“Tôi sẽ chết xanh cỏ cho em xem…”

Em đã ăn hỏi, tức là em đã sắp về làm vợ nhà người. Bao nhiêu tình nghĩa
rồi cũng sẽ chết, sẽ hết… Tôi chỉ còn cách làm thinh. Nhịp đập của hai
trái tim giờ đã khác nhau, tôi sẽ hết nuối tiếc, chỉ là chuyện hai người
có duyên mà không có phận.

Tôi và em cùng quê, cùng lớp, cùng tuổi yêu nhau. Tôi nhớ ngày đầu tiên
mình gói ghém 4 câu thơ vào tờ giấy gửi em, những câu thơ khiến trái tim
tôi loạn nhịp. Em không chấp nhận những lời thơ ấy, tôi đau đớn.

Tôi nổi loạn vì bị em từ chối như vậy. Cậu học sinh lớp 12, khi ấy đã
hút thuốc lá, uống rượu vì bị thất tình. Có lúc tuyệt vọng quá, tôi còn
nghĩ đến cái chết. Một cái mộ tôi nằm bên đường, khi em đi học sẽ nhìn
thấy. Tôi sẽ chết xanh cỏ cho em xem…những tuyệt vọng nhất từng xuất
hiện. Thấy tôi phờ phạc, bạn bè “bắn tiếng” đến em, em đã viết cho tôi
một lá thư. Em bảo “Chúng ta có thể là bạn, tớ sẽ chờ xem mình có thể
yêu cậu không”.

Ảnh minh họa


Tôi vui sướng. Tôi trở về một cậu con trai học trò đúng nghĩa như ngày
nào. Tôi cắm cúi vào học, sau này tôi đỗ đại học, còn em trượt đại học.
Thế nhưng tôi vẫn si mê em như ngày nào.

Năm đầu tiên lên Hà Nội học, tuần nào tôi cũng về chỉ để đi bộ cùng em
trong những buổi tối trên khắp những con đường làng ở quê. Hai đứa chia
sẻ về rất nhiều thứ. Tôi động viên em cố học, còn em nghe tôi kể chuyện
về thành phố…

Em chưa bao giờ nói yêu tôi dù hai đứa đi bên nhau rất lâu. Tôi chưa
từng được ôm hôn thậm chí một cái cầm tay cũng rất vội vã, sợ hãi.

Năm thứ 2, em thi đỗ và theo học một trường Cao Đẳng. Em học ở Gia Lâm,
tôi thường xuyên xuống đó thăm em. Mỗi lần em buồn khổ, em nhắc máy điện
thoại gọi tôi, tôi đều là người có mặt đầu tiên.

Tôi yêu em suốt 7 năm trời. Tận tình, qụy lụy vậy mà em không yêu tôi.
Em chỉ bảo lý do rằng, tôi ham vui, tôi không an toàn cho em. Em thấy
tôi lông bông, không thể lo cho gia đình.

Tôi buồn đau sau một thời gian dài. Sau đó tôi nghe tin em chuẩn bị lấy
chồng. Đó là một người mới đi xuất khẩu lao động về, nhiều hơn em cả
chục tuổi nhưng có thể đem lại cuộc sống đủ đầy cho em (theo như người
làng tôi nhận xét).

Tôi không hiểu lý do gì mà em vượt đường xa, đêm hôm để lên Hà Nội tìm
mình. Tôi chỉ biết, người em lạnh run, yếu ớt. Tôi không thể và không
muốn ôm em vào lòng. Sao bây giờ tôi lạnh lùng vậy? Tôi nghe em nói
những câu nói từ gan ruột mà lòng lại nghĩ vu vơ. Em từng làm tôi đau
đớn quá nhiều.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments