Trăn trở vì yêu một người

Hơn 3 năm chúng tôi quen và yêu nhau, tình cảm sâu đâm biết bao nhiêu.Tôi yêu anh thật nhiều và tôi biết trái tim mình luôn chỉ có mình anh.Yêu nhau suốt thời gian dài nhưng đối với chúng tôi là những tháng ngày xa cách chờ đợi, mỗi dịp hè hay tết mới được gặp nhau.Người yêu tôi là lính và anh đang học tận Bắc Ninh, còn tôi lại học ở quê, khoảng cách xa xôi nên tôi lại càng yêu và thương anh thật nhiều.

Tôi luôn cố gắng làm mọi việc để anh yên tâm học tập, không phải lo lắng nhiều cho tôi. Yêu anh, tôi chỉ biết đến những tháng ngày chờ đợi và luôn hi vọng một tương lai tốt đẹp. Anh là mối tình đầu của tôi, cả hai chúng tôi đều rất yêu nhau và luôn thông cảm chia sẻ cho nhau mọi buồn vui trong cuộc sống. Có thể yêu anh tôi không được như những người con gái khác. Sẽ chẳng có anh bên cạnh lúc buồn, vui, ốm đau sẽ chẳng có những món quà, bó hoa vào ngày lễ tình nhân hay sinh nhật. Có những lúc nhớ anh khôn nguôi nhưng tôi chỉ biết nhìn số điện thoại của anh vì tôi biết dù có nhắn tin anh cũng không nhân được… Còn rất nhiều điều tôi chẳng nhận được từ lúc yêu anh đến giờ nhưng không hiểu sao tôi vẫn yêu anh, yêu rất nhiều.


Có lẽ chẳng ai hiểu vì sao ta lại yêu một người nhiều đến vậy và khi đã yêu chẳng ai quan tâm mình được gì. Điều làm ta hạnh phúc nhất là mình cũng được yêu. Anh đã yêu tôi rất nhiều, tôi hiểu điều đó, anh luôn mong tôi sống vui vẻ hạnh phúc nhưng có lẽ anh chưa hiểu một điều, tôi hạnh phúc nhường nào khi được ở bên anh, được anh yêu bằng cả trái tim.

Tôi luôn nghĩ gặp được anh là tôi đã hạnh phúc lắm rồi, tôi sẽ mãi yêu anh. Tôi sẽ đợi anh ra trường và chúng tôi sẽ cưới nhau và sẽ có một gia đình hạnh phúc, dù tôi biết rằng anh là lính và anh sẽ chẳng ở bên tôi thường xuyên. Nhưng tôi vẫn muốn được làm vợ anh để chia sẻ cùng anh những khó khăn trong cuộc sống này. Chỉ còn 5 tháng nữa là tôi ra trường, tôi sẽ là cô giáo, tôi hi vọng là tôi sẽ được dạy ở gần nhà. Tôi muốn ở gần nhà để chăm sóc cho bố mẹ tôi và cả mẹ anh. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi còn anh thì…

Hôm nay anh đã nói những điều mà tôi nghĩ chắc anh đã phải khổ tâm rất nhiều. Tôi cứ vô tư, cứ yêu và luôn mơ tưởng những điều tốt đẹp, tôi đâu biết rằng cuộc đời đôi khi chẳng như ta muốn. Anh khổ tâm vì chẳng biết phải để tôi đợi anh đến bao giờ. Tôi ra trường nhưng anh thì còn 2 năm nữa, cả nhà tôi và anh đều không khá giả hay nói đúng hơn chúng tôi đều nghèo. 2 năm nữa anh ra trường, anh không có tiền để cưới tôi và tôi lại đợi anh bao lâu nữa..?

Anh không muốn tôi khổ vì phải chờ đợi anh mãi. Tôi không biết nói sao cho anh hiểu lòng tôi, tôi đã yêu anh với cả trái tim mình và tôi chỉ mong anh hiểu điều đó. Thời gian còn dài, bây giờ tôi không biết phải làm gì nhưng không hiểu sao lòng tôi cứ thấy buồn mỗi khi nghĩ đến chuyện anh đã nói với tôi. Mặt khác, giờ tôi mới hiểu điều làm anh khổ tâm bấy lâu là vì cả gia đình tôi nữa. Anh là lính, vì vậy mà khi lấy vợ cũng cần xét lý lịch.

Chị gái tôi vẫn được kết nạp Đảng viên nhưng với nghề nghiệp của anh, tôi biết anh cần một người vợ có lí lịch tốt hơn tôi. Tôi thấy thật buồn, không trách gì anh, chỉ thấy thương anh thật nhiều. Sao số phận lại cho chúng tôi gặp nhau, yêu nhau và giờ đây phải chịu nhiều đau khổ? Tôi không muốn vì tôi mà con đường sự nghiệp của anh gặp nhiều trắc trở, thật sự giờ đây trong lòng tôi không giận hờn gì anh, chỉ thấy thương anh và thương cho chính bản thân mình, không biết liệu rồi tôi có đủ tự tin để quên anh không.

Cuộc sống sau này sẽ như thế nào nếu tôi không được yêu anh nữa. Vậy là hết rồi mối tình đầu của tôi, yêu thương, nhớ, giận, hờn, giờ tôi biết chia sẽ cùng ai…? Bây giờ bỗng nhiên tôi không còn dám tin có gì là mãi mãi, tình yêu cũng vậy thôi, tôi chỉ mong người tôi yêu luôn sống mạnh khoẻ, hạnh phúc. Tôi chỉ mong lòng anh không muộn phiền khi phải suy nghĩ lo lắng cho tôi. Thật sự bây giờ tôi không biết mình nên làm gì, tôi có nên hi vọng tình yêu của chúng tôi sẽ tốt đẹp hay không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments