Home Nghệ Thuật Yêu Chồng và kế hoạch mang tên: Bao cao su thủng

Chồng và kế hoạch mang tên: Bao cao su thủng

Tôi biết nàng không e dè khi công khai bày tỏ điều này, vì hai gia đình thân thiết từ ba đời nay. Ba mẹ tôi thương nàng còn hơn cả tôi. Nhưng lời tuyên bố này quả là khó lọt tai các đấng sinh thành. Tôi và nàng đều là con một, là “Hũ mắm gác đầu giàn, bánh tráng treo đầu gậy” của hai nhà.

Hai họ Phạm – Bùi có tội tình gì mà phải tuyệt tự? Năn nỉ ỉ ôi, đấu tranh phân tích đủ cách cũng chưa thể làm nàng đổi ý. Nàng sợ ốm nghén sặc sừ, mang nặng đẻ đau. Nàng ghê trẻ sơ sinh da đỏ hỏn, miệng rộng huỵch, mặt lông như khỉ. Nàng hãi con gái nhõng nhẽo, con trai quậy phá. Nàng lo con càng lớn, phiền phức càng thêm… Bởi vậy, nàng kiên quyết… giữ mình bằng bao cao su.
 
Hai năm trôi qua, mãi tới khi dự thôi nôi đầy tháng, thấy con người ta, tôi thèm chảy nước miếng, còn nàng vẫn vô tư vui vẻ, vẫn… hững hờ dị ứng với trẻ con. Hai bà mẹ thường gặp nhau than thở thì thầm, và ngày nọ, kêu tôi về thầm thì hiến kế…

… Vợ tôi có bầu, lại đậu song thai! Ôi, trời cao đất dày ơi! Phúc đức hai nhà quả là bự xự. Trong khi tôi muốn hét vang cho cả thế giới biết niềm hạnh phúc vĩ đại của mình, thì nàng quạu đeo, luôn miệng càm ràm vì sao lại bể kế hoạch… Tôi tỉ tê: “Bệnh nan y Trời kêu ai nấy dạ, con cái là lộc Trời cho ai nấy hưởng. Bao nhiêu người hiếm muộn, chạy chữa tốn hao, mà có được mụn con nào đâu. Phải vui mà đón nhận lộc Trời, em ạ!”.

Và kỳ diệu thay cái tình mẫu tử của muôn loài! Hôm vượt cạn, nàng chịu đau rất cừ khôi để được sinh thường, không chịu mổ bắt con như hai mẹ đề nghị vì sợ nàng đau. Nàng xổ thằng cu 3,2kg và cái hĩm chẵn 3kg. Nàng không còn thấy ghê con nít như bấy lâu nay nàng nghĩ. Hai mẹ nâng trứng hứng hoa ba mẹ con nàng. Nàng giờ là tiên nơi cõi tục, hai con là thiên thần.

Đêm nay, hai thiên thần đã ngủ, hai từ mẫu đã ra về. Vợ chồng nằm gác cẳng chuyện khào:

– Em biết vì sao em dính bầu không? Tại bao cao su lủng đó!

– Sao anh biết?

– Thì mình chỉ dùng mỗi biện pháp tránh thai đó thôi…

Có lẽ tiếng cười của tôi sau câu nói đã làm nàng chột dạ. Nàng nhìn sững tôi, rồi bất ngờ véo vặn bắp vế non của tôi đau điếng.

– Này, khai thiệt, anh làm nó thủng phải không?

Tôi vừa xuýt xoa, vừa cười ha hả chạy tội:

– Anh chỉ là Thiên Lôi, hai mẹ bảo sao làm vậy mà thôi…

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x