“Cai” tình

Anh ta chưa vợ, hơn tôi ba tuổi, nói chuyện thật tâm lý, ngọt ngào. Anh hỏi han công việc của chồng tôi, về tình cảm gia đình, thỉnh thoảng lại gợi ý giúp tôi giải quyết một số rắc rối. Thời gian chúng tôi nói chuyện với nhau ngày càng nhiều hơn. Bất kể lúc nào, chỉ cần thấy tín hiệu của tôi là anh ta lập tức hồi đáp. Tưởng mình đã già, giờ thấy vẫn còn được yêu mến, ngưỡng mộ, tôi cảm thấy thỏa mãn, tự hào.
 
Anh đồng ý không muốn phá vỡ gia đình, làm khổ con cái tôi. Hàng ngày, chúng tôi nhắn tin động viên nhau làm việc tốt, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, thậm chí một cảnh phim tâm đắc… Nhưng, anh cũng hay nói mến tôi, thường xuyên thổ lộ sự nhớ nhung. Anh thường nhắn những tin “nóng” ấy vào đêm khuya, sau đó chúc tôi ngủ ngon. Đàn bà yêu bằng tai mà! Những lời nỉ non ấy rót vào tai, chạy thẳng vào tim rồi thì cứ tha hồ mà tưởng tượng. Hôm nào “người ta” trễ lên mạng chừng chục phút là tôi đã thấy xốn xang. Như chết chìm trong mộng mị, ngày nào không liên lạc với anh là tôi như con nghiện thiếu thuốc.
 

Tôi lên mạng nhờ những người xa lạ tư vấn. Ai cũng khuyên tôi nên “cai”. Có người cũng đang “cai” như tôi. Nếu còn tiếp tục, tôi sẽ không dừng lại được và trở thành một người đàn bà hư hỏng. Nói thì dễ, làm mới khó. “Cai” được  một ngày mà mắt tôi cứ nhìn điện thoại coi có tin nhắn mới không? Đau khổ vật vã chẳng khác gì cai nghiện. Ngoại tình là cái gì mà sao day dứt dữ vậy? Phải chăng vì nó đẹp đẽ quá, cay đắng quá nên sức sống của nó thật mãnh liệt? Cảm giác sắp mất một tri âm tri kỷ khiến tôi chẳng làm được  việc gì nên hồn, liên tục bị cấp trên phàn nàn.

“Cai” được  ba ngày, tôi chủ động nhắn tin cho người ta. Lúc đầu giả bộ vì công việc, nhưng rồi tôi phải đầu hàng, đành tự nhủ, cứ để tình yêu được no đủ, tự nó sẽ chết. Khi chồng nhậu thì tôi chat với anh. Lúc chồng tôi tỉnh lại thấy day dứt. May mà chúng tôi ở xa nên còn dùng dằng chưa gặp mặt. Tôi “phòng thủ” bằng cách bắt anh hứa coi nhau như anh em, chỉ gặp một lần cho anh biết mặt, nấu cho anh một bữa cơm…

Tôi tự bào chữa là chưa gặp thì chưa phải ngoại tình. Nhưng mỗi ngày nhắn tin năm sáu tiếng đồng hồ với những lời lẽ đó, nếu không ngoại tình thì là gì? Sợ anh ở quê còn nhiều khó khăn, nhân đợt công ty điện thoại khuyến mãi, tôi hỏi anh ấy đã nạp tiền chưa để tôi tặng. Tôi nghĩ anh sẽ từ chối nhưng: “Anh chưa nạp em à. Tính chút tối mới đi nạp”. Câu này có nghĩa: “Em nạp tiền cho anh đi”. Tôi thấy hơi thất vọng. Anh bảo có nguyện vọng đi nước ngoài, tôi rủ anh đi hợp tác lao động ở Nhật. Anh dùng dằng. Tôi nói tôi sẽ đi và tìm cách định cư luôn. Anh bảo tôi đi rồi mai mốt bảo lãnh anh qua bển để “chúng mình được  ở bên nhau”.

Thất vọng. Buồn… cười. Mình một nách ba con phải tự thân vận động nơi xứ người, còn anh ta thì ở đó  chờ hưởng lợi… Lời hay ý đẹp bay tuột đâu cả rồi? Lâu nay bao nhiêu giọt nước mắt của tôi đã rơi vì người đàn ông rõ ràng là  không xứng đáng. Hèn gì, anh ta luôn bảo mình nên chu toàn trách nhiệm, vẫn có gia đình và… có cả anh ta!!!

Tôi im lặng, bặt tin. Anh ta tha thiết nhắn, gọi, hỏi… Mệt nhưng muốn thoát ra đâu có dễ. Định vứt sim điện thoại đi nhưng rồi còn công việc, bạn bè… Bực mình, tôi mượn điện thoại của người bạn, bấm: “Tôi cảnh cáo hai người, nếu còn liên lạc nữa tôi sẽ không tha!”. Thế là im thin thít, lặn mất tăm.

Xưa, tôi hay lên án những người không chung thủy. Giờ tôi mới nhận ra, ngoại tình cũng như vi rút trong không khí thôi. Chỉ cần kháng thể của ta yếu là lập tức nó sẽ tấn công, hạ gục mình ngay. Thế mới có những quý ông phút chốc trở thành “tội phạm”, những quý bà vấp ngã…

Tôi không ngụy biện mà là đang tự nhắc mình để không sa chân và biết rộng lòng với lỗi lầm của người khác.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận