhấn mạnh, sau ly dị sẽ không để gia đình tôi yên. “Tôi sẽ cho cả họ nhà anh biết anh chỉ là thằng đàn ông bất tài. Cả nhà anh dựa vào tôi mà sống vậy mà anh nỡ “ăn cháo đá bát”, cả nhà anh vắt chanh bỏ vỏ… đánh tôi, vu khống tôi không dễ đâu nhé… biết điều sống yên tôi tha cho…”, vợ tôi nói.

Tôi không sợ phải chia đôi tài sản, nhưng tôi sợ chia đôi con cái. Hình ảnh con tôi trong bãi rác lớn ở chính căn nhà của mình làm tôi phát hoảng. Tương lai con tôi ra sao khi sống với người mẹ luộm thuộm, bẩn thỉu và vô trách nhiệm. Liệu vắng sự quan tâm của bố lại thiếu tình yêu thương của mẹ con tôi có thành người? Bố mẹ tôi sẽ bị xóm làng cười chê vì có con trai vì “vũ phu” mà đứt gánh giữa đường. Rồi những câu chuyện vợ tự bịa ra về tôi sẽ mọc cách bay khắp làng trên xóm dưới, liệu tôi có còn đường về thăm cha mẹ? Bố tôi lại bị bệnh tim làm sao ông chịu nổi những lời đàm tếu của làng xóm…

Vậy là tôi chấp nhận để người đời nói tôi vì tiền mờ mắt cho vợ dắt mũi. Như vậy có sao, cuộc đời tôi giờ chẳng còn gì để nuối tiếc. Tôi chỉ cần con tôi thành người thì coi như những gì tôi hy sinh đều được đền đáp, bố mẹ tôi được sống yên bình. Còn tình cảm vợ chồng ư? Từ ngày tôi dọn “hậu chiến trường” của vợ trong phòng là ngày vợ tôi “chết” vĩnh viễn trong tôi. Đã mười năm nay vợ tôi chỉ là một “cái xác di động” chưa thể đem chôn.Theo Anh Thư Phụ nữ & Đời sống

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x