Home Nghệ Thuật Yêu Chồng như “pho tượng”!

Chồng như “pho tượng”!

Thèm lắm, lời cảm ơn của chồng!       

Nhưng những hôm sau chồng vẫn mặc nó, còn chị, lòng tê tái. Chị bàn tính tổ chức sinh nhật lần thứ 42 cho chồng, anh sửng sốt: “Cái tuổi nào rồi mà em còn mộng mơ thế nhỉ?”. Mặt chị tái nhợt, thêm một lần se thắt lòng, anh ái ngại làm hòa: “Thôi tùy em nhưng đừng bày vẽ quá làm gì”.

Chồng càng bận rộn, chị càng quan tâm nhiều hơn. Phải nói là chị rất đảm đang, chu đáo và yêu chồng. Bạn bè chồng đến chơi, chị vào bếp cả buổi, làm món này món kia để đẹp mặt chồng. Ai nấy khen chị nấu ăn ngon và không quên cảm ơn trước khi ra về, còn anh thì vẫn “cứng như đá”. 

Mẹ chồng đổ bệnh phải nằm viện. Chị hàng ngày lo cơm cháo, vừa đi làm, vừa chạy ra chạy vào, rồi thức đêm thức hôm chăm sóc mẹ chồng cả gần tháng trời. Trong khi đó, anh vẫn dửng dưng đi làm, thi thoảng tạt qua bệnh viện thăm mẹ rồi về nhà thản nhiên nằm ườn xem ti vi, đọc báo, để mặc vợ mất ngủ cùng mẹ.

Nhiều lúc người mệt mỏi và uể oải, chỉ cần được chồng ôm vào lòng nói lời “cảm ơn vợ” thì có lẽ lòng chị sẽ ấm lại. Nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Mẹ chồng ra viện, trong khi bà cầm tay khen con chu đáo, hiếu thảo và cảm ơn chị đã vất vả vì bà thì anh vẫn như pho tượng. Chẳng nhẽ anh không biết xúc động trước những việc làm của vợ dành cho mẹ mình sao?

Chồng như "pho tượng"!, Eva tám chuyện, chuyen vo chong, mau thuan vo chong, giai quyet mau thuan, gia dinh, hon nhan gia dinh, hon nhan va gia dinh, phu nu,

Thèm lắm lời cảm ơn của chồng (ảnh minh họa)

Chị nấu những món chồng thích, ngon hay dở cũng không một lời phát biểu, anh chỉ ăn qua loa như thể nấu nướng là trách nhiệm của người vợ. Anh đi làm về muộn, chị đón ngay ở cổng, hỏi han nhưng anh chỉ thở dài kêu mệt và lạnh lùng: “Lần sau em không cần phải đứng chờ anh thế này nữa”.

Ngày này qua ngày khác, chị vẫn chăm chút cho chồng con, vẫn ngai ngái cảm giác “trống không” của chồng. Nhưng nghĩ lại, chị thấy mình còn may mắn hơn khối người vợ khác. Chí ít thì chị không phải đầu tắt mặt tối, chẳng phải vật lộn kiếm tiền mà chỉ đi làm cho thoải mái, để khỏi quên nghề. 

Mặt khác, anh cũng không dính vào những tật xấu của đàn ông như rượu chè, cờ bạc, trai gái. Chồng kiếm tiền về, rồi mua nhà 3 tầng, xe hơi hẳn hoi, ai cũng cho rằng chị tốt số lấy được chồng giỏi, chồng sang. Chị cũng đã từng nghĩ như vậy. Cứ tưởng như vậy thì chị sẽ trẻ ra đến mấy tuổi, nhưng không, trước sự lạnh lẽo của chồng, chị thấy như mình đang già đi rất nhanh. Chị có cảm giác hình như cuộc hôn nhân của mình cũng già cội theo.

Vợ chồng có cần “vẽ chuyện”?       

Chị vẫn yêu chồng, vẫn cần chồng, các con chị vẫn cần có bố. Nhưng giá như anh đừng bao giờ im lặng như thế, đừng coi nhẹ lời cảm ơn đơn giản dành cho vợ thì có lẽ chị sẽ thấy hạnh phúc lắm. 

Sinh nhật mình, chị tự tay đi mua quà, viết thiếp kí tên chồng. Đêm anh về, chẳng hoa chẳng quà, không một lời chúc. Chị nhẹ nhàng nhắc: “Nay sinh nhật em, anh à”. Anh chỉ ậm ừ: “Thế à?” và đi vào giấc ngủ tự khi nào.

Chồng như "pho tượng"!, Eva tám chuyện, chuyen vo chong, mau thuan vo chong, giai quyet mau thuan, gia dinh, hon nhan gia dinh, hon nhan va gia dinh, phu nu,

Phải chăng sự đời là chồng phải giúp vợ, vợ phải có trách nhiệm phục vụ chồng? (ảnh minh họa)

Dù có lúc chị rất tủi thân vì sự hời hợt của chồng. Nhưng chị không nỡ trách chồng bởi chị nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ, chuyện vặt vãnh, đâu đáng để vợ chồng phải giận hờn hay bất hòa? 

Và chị cứ nghĩ rằng vợ phục vụ chồng hay chồng giúp vợ cũng là chuyện thường ngày trong xã hội. Thế nên chị vẫn cố gắng gượng cười, cố gắng “gần” chồng hơn. Nhưng đáp lại, anh chỉ hững hờ và vô tình. Lẽ nào anh không thể nói nổi một lời cảm ơn vợ? Hay vì anh nghĩ đã vợ mình rồi thì không cần phải khách sáo?

Chị cầm điện thoại nhắn tin chúc mừng năm mới chồng đầu tiên, không thấy phản hồi. Chị bấm số gọi, đang liên hoan anh nhăn nhở nói: “Vẽ chuyện, vợ chồng cần gì phải bày đặt?”.

Anh bảo chỉ cần đưa hết tiền cho vợ giữ, rồi mỗi ngày ăn bữa tối ở nhà, không tằng tịu bên ngoài là đủ. Chị cũng chẳng biết thế nào là đủ cho cuộc hôn nhân đang ngày càng nhạt thếch của mình. Nhiều lúc chị thấy chống chếnh, thiêu thiếu một cái gì đó, từa tựa như một lời cảm ơn…    

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x