Vỡ tổ ấm vì cho vợ “ngon” đi công tác

Cách đây mấy năm, chuyện anh
Quân cho vợ sang Anh đi công tác khiến nhiều người giật mình. Mẹ anh là
người phản đối gay gắt nhất: “Có vợ mà cho đi Tây, khác nào dâng vợ cho
thằng khác hả con?”. 

Ai cũng nghĩ anh bị “hâm”
mới dễ dàng chấp nhận chuyện đó. Tới đâu, anh nghe thấy những tiếng xì
xào nhỏ to bàn tán rằng có vợ đẹp mà anh không biết giữ rồi “Vợ mà là
tiến sĩ thể nào nó cũng đè đầu cưỡi cổ cho mà xem”. 
Anh chỉ cười xòa, “Cô ấy có năng lực thì phải được phát huy chứ, mình kìm cương đâu phải là cách giữ vợ”. 
Ngày anh lấy chị Hòa, ai cũng ngạc nhiên khen anh “cao thủ” khi kiếm được cô vợ quá “ngon”. 
Anh
Quân cho biết: “Tôi ít học, đầu óc không thông minh lại kém hiểu biết.
Trong khi đó, vợ tôi nhanh nhẹn, có tố chất. Tốt nghiệp tất cả các cấp
cô ấy đều nhận bằng giỏi. Vì vậy, tôi lui lại đằng sau cho cô ấy tiến
lên”.
Nói lui lại đằng sau chưa hẳn đúng vì anh
Quân cũng phải nỗ lực rất nhiều trong khả năng của mình. Vì làm công
việc phổ thông nên thu nhập của anh không cao. Tuy nhiên, khéo co kéo
nên hai vợ chồng cũng tạm đủ trang trải cho cuộc sống tối thiểu.
Vỡ tổ ấm vì cho vợ "ngon" đi công tácChị ngày càng “ngứa mắt” chồng (Ảnh minh họa)
Những
ngày anh chăm sóc hai con nhỏ thiếu bàn tay vợ cũng gặp không ít khó
khăn. Nhưng nhìn con mỗi ngày khôn lớn, hàng ngày vợ vẫn gọi điện về nói
chuyện với chồng con khiến anh thấy yên tam phần nào. 
Điều
anh vui nhất chính là chị Hòa không phải động tay, động chân hay suy
nghĩ bất cứ công việc nào của gia đình. Nhiệm vụ của chị là yên tâm học
hành, phấn đấu sự nghiệp.
Rồi sau 2 năm, chị về
nước. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và quyết tâm dồn hết thời gian vào
công việc, trau dồi kiến thức, kỹ năng, chị nhanh chóng khẳng định được
vị trí trong công ty. 
Tốc độ thăng tiến của
chị được xem là kỷ lục. Đi cùng với nó là những khoản lương, thưởng hậu
hĩnh, nhiều gấp bội so với tiền công lao động phổ thông của anh Quân.

thành công quá nhanh nên chị Hòa mắc bệnh tự phụ. Chị luôn cho rằng bản
thân là số một, ở đâu chị cũng là ngôi sao sáng. Đi tới đâu, chị cũng
gặp các đồng nghiệp nam hòa hoa, phong nhã. 
Phần
lớn trong số đó không tiếc lời có cánh dành tặng chị. Nhưng về đến nhà,
chị phải đối mặt với ông chồng mặc quần đùi, áo may ô, lúc nào cũng
cười hiền hiền, chạy đôn đáo chợ búa, lau dọn nhà cửa.
Rồi
đến cuối tháng, ông chồng nhẫn nại đó lại cùi cũi đưa chị 3 triệu đồng
tiền lương và xin giữ lại 50.000 đồng để uống trà đá và đổ xăng.
Lâu
dần, những hình ảnh đối nghịch đó ám ảnh trong tâm trí khiến chị tự
dưng chán chồng. Ban đầu chỉ là vài lời cằn nhằn cáu kỉnh kiểu như “Sao
anh lại rửa bát không sạch”, “Anh mặc bộ đồ này trông quê mùa không chịu
được”.
Về sau, mức độ nghiêm trọng của những lời phàn nàn này càng gia tăng khiến không khí gia đình trở nên căng thẳng.
Hiểu
tâm trạng của vợ, anh cũng cố gắng chỉn chu, ăn diện hơn. Thế nhưng,
anh bây giờ chỉ như cái gai trong mắt vợ. Chị luôn so sánh chồng với các
CEO mà chị thường tiếp xúc. 
Phải công nhận, chị đẹp thật, và nhìn chị, chẳng ai bảo là vợ anh. 
Thương
con, nhiều lần anh nhẫn nại, nhưng chị Hòa càng quá đáng. Giọt nước
tràn ly khi chị công khai làm bồ nhí của ngài Chủ tịch Hội đồng quản
trị.

Anh đề nghị được “giải phóng” cho cô vợ giỏi giang…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments