Home Nghệ Thuật Yêu Chị giúp việc đáng sợ

Chị giúp việc đáng sợ

Chị giúp việc đáng sợ

Ngoài các tiêu chí thật thà, sạch sẽ, chăm chỉ, cả hai vợ
chồng đều bảo nhau: tìm chị nào lỡ dở không có gia đình hoặc bác nào tầm trung
không có con là hay nhất, người ta gắn bó lâu dài với gia đình, không hay xin
về.

Chị Nhài đáp ứng đủ yêu cầu của chúng mình, hơn thế chị còn
khá xinh xắn. 36 tuổi, quê Hưng Yên, chị ra Hà Nội tìm việc làm khi chồng chính
thức mang vợ lẽ, con rơi về lễ bái tổ tiên, yêu cầu chị nếu muốn làm vợ thì
phải im lặng mà sống cùng nhà, không thì ký vào đơn ly dị. Chị chọn phương án 2
bởi chị không thể có con.

Ngày đầu tiên đưa chị từ trung tâm môi giới về, cứ nhìn thấy
bé Bim là chị khóc. Chị tủi phận mình không thể làm mẹ. Thế nhưng rất nhanh sau
đó, dường như bởi bản năng người mẹ quá mạnh mẽ mà không có cơ hội được làm,
chị lao vào yêu thương, chăm sóc bé Bim hết mực.

Mình đã không biết bao nhiêu lần thầm cảm ơn trời vì tìm
được chị, lúc nhìn chị cuống cuồng vì con khóc, lúc nhìn chị cẩn thận đo đi đo
lại nhiệt độ chậu nước tắm hay nhất quyết giặt tay từng cái khăn, cái tã của
con dù mình bảo chị có thể bỏ vào máy giặt.

Nhưng sự sung sướng trong mình dần dần chuyển sang thành sự
sợ hãi, mình cứ ngờ ngợ cách chị yêu con mình giống như trong một câu chuyện
hay bộ phim nào đó đã xem, rồi sự ám ảnh về việc bé Bim sẽ bị chị chiếm đoạt.
Tất nhiên, mình không phải người có vấn đề về thần kinh, nhưng cái cách chị
Nhài ứng xử thì khiến mình không thể nghĩ khác.

Mỗi lần bé Bim quấy khóc mà mình cáu gắt, chị hằn học nhìn
mình như kẻ thù, rồi sau đó làm việc gì chị cũng đá thúng đụng nia, đến bữa thì
đặt uỵch một cái bát cơm trước mặt, ăn chả thèm mời. Chị theo dõi như camera
những lúc mình cho con ăn, tắm cho con.

Khi thấy mình định cho con bú, thế nào chị cũng lao đi giặt
thật nhanh một cái khăn nước ấm, bắt lau sạch bầu ngực. Những lúc vợ chồng mình
chơi với con ở phòng khách, chị ngồi đối diện, cứ vợ chồng mình có hành động
trao con cho nhau là chị nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, tay chỉ
chực đưa ra đón bé Bim về.

Đã có lần mình suýt đánh rơi con khi thấy qua khe cửa khép
hờ, chị ghé mắt nhìn vào trong xem vợ chồng mình chơi với bé Bim.

Nhưng điều lo ngại nhất là ngoài vợ chồng mình ra, chị không
cho khách khứa hay hàng xóm nào động vào bé Bim. Những khi có khách đến nhà
chơi muốn ẵm cháu, chị Nhài thường kiếm cớ bé vừa ăn, bé sắp ị…. để từ chối.
Mỗi khi mình bảo đấy con ra ngoài tắm nắng, gặp những người hàng xóm, người ta
thân tình hỏi thăm, muốn cưng nựng con bé một tí, chị cũng vội vàng chào lại
rồi đẩy qua thật nhanh. Chị giữ bé Bim như người ta giữ một thứ của riêng vô
cùng quý báu.

Tuy nhiên, vụ ấy còn chưa kinh bằng việc, dù mình không vời,
dù mình nói đi nói lại hàng trăm lần là chị đi ngủ đi, thì khi Bim ốm, cả đêm
chị Nhài cứ ngồi dựa cửa hành lang phòng vợ chồng mình theo dõi tình hình. Một,
hai lần đầu mình cũng xúc động, bế con ra cho chị yên tâm nhìn thấy mà về
phòng; nhưng lâu dần, mình vừa bực, vừa sợ.

Có lẽ đàn bà là một loài ích kỷ như ai đó từng bảo mình
nhưng thực sự, việc chia chồng sẻ con là điều mình sẽ không bao giờ chấp nhận.
Không phải mình bạc bẽo nên thấy Bim lớn thì cho chị nghỉ việc, mà vì thấy con
vào tuổi biết nhận thức có phần gắn bó quá với chị Nhài, đặc biệt, thấy ánh mắt
chồng mình ấm áp ngời ngời mỗi khi nhìn chị chăm nó, mình lạnh cả sống lưng khi
nghĩ họ thật giống một gia đình.

Chồng mình bảo cho chị Nhài nhận làm mẹ nuôi thằng bé. Anh
lý luận rằng ngày xưa đầy nhà nuôi vú cả đời nhưng mình không chịu. Mình không
thích lợi dụng người ta, hơn nữa khi con mình lớn lên, có chắc gì nó hạnh phúc
với lựa chọn cha mẹ dành cho nó. Mình đã dành dụm cho chị một khoản tiền, đưa
chị về quê, bảo chị có thể lên thăm Bim khi nào chị muốn. Chị có thể lấy một
người đàn ông thực sự yêu thương chị, xin một đứa con nuôi hoặc nếu chồng là người
lỡ bước như chị, đã có con, chị có thể chăm con chồng.

Khi Bim 15 tháng thì chị Nhài rời nhà mình. Ngày đi, chị
khóc như mưa như gió, cứ ôm Bim mà khóc. Mình cũng khóc hu hu, ôm con chạy vào
nhà để không giữ chị lại. Giờ, mình gửi Bim ở một nhà trẻ gần cơ quan, có vất
vả hơn nhiều việc đưa đi đón lại, về nhà chăm bẵm nhưng không còn lo sợ phấp
phỏng một ngày ai đó chiếm mất con mình, chồng mình…

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x