Home Nghệ Thuật Yêu Ông xã của vợ ơi

Ông xã của vợ ơi

Anh có còn nhớ cái lần đầu tiên mình gặp nhau không hả anh? Đó cũng chính là cái giây phút định mệnh cho cả hai đứa mình đúng không anh? Mỗi lần được ở bên anh em rất hạnh phúc,nhưng sao nó ít ỏi quá. Anh là một chiến sĩ công an thời gian của anh như kín mít, chẳng còn khoảng trống nhường cho em. Mỗi lần hai đứa gặp nhau chỉ được nữa tiếng hay một tiếng đồng theo giờ quy định của doanh trại đưa ra. Sau đó còn buồn hơn, em phải vô Sài Gòn học, anh thì ở ngoài Lâm Đồng, lúc trước cách nhau có nữa tiếng xe máy mà còn không gặp được huống chi bây giờ là bảy tiếng đồng hồ xe khách. Tất cả quỹ thời gian rãnh rỗi của em và anh đầu dành cho việc nói chuyện qua điện thoại. Rồi thời gian cũng chóng qua được một năm, anh nhận quyết định vô Sài Gòn học, tưởng chừng sẽ rất vui nhưng em không ngờ,thời gian đó cũng chỉ có thế, em chỉ gặp anh 02 lần trong tháng cho dù khoảng cách có bao xa đâu, anh cứ trực ở trong trường suốt, em buồn lắm nhưng đâu biết phải làm sao vì nguyên tắc vẫn mãi là nguyên tắc mà. Thế là thời gian một năm cũng trôi qua, anh vẫn còn học còn em đã hoàn thành xong khóa học, do không thích nghi được khí hậu ở Sài Gòn nên Bố Mẹ và anh đã khuyên em nên về quê làm việc, thế là em và anh lại tiếp tục xa nhau.

Có một ngày bỗng đâu xuất hiện một cú điện thoại của một người nữ, chị ý gọi cho em và hỏi em là ai, em là gì của anh? Em như ngất đi và quỵ xuống đất khi nghe chị ấy nói chị là bạn gái của anh, hai người đã yêu nhau được gần hai tháng và đã trao thân cho nhau. Em không tin nhưng sau khi nghe chị ấy giải thích về anh quá rõ những bằng chứng ý đã thuyết phục rằng em hãy tin chị ta. Em liền gọi cho anh nhưng anh đã chối và kiên quyết nói rằng anh và chị ta không có gì và đây chỉ là một cái bẫy hòng tìm cách đuỗi anh ra khỏi trường do anh có mâu thuẫn gì với họ. Em đã tin anh và cho anh thời gian một tuần để anh suy nghĩ và hành động. Anh đã về bên em ôm hôn em trong nghen ngào nước mắt, ,nước mắt của em và anh đã hòa quyện lấy nhau, lúc này trông em gầy còm và xơ xác vì đã mấy ngày rồi em nhịn ăn mà cứ nằm trong gian phòng trọ khóc thút thít mãi, hễ em đi làm thì thôi chứ về phòng là em như người mất hồn vậy. Anh hứa với em hai đứa mình sẽ tổ chức đám cưới khi anh học xong, để tạo niềm tin cho em anh cùng ba mẹ đến nhà em xin tổ chức đám dạm hỏi. Em hạnh phúc lắm, vì em đã quá yêu anh và không để cho người thứ ba cướp đi anh yêu của em được, và cho tới bây giờ thì em đã chiến thắng. Ông xã ơi đừng làm em buồn nữa nhé, em sợ lắm vì một lần duy nhất cũng đã quá đủ đối với em rồi. Em yêu anh nhiều lắm.

Lương Thị Bảo Hằng

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x