Trái tim vẹn nguyên

Người ta nói anh là kẻ đa tình. Em biết điều đó, nhưng trái tim lại không chịu nghe lời lí trí. Đã yêu anh rồi, nên em yêu cả những gì không tốt đẹp ở anh. Cứ nghĩ chỉ cần có tình yêu là đủ. Ai ngờ, khó quá phải không anh?!

Vì công việc, anh thường xuyên phải đi xa. ’’Ái li biệt khổ’’_ yêu mà phải xa cách nhau thì đau khổ nào bằng! Những lúc nhớ anh, em không dám khóc, khóc sợ nước mắt rơi nhiều nhòe ướt hết cả thư. Giận anh nhiều nhưng càng thương anh hơn vì những lần anh vượt bộ cả chục cây số để kiếm chỗ gửi thư và gọi điện cho em. Anh an ủi ’’càng xa thì càng thương càng nhớ’’…



Những ngày nghỉ phép ngắn ngủi được về nhà, anh bỏ hết những cuộc hẹn của bạn bề để ở bên em. ’’Tình yêu mà anh dành cho em chảng bao giờ ít hơn ngày hôm qua, mà chỉ lớn dần lên mãi’’_ anh thủ thỉ. Thấy vậy, em lại càng tủi thân giận dỗi_ thời gian sao ít quá so với những ngày ta xa cách… Anh cười, an ủi ’’càng xa thì càng thương càng nhớ’’…

Lễ cưới người ta, em đi dự một mình. Bạn bè trêu, em trả lời lấp liếm ’’càng xa thì càng thương càng nhớ’’. Anh của em là thế, mang tiếng là kẻ đa tình, nhưng lúc nào cũng chỉ biết nói mỗi một câu như vậy. Nhưng vì yêu anh nên em tin và yêu tất cả những gì anh nói.

Ngày đính hôn, anh ôm em vào lòng. ’’Anh được sinh ra trên đời để yêu em và yêu em hơn’’. Lúc ấy, em thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời vì có được tình yêu của anh. Vì thế, dù sau lễ đính hôn anh lại đi biền biệt, em vẫn một lòng chung tủy chờ anh, chờ đến ngày anh hay nhắc tới ’’…em là người hạnh phúc nhất trên đời để anh được là người hạnh phúc thứ hai…’’. Em đã tin anh như người ta tin một vị thần, đã yêu anh hơn cả bản thân mình. Vậy mà anh, sao nỡ dối gạt em ?!

Ngày cưới đã định mà những là thư cứ thưa dần. Không còn những ngày dài đi bộ chỉ để gọi một cuộc điện thoại cho em. Em buồn lắm nên trong lòng thường xuyên trỗng rỗng. Ngày lễ tình yêu anh vắng mặt, không một cuộc điện thoại, không một lời an ủi, em bật khóc, anh bận nhiều đến thế sao anh?!

Họ nói anh có người yêu mới. Dù không cố nghĩ nhưng lòng em cũng không khỏi không nghi ngờ. Em hỏi, anh lí giải vụng về ’’ Đừng nghe người ta đàm tếu, đó chỉ là một người quen biết’’. Em đã cố không tin, nhưng sự thực lại là …anh đã âm thầm yêu người con gái ấy.

Em không dám nhìn thẳng vào sự thật, em đã chạy trốn vị trí của mình trong suốt thời gian qua. Trong đầu em lúc nào cũng chỉ có một suy nghĩ, em không thể sống nếu thiếu anh. Em đã rất yêu anh, yêu chân thành, chung thủy. Vậy mà anh lại giấu trong tim mình một bóng tình riêng. Rất nhiều lần em muốn hỏi anh, đã bao giờ anh thực sự yêu em? Và anh có thực sự yêu người con gái ấy? Nhưng, như biết trước câu trả lời cho nên em không hỏi. Khi trái tim anh đã không còn thuộc về em, thì thôi, có nói yêu nhau cũng chỉ là gian dối. Níu kéo làm gì, vô ích! Tình như một giấc mơ vụt qua …!

Lễ cưới sắp được tổ chức mà cô dâu lại phải mang trầu cau tới trả. Anh không một lời xin tha thứ. Em biết, trái tim không thể có hai người. Anh đã chọn người con gái ấy, nhưng làm sao em có thể chúc anh hạnh phúc? Bao nhiêu năm yêu nhau, ta đã cho nhau thật nhiều, cần bao nhiêu thời gian, để em có thể quên anh?! Em không những trách anh, mà còn mang trong lòng tình yêu và thù hận!

Em đã sống trong ân hận và dằn vặt về những gì đã qua. Em đã quên mất rằng còn có nhiều người yêu thương em và cuộc sống của em có ý nghĩa với người khác. Em không dám mở lòng mình ra với tình yêu, nhưng chưa bao giờ khóa cửa trái tim mình. Em sợ anh về, không mang theo chìa khóa…

Khi niềm hi vọng thành nỗi viễn vọng, em đã định bỏ cuộc để đi đến sự kết thúc cuối cùng. Em nghĩ đến cái chết như một sự giải thoát… Người ta từng nói, niềm vui thì chẳng thể cho vay, mà nỗi buồn có biếu cũng chẳng ai dám nhận. Thì thôi, em đành để hai thứ ấy lẫn lộn giữa đời cho gió cuốn đi…

Nhưng giữa lúc em sắp chết đuối trong tuyệt vọng thì anh ấy xuất hiện. Bằng tình yêu của mình, anh ấy đã phủ lên em một cái nhìn đầy lạc quan. Anh ấy đã cho đi mà không đòi hỏi phải nhận lại từ em bất cứ một thứ gì. Không chỉ giúp em vượt qua những khó khăn gian khổ, anh ấy còn giúp em gìn giữ cả những ký ức, kỷ niệm đẹp của tình yêu đôi ta. Chính anh ấy đã cho em biết tình yêu luôn là điều kỳ điệu. Thực ra, khi một người mang trái tim họ ra đi, thì trái tim người ở lại vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng người ta có khuynh hướng tự dằn vặt, tự hành hạ cho đến khi trái tim rớm máu đau đớn tột cùng mới nhìn lại sự việc. Em đã để mất theo tình yêu của chúng mình quá nhiều những điều không đáng mất khác. Em đã rất vất vả mới có thể trở về được với chính mình.

Mặc dù, tình yêu với anh đã biến em thành một con chim bé bỏng và yếu ớt. Một thứ ’’kinh cung chỉ điều’’ nhìn đâu cũng thấp thỏm hãi cành cong. Nhưng từ nơi sâu thẳm trái tim mình, em thấy tình yêu đã lờ mờ trở lại.

Khi em vừa có đủ niềm tin và lòng can đảm để yêu một tình yêu mới thì anh bỗng nhiên lại đột ngột quay về. Vẫn những lời thủ thỉ của ngày xưa để xin em tha thứ. Trái tim em một lần nữa lại đập loại nhịp. Và rồi, tình yêu xưa trỗi dậy, em lại muốn tiếp tục quay về để sống quanh quẩn trong vòng tay của anh. Em không xác đinh được tình yêu của mình, nhưng có một điều em chắc chắn: Em muốn anh phải sống trong đau khổ và dằn vặt, em muốn anh cũng phải nếm cái cảm giác mà em từng trải qua… Song cuối cùng, em lại không làm thế. Em tưởng rằng do mình vẫn yêu anh, nhưng sự thật, với anh, em bây giờ mất hết niềm tin. Và khi niềm tin không còn thì tình yêu cũng chỉ là ảo giác. Dù lời nói ’’yêu em ’’ kia có còn là sự thật, thì em cũng không thể yêu anh thêm một lần nữa…Trái tim, không thể có hai người.

Mọi người nói với em rằng, em đang hạnh phúc, và em cũng cảm nhận như vậy. Em biết rằng, khi tình yêu không thành, ta cũng chẳng nên đổi lỗi cho ai, hãy biết chấp nhận và tha thứ. Anh hãy tìm bến đậu cho những cuộc tình của anh. Còn em, em chôn xuống đất một mối tình, và giờ đây, mọi điều bắt đầu trở lại…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments