Tư vấn: Tôi bị lao, chồng nhất quyết đòi ly hôn!

Chào chuyên gia tư vấn tâm lý!

Hiện tại em không vượt qua nổi cú sốc tâm lý, khoảng cuối tháng này vợ chồng em ra tòa. Em lấy chồng cách đây 4 năm, khi em sinh con trai được 3 tháng, chồng em nhận công tác ngoài Hà Nội, trong khi em ở Phan Thiết, cứ đều đặn 1 tháng về thăm em 2 ngày. Vì thấy chồng từ Hà Nội bay vào Sài Gòn, từ Sài Gòn vào Phan Thiết nên em góp ý cho mẹ con em ra Hà Nội vì chồng em nhận công tác 15 năm. Nhưng chồng em không đồng ý mà đưa mẹ chon em ra Đà Nẵng ở với ông bà nội với lý do để em làm dâu và bay từ Hà Nội ra chỉ mất 1 tiếng, cũng 1 tháng về thăm em một lần. Làm dâu ở nhà em vẫn chu toàn, vừa con, vừa công việc nhà, lo cơm nước, lo ba chồng nằm một chỗ vì tai biến do tiểu đường, tuy khổ cực nhưng em vẫn chấp nhận vì yêu chồng. Nhưng dần dần em nhận ra em chỉ là con giúp việc, em bị chồng đối xử tệ. Tuy là vợ một giám đốc, em rất đơn giản, không mua sắm quần áo, không trưng diện, chỉ quanh quẩn làm việc nhà và chăm con, nhưng có muốn làm đẹp thì em cũng không được phép, mỗi lần chồng về thăm thấy em gọn gàng đẹp đẽ thì cho là em ở nhà theo trai, làm đẹp cho ai coi, từ đó quan hệ vợ chồng cũng khác. Chồng em bắt em là người phục vụ mà “phục vụ” bằng miệng chứ không đụng vào người em. Cả ngày em đã quần quật với con, chăm sóc ba chồng mà đêm chồng em bắt phục vụ như vậy, em tủi thân vào toilet ngồi khóc.

Ảnh minh họa

Ở Đà Nẵng chỉ một mình em, không người thân, không bạn bè, không ai trò chuyện, em sống như một người trầm cảm, không dám tâm sự với gia đình vì sợ gia đình buồn. Hằng đêm em gặm nhấm nỗi đau ngồi ôm con khóc một mình. Gia đình chồng chê em không hợp với con họ. Trước đây em làm kế toán nhưng với lý do của chồng: anh là giám đốc kiếm được nhiều tiền chả lẽ để vợ đi kiếm vài triệu thôi nghỉ ở nhà để lo cơm nước con cái. Giờ gia đình chồng nghĩ em là đứa vô dụng, chồng làm giám đốc thì vợ phải làm ngân hàng này nọ và xem em không ra gì trong nhà. Ở Đà Nẵng em nhớ chồng, cả tuần chồng không gọi điện về cho mẹ con em, em điện thoại ra thì bị chửi. Em buồn vô cùng, suy sụp và bị lao phổi. Em bị cách ly con và không cho làm việc nhà, chồng về chửi em là đứa vô dụng, nuôi con giúp việc còn hơn nuôi mày. Nằm một chỗ cách ly, nước mắt em ràn rụa, một phần nhớ con, một phần vì chính người mình yêu thương la mắng.

Em chịu đựng và chịu đựng rất nhiều, biết chồng mình có người con gái khác ngoài kia nhưng em vẫn làm việc như một người con dâu chu toàn, mong chồng suy nghĩ lại nhưng chính chồng em là người đưa đơn ly hôn.  Em phải làm sao đây thưa chuyên gia tâm lý, thực lòng em vẫn còn yêu chồng nhiều lắm, hiện tại em tiều tụy, không ăn uống được, em đã sút mất 5kg. Em phải làm sao đây??! ( Nguyen – le…[email protected])

Trả lời: 

*** Xinh Xinh rất cảm thông với hoàn cảnh vất vả hiện tại của bạn, mong rằng đây chỉ là giai đoạn khó khăn nhất thời, rồi sớm muộn nó cũng kết thúc. Sức khỏe của bạn mới chính là “sở hữu” của bạn, hãy tập trung để chữa bệnh cho khỏe, mọi việc sẽ tháo gỡ dần dần.

Tuy đã muộn, song Xinh Xinh cũng muốn nói với bạn rằng trong cuộc hôn nhân này, bạn đã không tự chủ bản thân, chấp nhận mọi sự sắp đặt của chồng, bỏ việc để một lòng một dạ chăm sóc gia đình, tự nguyện làm người nội trợ phụ thuộc, nên hình ảnh người vợ ngày càng xấu đi. Điểm khởi đầu của hai bạn không xa cách nhau nhiều, nhưng sau mấy năm nghỉ việc sinh con, ít giao tiếp xã hội, bạn trở nên thiếu tự tin và có vẻ ngày càng tụt hậu so với chồng, khiến anh ấy coi thường bạn. Chồng bạn là người đáng trách và có lỗi trong việc đẩy bạn đến tình trạng này, song nói lại điều này chỉ để “rút kinh nghiệm” lần sau, chứ trách móc mình, trách móc chồng lúc này đã muộn.

    Nhiều người đàn ông có tâm lý “chỉ muốn thêm chứ không muốn mất”, nghĩa là ngay cả khi có bồ bịch để lấp chỗ thiếu hụt, họ vẫn cố giữ gia đình. Họ chỉ chủ động làm đơn ly hôn với vợ khi đã suy nghĩ, cân nhắc kỹ lưỡng và có hướng đi mới. Đặc biệt, anh ấy viết đơn ly dị bạn ngay cả khi bạn đang yếu đau như hiện nay, chứng tỏ tình yêu đã cạn, tình nghĩa cũng chẳng còn, việc níu kéo quả là khó khăn. Người ta có thể giữ được người muốn ở lại, chứ ai giữ được người đã quyết tâm “dứt áo ra đi”. Bạn có vì thương con, không muốn ly hôn, thì anh ấy có thể bỏ rơi bạn, bạn “có chồng cũng như không”, hỏi có ích gì.

    Khi người ta không thương yêu mình nữa, bạn phải học cách tự yêu lấy chính bản thân mình. Không ít phụ nữ rơi vào cảnh còn khó khăn hơn bạn, họ cũng dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận làm một ca “đại phẫu thuật”, cắt bỏ “khối u tình cảm”, tuy có đau nhưng chỉ đau lần này, rồi nỗi đau sẽ dần dần nguôi ngoai theo thời gian, bạn sẽ có cơ hội làm lại cuộc đời. Trong cuộc sống, nhiều khi cánh cửa này khép lại, sẽ có một cánh cửa khác hé mở ra, nhưng do thói quen ngại thay đổi, chúng ta không để ý đến cái cánh cửa sẽ mở, mà chỉ ngồi nhìn cánh cửa đã khép chặt. Không ai sinh ra để trở thành nạn nhân bị hành hạ, ngược đãi. Bạn còn trẻ, sức khỏe sẽ bình phục, sẽ đi làm để tự nuôi sống bản thân và nuôi con. Khi không có con đường sáng sủa nhất, chỉ có hai con đường cùng tối, người tỉnh táo sẽ gắng chọn con đường đỡ tối hơn. Khi gặp khó khăn, hãy biết tìm cách hỗ trợ, nâng đỡ về tinh thần, kể cả vật chất, từ phía gia đình và  những người thân yêu nhất của mình bạn nhé!

Chuyên gia tư vấn tâm lý Đinh Đoàn

Mọi thắc mắc về vấn đề tình cảm, tình yêu, hôn nhân gia đình bạn hãy gửi ngay câu hỏi về [email protected], các chuyên gia tâm lý như Đinh Đoàn, Mai Hương…sẽ giúp bạn giải quyết mọi băn khoăn. Tư vấn tình cảm sẽ giấu tên, địa chỉ của các bạn (Yêu cầu viết có dấu, không viết tắt).

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments