Home Nghệ Thuật Yêu Chồng không ra chồng vì mẹ quá chiều

Chồng không ra chồng vì mẹ quá chiều

 
Hoàn cảnh bên nhà chồng tôi rất neo người, bố anh
mất sớm, mẹ chồng tôi ở vậy nuôi con. Nên khi lấy anh, chúng tôi mặc
nhiên là phải ở cùng với mẹ anh. Gia đình anh cũng không phải khá giả
gì, cũng có nhà riêng, đồ đạc trong nhà đầy đủ, vì chỉ có một mình mẹ
chèo lái gia đình, nên tôi nghĩ như vậy là khá lắm rồi.

Ở chung nhà, nhưng vợ chồng tôi và mẹ khá tách biệt về kinh tế. Ngoài
đóng tiền ăn, tiền điện, nước sinh hoạt… do vợ chồng tôi chịu. Ngay từ
đầu về nhà, anh đã bảo để vợ chồng tôi đóng các khoản đó, vì mẹ đi làm
suốt, chủ yếu là chúng tôi sử dụng. Anh nói thì nghe hay lắm, nhưng mọi
khoản chi tiêu đó anh lại phó mặc cho tôi.

Anh đi làm, có lương nhưng mặc nhiên không đưa về cho tôi. Thi thoảng
năm thì mười họa, anh mới đóng tiền ăn được 1 tháng cho mẹ. Nhìn bạn bè
cũng lấy chồng như mình, chồng mấy đứa cũng chỉ đi làm cơ quan thôi, mà
chúng không phải lo lắng về kinh tế, phải tính toán các khoản chi tiêu
suốt ngày như tôi thấy mình thật khổ.

Chồng tôi thì mải chơi, anh có biết gì về chi tiêu trong nhà đâu. Anh
mở mồm ra là nói tôi sướng, lấy anh trai thành phố, có nhà to cửa rộng ở
còn gì, trước đây sinh viên ở trong cái nhà trọ bé tý… nhà có to thì
cũng là của mẹ anh, tôi chỉ là dâu, có quyền gì đâu.

Mẹ chồng luôn bênh con trai, dù sai hay đúng (Nguồn:
vietathome.com)
 
Tôi cứ nghĩ mẹ chồng tôi không có tiền, nên cũng
khắt khe chuyện kinh tế với tôi. Nhưng không phải thế, đằng sau lưng bà
vẫn âm thầm cho tiền anh. Mẹ thu tiền ăn của con dâu nhưng lại cho con
trai tiền tiêu vặt…trong khi bà biết, chồng tôi lương làm bao nhiêu có
bao giờ đưa về cho vợ đồng nào đâu. Anh được mẹ quá nuông chiều. 

Anh không giúp được gì tôi về kinh tế, tôi chấp nhận mình sống thì
phải đóng góp cho mẹ. Nhưng vợ đi làm vất vả, về nhà chỉ muốn anh chia
sẻ việc nhà, anh không đưa tiền cũng được nhưng phải biết thương vợ vất
vả. Đằng này, chỉ cần ai đó rủ đi chơi, ra ngoài nhậu là anh đi ngay,
quên hết chuyện ở nhà.

Có con rồi, anh cũng chẳng thay đổi. Từ lúc có con, chắc chưa lúc nào
anh mua cho con hộp sữa, hay bộ quần áo. Sinh nhật con mà bố cư dửng
dưng, vợ thích làm, đặt tiệc như thế nào, hết bao nhiêu anh chẳng hỏi…
chỉ lo mời bạn về nhậu nhẹt, rồi ra oai thôi.

Tôi có nhắc chồng thì mẹ chồng bênh chằm chặp, mình tự hiểu trong nhà
này chẳng ai đứng về phía mình cả. Từ lúc có con, 2 mẹ con cứ lủi thủi
quanh quẩn với nhau, mẹ chồng thì bán hàng ngoài chợ, tối muộn bà mới
về. Những hôm chồng đi công tác, là những ngày tôi thấy thoải mái nhất,
vì hôm đó tôi không phải đợi anh về, không phải chịu mùi bia rượu nồng
nặc từ anh… 2 mẹ con ôm nhau ngủ thật thanh bình.

Tôi chẳng bao giờ được chồng quan tâm, tặng quà, tặng hoa hay rủ đi
xem phim, đi chơi. Tôi cứ như con nợ của anh vậy. Từ lúc có con, tôi làm
thêm nhiều cũng chỉ vì muốn có tiền lo cho con đầy đủ, cũng muốn có
chút vốn lận lưng. Ở trong nhà này, tôi cứ như người đi ở trọ…

Tôi bị stress cực độ. Có cảm giác vợ chồng ngày một xa cách nhau,
khó nói chuyện và  không thể chia sẻ với nhau. Vì làm gì có thời gian
nào ở bên nhau mà chia sẻ. Chẳng bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ ngoại
tình, nhưng giả dụ nếu có một người nào đó quan tâm, chăm sóc tới tôi,
tôi cũng không biết thế nào nữa. Chồng ơi, sao anh không là trụ cột gia
đình như thiên chức vốn định của đàn ông chứ. 
 

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x