Vợ không biết đùa

Dũng bảo Thoa: “Người đâu mà khô như ngói, chẳng biết thế nào là đùa. Người ta nói đùa một tí mà cáu loạn cả nhà. Vô duyên…”. Dũng chê Thoa: Vô duyên, khó tính. Chuyện thiên hạ đùa thì cho là thật, người ta cười thì lại cáu bẳn, giận hờn, thậm chí còn ghim trong lòng để thù ghét…
Nhưng Thoa đâu phải người như thế. Thoa không chỉ biết nghe nói đùa mà còn biết nói đùa, cô nói đùa rất dí dỏm, có duyên là đằng khác. Nhưng Thoa không thích kiểu nói đùa xúc phạm nhân cách, xúc phạm lòng tự trọng, tự ái người khác của Dũng. Thoa càng không thích cách đem chuyện vợ chồng ra để đùa.  Ngày xưa Dũng tán mãi Thoa mới đổ, vậy mà sau này, thỉnh thoảng Dũng lại kể: “Mình vừa chạm tay vào người cô ấy mà cô ấy đã nhũn hết cả người, dắt đi đâu cũng theo, mình làm gì cũng mặc…”.  Bạn Thoa đến chơi, hỏi thăm: “Anh Dũng dạo này chắc làm ăn ghê quá nên trông hơi mảnh mai đấy”. Dũng bảo: “Làm ăn gì đâu, chỉ phục vụ bà xã mà ra thân tàn ma dại thế này đấy, em thấy anh có khổ không… – Dũng hạ giọng, nháy mắt – bà ấy máu lắm…”. Thoa là người tế nhị nên nghe những câu ấy cô rất khó chịu. Thoa nói nhiều lần nhưng lần nào Dũng cũng bảo: “Đùa cho vui, mất gì mà cáu…”  Cậu đồng nghiệp mang thiếp cưới đến mời, Dũng cười ha hả bảo: “Cậu này dại thật, cưới vợ làm gì để đeo gông vào cổ. Nếu là tớ thì cứ độc thân cho sướng, thấy cô nào xinh xinh thì bỏ ra vài triệu, chơi một tối, thế là xong…”.  Thoa chẳng ghen mà cô thấy chán cách nói của chồng. Lẽ nào người ta có thể nói ra những điều mà người ta không nghĩ? Đồng nghiệp của Thoa vẫn đem chuyện mấy anh say về nhà gặp vợ lại hét lên: “Nhà hàng đâu, đổi cho con khác, con này già quá…” để đùa, Thoa chẳng lạ, nhưng khi Dũng chẳng say, chẳng xỉn mà đùa như thế khi có mặt khách thì Thoa thấy xúc phạm thực sự.  
Đùa để vui thì ai chẳng muốn, nhưng kiểu đùa để vui lòng người này mất lòng người kia, nhất là mất lòng vợ thì đâu còn là vui. Ai vui được khi nghe chồng tấm tắc khen cô bạn: Giỏi đẻ, đẻ một lần được hai cô con gái trong khi vợ anh hai lần đẻ mà chẳng rặn nổi lấy một nàng công chúa. Dở quá là dở… 
 Nhà bác hàng xóm than thở chuyện con chó chết, Dũng nói: “Trước kia em cũng ham nuôi các con lắm, cá, chim, mèo, chó… đủ cả, tốn cả trăm triệu nhưng nuôi con nào là chết con ấy… – Dũng cười khì khì – chỉ có nuôi con vợ là không chết…”. Vợ nào nghe thế mà vui được không? 
 Ban đầu Thoa bỏ qua, coi như Dũng nói đùa mặc dù trong lòng chẳng thoải mái nhưng thấy Dũng cứ chọn lúc bạn bè, người thân tụ hội để nói, mà nói toàn những điều khiếm nhã, xúc phạm thì Thoa khó chịu, cô không còn tin đó chỉ là lời đùa mà là sự cố tình xúc phạm. Thế là cãi nhau. 
 Nói đùa cũng là một kỹ năng giao tiếp. Khi nói đùa trở thành nghệ thuật, nó đem đến sự vui vẻ cho mọi người, nó làm giảm sức ép của cuộc sống, nó tạo nên mối quan hệ bạn bè gần gũi… Nhưng nói đùa không đúng lúc, không đúng đối tượng sẽ biến mình thành kẻ vô duyên. 
 Nói đùa làm tổn thương đến người khác sẽ làm mất đi tình cảm và cả sự tôn trọng. Quan hệ vợ chồng lại càng cần giữ gìn lời ăn tiếng nói, ngay cả những câu nói đùa. Thoa không phải là người khó tính, càng không phải người không biết đùa nhưng Thoa cần sự tôn trọng của chồng. Cô chỉ mong Dũng hiểu rằng: Đừng để những lời nói đùa làm sứt mẻ tình cảm vợ chồng, làm nhà tan cửa nát… Theo TNPhụ Nữ VN

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments