Tư vấn: Người yêu nhất định không chịu nhận con

Cháu chào trung tâm tư vấn , cháu rất mong nhận được sự chia sẻ!

Cháu và anh quen nhau qua một người bạn, bạn cháu giới thiệu 2 đứa cho nhau vì nghĩ hai đứa này nó phù hợp với  nhau đấy, anh là một công an, còn cháu làm kế toán cho công ty xây dựng. Chuyện  gì  đến  cũng  đến và chúng cháu  yêu nhau từ lúc nào không biết, chỉ biết rằng một ngày không gọi và không nhắn tin là nhớ lắm, lúc cháu yêu  anh đang theo học lớp cán bộ ở Hà Nội. Thứ bảy, chủ nhật được nghỉ anh về HP thì chúng cháu gặp nhau và  đi chơi , được một thời gian sau chúng cháu đã thường xuyên vào nhà nghỉ, cũng một vài lần cháu uống thuốc tránh thai khẩn cấp còn sau đó thì quên không uống, cháu còn nhớ rất rõ hôm đó chúng cháu gặp nhau là ngày 1/1/2 cháu nói với anh ấy là em vừa  thử và  biết mình có thai, anh không nói gì và cũng không phản ứng gì cả và anh hỏi cháu là em định thế nào? Cháu nói còn thế nào nữa, giờ chúng ta đủ lớn ( anh sinh năm 86 , cháu sinh năm 85 hơn anh 1 tuổi  ) chúng mình yêu nhau tại sao phải bỏ, anh ôm cháu khóc và nói giờ chưa được, chưa phù hợp để có con, anh còn học 8 tháng nữa mới xong, nhà anh năm mới này xây nhà lấy nhau về không có chỗ mà ở…. anh đưa ra hàng trăm lý do là không thể cưới cháu bây giờ. Cháu cũng khóc hết nước mắt để thuyết phục anh, sau cuộc tranh luận anh nói anh về nhà chốc nữa anh quay lại ,  sau đó anh để cháu 1 minh trong nhà nghỉ, cháu sợ hãi vô cùng, cháu gọi cho anh anh tắt máy, khi anh bật lên cháu nói cháu  đói anh nói tự mua mà ăn…. và  anh không quay lại. Cả đêm hôm đó cháu không thể nào quên được, sáng hôm sau cháu trả phòng và đi khám thai, lúc  đó  cháu biết mình có thai được 5 tuần cháu vừa hạnh phúc vừa đau khổ, hạnh phúc vì sắp được làm mẹ và đau khổ là bố nó bắt cháu  phải bỏ đi. Sau đó anh thường xuyên gọi thuyết phục cháu bỏ con, cháu không bỏ thì anh nói thích thì tự đẻ mà nuôi, và  dùng  những  lời  nói  xúc  phạm  đến  cháu , nào  là  già  rồi  định  “úp  sọt”  tôi chứ  gì  ….. đủ  lí  do và đổ tội cho cháu. Còn gì đau đớn hơn nữa cơ chứ, lại nói đến về phía gia đình cháu khi mẹ và em gái biết chuyện và khóc nhiều lắm khuyên cháu nên bỏ đi vì bố nó không cần , đời còn dài con làm như thế chỉ khổ con thôi ( mẹ cháu nói con có công việc, lại không đến lỗi nào sợ gì mà không lấy được một người chồng tử tế, họ hàng nội ngoại ,gia đình, bạn bè …người khuyên cháu để người khuyên cháu  bỏ nhất định cháu không bỏ. Cháu nghỉ việc và bỏ đi tiêu bằng tiền tiết kiệm của cháu, thân gái một mình bụng mang thai xa nhà cháu nhớ nhà lắm, lại vất vả , khóc  sợ  ảnh  hưởng  tới  con , cháu cũng muốn về nhà mong bố mẹ tha thứ cho và chấp nhận đứa con bất hiếu này.  Cháu nói  với  mẹ  là  mẹ  không bỏ  được  con thì  đừng  bắt  con bỏ  đi,  không thuyết phục được cuối cùng mẹ cháu cũng gọi về nhà.

Ảnh minh họa

Ngày đầu về nhà em trai cháu còn không thèm nói chuyện với cháu , cháu nói cái gì cũng cãi lại, cháu chán và lại khóc, bác cháu phân tích cho em trai hiểu rằng những lúc này chị em phải bao bọc nhau cháu lại như thế thì  …..? Bác nói ai cũng có những lúc sai lầm , ở đời không biết trước được điều gì cả, quan trọng là phải biết đứng lên…  Sau đó gia đình nhà cháu bàn bạc phải nói chuyện với bố mẹ anh, không thì dẫn cháu đến nhà anh nói chuyện cháu không đồng ý dẫn  đến gặp gia đình anh, cháu nói không phải ăn vạ ai cả, đến với nhau là tự nguyện anh không đồng ý thì cháu cũng không cần. Bác cháu cũng nói chuyện điện thoại với bố anh, bố anh nói gia đình biết chuyện cũng khuyên nó rồi nhưng nó nói cháu  đã bỏ cái thai đó rồi nên bảo bố mẹ là không phải quan tâm. …. Cuối cùng thì vẫn không thấy tin tức gì cả, bố  anh  ấy  cũng  là  công an, mấy bác bảo cháu là làm đơn kiện cho nó ra khỏi ngành, mình khổ như thế này phải cho nó nếm mùi khổ chứ.

4 Tháng trôi qua cháu cũng sinh được 1 bé trai nặng .3.5 kg, có con cũng phần nào được an ủi,  nhưng gia đình  bên đó  không hỏi  thăm cháu, hôm cháu đẻ cháu cũng nhắn tin cho anh ấy biết anh ấy chỉ nhắn tin lại 1 câu ( con có khoẻ ko?, có bị dị tật gì ko? ) Cháu  trả lời lại khoẻ , từ đó đến giờ cũng ko liên lạc gì cả giờ tâm trạng cháu rối bời lắm , con cháu được 6 tháng giờ cháu đã đi làm lại , cháu làm kế toán cho 1 cty xây dựng thu nhập cũng đủ cho 2 mẹ con. ( cháu luôn có suy nghĩ khi nào con cháu được 1 tuổi lúc đó bé cứng cáp cháu sẽ bế đến gặp bố nó, nhưng nếu gặp thì cháu cũng không biết nói chuyện gì, cháu có nên gặp không? Cháu biết mẹ cháu cũng mong cháu được đoàn tụ, nếu anh ấy quan tâm đến con và cháu thì đã gọi điện hỏi thăm, nhưng từ khi cháu sinh em bé anh ấy không hỏi thăm gì cả. ). Với một người không quan tâm đến cháu như thế cháu có nên gặp lại không? Cháu rất mong mọi người cho cháu lời khuyên. Xin chân thành cám ơn!

Trả lời:

*** Một cốc nước đầy chẳng may bị đổ một nửa, người có suy nghĩ tiêu cực sẽ ngồi khóc lóc, trách mình, thương tiếc phần nước đã đổ. Nhưng người có suy nghĩ tích cực sẽ vui với nửa cốc còn lại và tự nói với mình rằng may, chưa mất tất cả. Trong cuộc sống, không ai dám nói rằng mình sẽ không bao giờ sai lầm, không bao giờ vấp ngã. Nhưng hãy biết ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó mà đi tiếp, chứ đừng chết ngay chỗ mình đã ngã. Bản lĩnh con người là ở đó, tư cách con người là ở chỗ đó đấy bạn ạ.

    Bạn phải tự bằng lòng với cuộc sống hiện tại của bạn. Dù bạn có vấp ngã, lỗi lầm, thì cha mẹ, anh chị em ruột vẫn là người cưu mang bạn, thương bạn, dù có lúc họ khắt khe với bạn. Cơn bão lớn của cuộc đời bạn đã qua, giờ đây là thời gian tạm bình yên với niềm vui được làm mẹ, được sống hết lòng vì con. Hãy biết dựa vào sự hỗ trợ của gia đình, vươn lên trong cuộc sống, nhờ bố mẹ trông con, đi làm để có thu nhập, trước là có thu nhập, sau là được cảm thấy mình là người có ích. Bạn không bất hạnh hơn những phụ nữ khát khao được làm mẹ mà không được. Bạn còn may mắn hơn những người phụ nữ có chồng nhưng bị ngược đãi, hành hạ, đánh đập hàng ngày. Bạn đang làm chủ cuộc đời mình đấy chứ.

    Chuyện mang con đến gặp bố nó, cần phải suy nghĩ kỹ. Nếu anh ấy không chấp nhận, con bạn và bạn sẽ bị tổn thương nặng nề. Nếu anh ta chỉ nhận đứa con, còn không nhận bạn là vợ, bạn cũng đâu có chịu. Tình cha con không thể ép buộc, mà phải là sự tự nguyện, là tiếng nói của lương tâm. Nếu mai mốt anh ta nghĩ lại, ân hận, thương đứa con, đến gặp gỡ gia đình bạn có lời xin lỗi và mong được đón mẹ con bạn về đoàn tụ gia đình thì có thể cho anh ấy và bản thân mình một cơ hội. Còn nếu không, bạn chẳng cần van xin sự thương hại hay kiện cáo, ăn vạ làm gì. Vết thương lòng dần dần lên da non, đừng cố tình cào xước nó ra, người đau lại là chính mình. Thời gian sẽ là liều thuốc tiên, xoa dịu mọi nỗi đau của lòng người. Chúc bạn khỏe mạnh, có nghị lực vươn lên trong cuộc sống, dù thế nào cũng không để đánh mất danh dự của mình bạn nhé! 


Chuyên gia tư vấn tâm lý Đinh Đoàn



Mọi thắc mắc về vấn đề tình cảm, tình yêu, hôn nhân gia đình bạn hãy gửi câu hỏi về [email protected], các chuyên gia tâm lý như Đinh Đoàn,…sẽ giúp bạn giải quyết mọi băn khoăn. Tư vấn tình cảm sẽ giấu tên, địa chỉ của các bạn (Yêu cầu viết có dấu, không viết tắt)



guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments