“Ừ thì tôi thích cưng chồng!”

Nếu khen chị là người phụ nữ giỏi toàn diện, hoàn hảo, chị cảm thấy thế nào?

Được khen thì ai cũng thích.
Nếu đàn ông khi được khen thường thích một thì giới phụ nữ
chúng tôi sẽ thích gấp mười lần (cười). Tuy nhiên tôi cũng biết
mình nên thế “sướng” với lời khen đó thế nào là vừa đủ. Tôi
hài lòng với cuộc sống hiện tại, chồng tốt, con ngoan, cuộc
sống gia đình hạnh phúc. Với riêng cá nhân tôi thì tôi đã thấy
mình là người phụ nữ biết mang và giữ hạnh phúc cho gia đình
mình.

Ngày
nay có rất nhiều người phụ nữ thành công và họ cho mình cái
quyền được “nạt nộ” thậm chí là chửi mắng chồng. Bản thân
chị là một người phụ nữ thành đạt, chị thấy thế nào?

Ông bà ta xưa nay có câu “vợ
chồng đóng cửa bảo nhau” chứ không phải “dạy dỗ nhau”. Vì thế
tôi không tán đồng việc người này thành đạt, người kia thua kém
hơn mà được phép lên mặt “dạy dỗ” người đầu ấp tay gối với
mình. Với tôi thì việc vợ chồng từ tốn bảo ban nhau luôn luôn
có một ý nghĩa nhất định và làm nên hạnh phúc. Nếu thử đặt
mình vào địa vị là người bị “dạy dỗ” khi thua kém về địa vị
xã hội, tài chính thì ắt hẳn ai cũng cảm thấy khổ tâm, khó
chịu.

Phụ nữ, dù thành đạt đến mức
độ nào thì vẫn là người có vai trò là người “giữ lửa” trong
gia đình, là vợ và là người mẹ không bao giờ thay đổi. Cho nên
nếu người phụ nữ ấy không muốn xây dựng gia đình thì họ cứ
thế thản nhiên buông những lời không hay ho dành cho chồng mình.
Còn bản thân tôi, tôi không dại dột gì đánh đổi cuộc sống hôn
nhân mà mình đã ao ước, xây dựng bao ngày bằng những điều phù
phiếm đó.

Đôi
khi vì không muốn “vạch áo cho người xem lưng” thì nhiều người
phụ nữ thường cố tạo ra cho gia đình mình một vỏ bọc tổ ấm
hoàn hảo, rồi tự chuốc lấy đau khổ. Trong trường của chị, với
việc chị khéo “đóng cửa bảo nhau”, chị không sợ chồng mình
sẽ “hư” ư?

Thực tế thì không phải không
có những trường hợp các ông chồng lợi dụng điểm yếu của vợ
mình để làm một số những điều khuất tất. Theo tôi về cơ bản
thì nếu một ông chồng hư thì họ đã hư ngay từ trong suy nghĩ,
ý niệm cuộc sống và tác động của môi trường sống hiện tại
chỉ là một phần. Đó là chưa kể đến những người phụ nữ suốt ngày
chỉ biết tất bật, đầu tắt mặt tối  phấn đấu cho sự nghiệp, để có được
sự bình đẳng với chồng về trí tuệ, tài năng, học vấn… Thế là khoảng
cách giữa vợ và chồng không bao giờ gần lại mà cứ ngày một xa thêm,
chồng hư vì vợ không để ý quan tâm là điều khó tránh khỏi.
Còn người phụ nữ cố che đậy những điều bê bối trong cuộc sống
hôn nhân của mình thì đó là người phụ nữ dại dột.
 

Cá nhân tôi và chồng tôi quan
niệm rằng hạnh phúc là sự chia sẻ, tôn trọng tuyệt đối về
nhau, có cả việc tôn trọng những điều riêng tư nữa. Khi đã dung
hòa được tất cả những điều đó, khiến chồng lúc nào cũng chỉ
muốn về nhà với vợ thì làm sao mà “hư” cho được!

Mọi người nói rằng chị rất cưng chồng, sự thật là như thế nào?

Trên đời này chẳng có người phụ nữ nào coi việc chiều
chồng là cực hình và tôi cũng như vậy. Tôi thấy việc được chăm
sóc cho chồng, cưng chồng là một niềm hạnh phúc và may mắn
đấy chứ! Mọi người nói như vậy thì chắc là có rồi. Theo tôi
thì cưng chồng cũng không phải là việc dễ. Có người chiều chồng bằng
cách chăm bẵm như một đứa trẻ, lo cho chồng từng ly từng tí.
Khi ăn, họ gắp cho chồng món này. Khi đi, họ chỉ cho chồng lối nọ, quần
quật đến mức quên rằng mình là vợ chứ không phải là mẹ của
người đàn ông mình đang lo lắng. Làm như không có họ thì người chồng
chẳng thể tồn tại nổi lấy một ngày. Và như vậy thì chả có người
đàn ông nào có thể hạnh phúc nổi. Tôi chiều chồng mình theo
cách của tôi và khiến anh ấy ngày càng cảm thấy bình yên và
là hậu phương vững chắc.

Sống
với nhau chừng ấy năm, bận bịu với công việc ngoài xã hội,
con cái rồi việc nhà chồng nữa, chắc chắn phải có những lúc
chị “không thể cưng nổi”  chồng chứ?

Trong cuộc sống vợ chồng không
tránh khỏi những lúc bất đồng, giận hờn, thế nhưng tôi đã
thành thói quen rồi. Dù có giận chồng bao nhiêu thì cũng làm
“mặt lạnh” một lúc thôi, rồi cố gắng nhường chồng, xui con gái
giúp bố mẹ làm lành và cơ bản là chúng tôi tìm ra được
tiếng nói chung sau mỗi lần giận hờn đó. Đã là phụ nữ thì
việc chia sẻ được với chồng những vui buồn của cuộc đời mang lại 90%
hạnh phúc.

Mọi người thường nói với tôi
rằng tôi quá khéo khi cưng chiều và giỏi chịu đựng khi không
“điên tiết” với chồng. Họ cho rằng tôi sống nghệ thuật, thế
nhưng tôi chả hề sử dụng nghệ thuật gì, chỉ đơn giản tôi thích
sống vì chồng tôi như thế! Ừ thì tôi thích chiều chồng thế
thôi, nên lúc nào tôi cũng có thể cưng được anh ấy!

Nhưng mà những lúc như thế chắc hẳn chị phải tiết chế rất nhiều?

Bạn đã bao giờ nghe nói rằng
nếu mình không tự tạo áp lực cho mình thì làm sao phải tiết
chế bản thân?! Tôi không tạo áp lực cho mình. Tôi thích cưng
chiều anh ấy nhưng cũng có những quy định rõ ràng để giải
quyết những khúc mắc chúng tôi gặp phải. Chúng tôi không để
những ấm ức nọ nối tiếp ấm ức kia đè nén trong cuộc sống hôn
nhân. Điều gì không nên không phải là giải quyết triệt để.

Chị có thể gói gọn bí quyết cưng chồng của mình để chia sẻ với những chị em khác không?

Bạn biết đấy, tình cảm vợ chồng
bình đẳng, tôi có thể ví nó giống như một chiếc quần, với hai ống
song song và tương đương nhau. Chồng bạn thường được làm những việc mà
anh ấy muốn và tự tin đưa ra những quyết định có liên quan đến bạn. Bởi
vậy bạn cũng nên làm sao để chồng luôn hạnh phúc và sẵn sàng đáp ứng
nhu cầu cũng như đòi hỏi của anh ấy. Thỉnh thoảng, bạn cũng nên lờ đi
vài yêu cầu của chồng, đó cũng là một cách bạn đang cưng chồng,
đồng thời bạn cũng nên tìm cách bộc lộ cảm xúc thật để chồng bạn biết
cách mà cưng chiều lại bạn.

Vâng,
xin được cảm ơn chị. Chúc chị sẽ luôn có một cuộc sống mãi
hạnh phúc bên người chồng và gia đình của mình!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments