Yêu ‘chú’ lại kết hôn với ‘cháu’ vì nhà Hà Nội

Thỉnh thoảng anh rủ tôi đi ăn trưa, tính hài hước nhiều khi cợt nhả
của anh khiến chúng tôi có những buổi ăn uống thật thú vị và những
tiếng cười sảng khoái. Sau đó dần dần là những lần chát chít, nhắn tin
cho nhau và yêu nhau lúc nào không biết. Anh là người kín đáo, ở cơ
quan chúng tôi “mặt lạnh” để che mắt mọi người nhưng “tình trong như đã
mặt ngoài còn e” nên mọi người khó đoán biết được chúng tôi có tình ý
với nhau hay không.

 

Anh hay kể cho tôi “người bạn thân” của anh là cháu họ của mình và một
lần đi chơi cùng nhau tôi đã gặp cháu của anh. Cũng chính vì tính cợt
nhả của anh mà anh giới thiệu với cháu mình rằng “có cô ở cơ quan chưa
chồng nên muốn giới thiệu với cháu”, cả hai chúng tôi cười nói vui vẻ,
anh hôm đó đóng vai là người mai mối nên thoả sức để chúng tôi nói
chuyện với nhau thật tự nhiên. Nhìn anh và cháu họ khác nhau một trời
một vực, anh già dặn chín chắn, còn cháu thì lại vừa trẻ trung biết
nhiều thứ mà người tầm tuổi cháu anh như tôi cần phải khám phá. Đặc
biệt anh lại là con một trong gia đình, bố mẹ đã mua nhà cửa cho ở
riêng, một chút tham lam và tính toán đã bắt đầu xuất hiện trong ý nghĩ
của tôi.

Từ hôm đó, tôi dò hỏi về cháu anh nhiều hơn nhưng không để lộ cho anh
biết. Tôi tìm cớ để gặp cháu anh, qua những lần trao đổi nói chuyện và
đặc biệt là cơ ngơi trước mắt tôi không thể giấu được tham vọng của
mình. Nhìn lại anh vẫn chưa có gì chắc chắn sẽ không thể đảm bảo cho
tôi được cuộc sống sang giàu như người cháu.

Ảnh minh họa

Tôi bắt đầu chinh phục cháu anh bằng mọi cách, kể cả hiến dâng cả
đời con gái, “tờ bạc đâm toạc tình nghĩa” tôi giãn dần ra với anh và
một ngày anh cũng phát hiện ra chúng tôi tay trong tay với nhau trên
một con phố, anh chết lặng còn tôi thì mỉm cười gượng gạo và giả tạo.
Cháu anh vẫn một chú hai chú, cảm ơn ông mối mà không biết chuyện gì
đang xẩy ra. Tôi vẫn ung dung trong chiến thắng.

Anh chuyển công tác, tôi từ thân thiết chuyển sang xã giao như một điều
hiển nhiên. Tôi và cháu anh cưới nhau, tôi gọi anh bằng chú, mọi tung
tích của chúng tôi được xoá sạch, anh cũng chẳng vì thế mà nói với cháu
mình khi chuyện đã rồi bởi có lẽ anh là chú mà nói liệu cháu có hiểu
hay không hay rồi rạn nứt tình cảm của họ chỉ vì một người đàn bà tham
vàng bỏ ngãi như tôi.


Tôi nghiễm nhiên trở thành bà chủ trong ngôi nhà ấy, hộ khẩu Hà Nội hẳn
hoi, nhưng từ đây tôi phải chấp nhận cuộc sống thực tế của một chàng
công tử hào hoa được yêu chiều từ nhỏ. Những cuộc vui quên thời gian
thâu đêm suốt sáng để cho tôi ở nhà vò võ một mình. Chưa bao giờ anh
nhấc máy điện thoại khi tôi gọi vào buổi tối, anh đi đâu tôi hỏi anh
chỉ bảo “đi công việc” tôi chỉ biết thế. Trước đây anh đi làm nhưng chỉ
bữa đực bữa cái và vẫn phải xin tiền bố mẹ nhưng từ khi lấy vợ, bố mẹ
bảo phải tự lo cho gia đình của mình, thế là một bà hoàng như tôi từ
trên trời rơi xuống vực thẳm phải chắt bóp chi tiêu bằng đồng lương của
mình để còn phải lo cho một công tử.

Khi tôi có thai, tưởng rằng sẽ đánh thức được bản năng của một người
chồng, người cha trong anh nhưng cũng chẳng ý nghĩa gì so với những
cuộc vui của bạn bè. Tôi buồn chán, thất sủng nhưng tôi biết kêu ai bây
giờ bởi họ nghĩ tôi quá sướng rồi, tôi bỏ ăn, chán chường và dẫn đến
việc sẩy thai hai lần.


Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp “chú”, “chú” sắp lấy vợ, một người con gái
ngoan hiền hết lòng vì “chú”. Hôm đám cưới, tôi có mặt sớm để lo sửa
soạn, nhìn “chú” trong bộ vest đen bóng loáng, nụ cười mãn nguyện, hạnh
phúc bên tân nương làm tôi nao lòng, còn chồng tôi giờ vẫn không biết
đi đâu từ tối qua chưa về.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments