Tôi là ăn mày trong cuộc hôn nhân của mình

Bây giờ đã là 12h đêm, cô đơn, lạnh, chán …

Tôi từ bỏ ngôi nhà tôi đang ở, nơi có người cha thay lòng chỉ biết nghĩ
tới niềm vui của mình mà quên rằng đang có 2 cô con gái đang trông đợi
ông dạy bảo bao điều về cuộc sống, về đàn ông. Tôi mong đợi ông cho tôi
1 chỗ dựa tinh thần vững chắc, nhưng ông đã bỏ đi theo tiếng gọi con
tim, nơi đó còn có 1 bà mẹ không yêu thương tôi, bà luôn mắng chửi, bất
công và thù hằn tôi. Và cả đứa em gái tôi chẳng thể hòa thuận vì nó
khinh thường, hỗn láo. Hình như tôi có 1 ngôi nhà mà nơi đó tất cả tình
yêu trong gia đình đều không dành cho tôi.

Và anh đến cho tôi bao nhiêu hi vọng, với tôi anh là ánh sáng, là vị
cứu tinh, là niềm an ủi lớn nhất trong đời tôi. Tôi đồng ý lấy anh với
niềm hạnh phúc vô bờ bến. Những gì tôi còn thiếu, sẽ được anh bù đắp,
anh sẽ bảo vệ tôi, yêu thương, che chở, quan tâm tôi. Mọi người sẽ rất
ganh tỵ với tôi, 1 người chồng đẹp trai, tính tình lại tốt, gia cảnh
đàng hoàng, nhà cửa rộng rãi và quan trọng nhất là hết mực yêu thương
tôi và tôi cũng yêu anh. Nhưng giờ đây tôi đang làm gì?

Tôi là ăn mày trong cuộc hôn nhân của mình, Eva tám, hanh phuc gia dinh, hanh phuc, vo chong, chan chong, chuyen gia dinh, bao phu nu

Và anh đến cho tôi bao nhiêu hi vọng, với tôi anh là ánh sáng, là vị
cứu tinh, là niềm an ủi lớn nhất trong đời tôi. (Ảnh minh họa)

Căn nhà quá rộng lớn cho 2 người ở, nền
đất lạnh hơn tôi tưởng và anh, anh làm cho tôi sụp đổ hoàn toàn. Anh
chở che , bảo vệ tôi nhưng khi tôi bị các em anh hỗn hào, cha mẹ anh
hằn học xỉa xói vì chưa sinh được con anh đã ở đâu? Anh nói anh luôn
chăm sóc tôi, nhưng khi tôi bệnh anh chưa mua cho tôi được viên thuốc
nào. Khi tôi đói giữa đêm có bao giờ anh lo cho tôi miếng ăn chưa?


Hay anh chỉ nói tôi “Em ăn toàn giờ linh, anh no rồi em ăn mỳ gói nhé”
mặc dù tôi ghét ăn mỳ gói, tôi không bao giờ ăn mỳ gói. Tôi lại lặng lẽ
với chén cơm nguội chan nước tương, mặn đắng. Vị mặng đắng đọng lại
trong cổ họng thấm vào, bao bọc lấy con tim tan vỡ của tôi… Anh luôn
nói yêu thương tôi, nhưng những đêm như đêm nay, khi tôi nằm dưới đất
thì anh vẫm chễm chệ trên chiếc giường ấm áp. Anh chẳng mảy may nghĩ
xem vợ mình như thế nào, chẳng may mảy 1 chút suy nghĩ kêu vợ lên nằm
cùng. Dường như anh muốn nói với tôi “đó là cô tự chuốc lấy”…

Tôi muốn khóc, nhưng dường như con tim đã quá mệt mỏi, nước mắt đã cạn
cho cuộc hôn nhân này. Tôi rã rời, nằm co ro như tên ăn mày. Tôi là tên
ăn mày trong chính cuộc hôn nhân này, nhà của anh, giường của anh, chăm
màn của anh. Tôi là một kẻ ăn nhờ ở đậu, 1 con cá rô đực không biết đẻ,
1 bà chị dâu tôi mọi, 1 đứa con dâu không môn đăng hộ đối, 1 người vợ
xấu xí cục mịch quê mùa.


Đây là cuộc sống tôi mơ ước và trông đợi sao, cả cuộc đời tôi trông chờ
là đây sao? Nền đất lạnh lẽo, chồng hờ hững… Khi nào tôi đủ can đảm
để đứng lên, đi ra khỏi ngôi nhà này? Tôi có nên đi tìm cuộc sống mới
không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments