“Tuyệt chiêu” huấn luyện chồng

“Bây giờ em phải làm thế này, thế này…”, chị Hiền thì thầm kèm theo cái nháy mắt khích lệ cô em họ mới “theo chồng về dinh”.

Buổi chiều, Định – chồng Hòa – về nhà với tâm trạng vui vẻ, nhưng anh bỗng thấy có gì đó khác lạ. Không thấy vợ chạy ra đón chồng, cười tươi và ỏn ẻn đủ thứ chuyện như mọi khi. Vội vàng chạy tìm, mới thấy Hòa đang nằm trong phòng, đắp chăn rên hừ hừ, mặt nhăn nhó: “Em đau bụng quá, cả nhức đầu, mệt mỏi, hình như đang phát sốt anh ạ”. Định cuống lên: “Sao em không điện thoại cho anh về sớm? Anh đưa em đi khám bác sĩ nhé”. Nhưng Hòa lắc đầu quầy quậy, không chịu đi khám bác sĩ, cũng không cần phương pháp chữa trị gì, chỉ cần… “anh nấu cơm, giặt quần áo, làm việc nhà cho em thôi”, và nhất định là anh làm, chứ không đi mua đồ ăn ở ngoài!
 

Định gãi gãi đầu. Từ hồi lấy vợ, Định chưa bao giờ đụng đến những việc ấy. Lúc nào nhà cửa cũng gọn gàng ngăn nắp, quần áo sạch sẽ thơm tho là ủi tinh tươm lấy từ tủ ra mặc, cơm dẻo canh ngọt nóng hổi bày sẵn trên bàn, chỉ việc ngồi ăn. Mấy lần mẹ Định đến thăm cũng gật gù khen ngợi con dâu đảm đang, chiều chồng hết mực. Thỉnh thoảng bà lại mát ruột khi cô điện thoại cho mẹ chồng hỏi ngọn ngành từng món ăn, sở thích của “con trai mẹ” để mày mò làm cho đúng ý chàng. Tóm lại, lần đầu vợ ốm, Định cũng hơi bối rối.

“Thế em ăn gì, chỉ cho anh để anh nấu?”. Quả thật, từ khi chưa cưới, Hòa đã biết Định không… biết làm việc nhà. Cô cũng vui vẻ chấp nhận như một lẽ đương nhiên. Hòa nghĩ theo kiểu truyền thống: chồng lo việc lớn, vợ lo việc nhỏ. Việc lớn như chuyện kiếm tiền thì hết chê vì anh chàng kỹ sư tin học giỏi giang quản lý cả một công ty, bao nhiêu lương bổng anh đưa tất tật cho vợ.

Còn việc nhỏ là nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa thì vốn là “sở trường” của Hòa, nên chẳng có gì đáng ngại. Nhưng cuộc trò chuyện với bà chị họ khiến Hòa hoang mang. Chị nói một thôi một hồi: “Em đừng dại thế! Phải bắt chồng làm việc nhà với mình chứ. Thời buổi này nam nữ bình đẳng, mình không được “ôm” hết, cực thân mà chồng lại có thời gian rảnh dễ chơi bời hư thân”. “Nhưng em làm cũng không thấy cực nhọc chi hết”. “Không cực cũng phải tỏ ra cực nhọc, thỉnh thoảng phải giả vờ đau ốm, nhờ chồng việc nọ việc kia, “dạy” chồng cho quen sau này mới sướng thân, chứ ngay từ đầu đã chiều chồng, để chồng ỷ lại thì hỏng”. Thế là chiều nay, Hòa áp dụng chiến thuật “em đau bụng”.

Trầy trật… nấu cơm xong, Định khoe thành tích với vợ: Nồi cơm nhão nhoẹt, trứng chiên cà chua nhão nhoẹt và món đậu ve luộc cũng nhão nhoẹt. Anh “xin” khất việc giặt đồ, sau khi nghe vợ giảng giải phải chọn đồ lụa, đồ có màu tươi để riêng, đồ lót phải thế nào; và lơ luôn việc dọn nhà vì “nhà thế này là gọn gàng rồi”. Sau một hồi thấy chồng lụi cụi trong bếp, ra vô hỏi vợ từng ly từng tứng tí: đổ nước luộc đậu bao nhiêu, cà chua thái kiểu gì, rồi đập trứng trượt khỏi bát… Hòa cũng “quên” luôn cơn bệnh!

Có nhất thiết phải thế không, Hòa nghĩ. Nhìn chồng lo lắng quẩn quanh xem vợ “ăn có nổi không”, “bệnh tình sao lạ thế, nhất định mai anh phải chở em đi khám”, Hòa thấy mềm lòng. Chắc không thể áp dụng… cứng nhắc thế được.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments